20px

“Cậu muốn tôi đợi bao lâu?” Tôi hỏi.

“Cần bao lâu thì đợi bấy lâu.”

“Một năm? Hai năm?”

“Mười năm cũng được.” Giọng cậu ấy vô cùng kiên định.

Kiên định hơn bất cứ lần nào tôi từng nghe.

Nhưng tôi không dám tin. Lời hứa của tuổi mười bảy, nói ra còn dễ dàng hơn cả việc hít thở.

Nhưng những người thực sự đi thực hiện nó, có mấy ai đây?

Đường cái có xe chạy qua, cuốn tung bụi bặm và lá rụng.

Cổ tay tôi vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay cậu ấy, những ngón tay của cậu ấy rất lạnh.

“Được.”

Tôi không biết tại sao mình lại đồng ý, có lẽ vì gió quá lớn.

Có lẽ vì tay cậu ấy quá lạnh, hoặc cũng có lẽ chỉ vì, chính tôi cũng muốn thử một lần.

Lỡ như cậu ấy thực sự nghiêm túc thì sao, lỡ như.

Lúc cậu ấy buông tay ra, trên xương cổ tay tôi hằn lại một vết đỏ.

Tôi rụt tay vào trong tay áo.

“Đừng đến tìm tôi nữa.”

“Đợi khi nào cậu chuẩn bị sẵn sàng rồi, thì tới đón tôi.”

Cậu ấy gật đầu.

“Đến lúc đó, tôi sẽ không xuống xe trước một con phố nữa.”

Cậu ấy ngẩn người, sau đó mỉm cười. Một nụ cười rất nhạt, giống như bầu trời quang đãng lần đầu tiên sau cơn mưa.

“Tôi sẽ đến đón cậu, đưa cậu về tận dưới lầu nhà cậu.”

Tôi không quay đầu lại, bước vào con hẻm chật hẹp ở phía nam thành phố.

Tiếng bước chân phía sau không đuổi theo, nhưng tôi biết cậu ấy vẫn đang nhìn tôi.

Vì khi đi được một quãng rất xa, tôi đã ngoái đầu nhìn lại.

Cậu ấy vẫn đứng trước cửa hàng tiện lợi, đèn đường nhuộm bóng cậu ấy thành một bức ảnh cắt bóng.

Tay đút trong túi, khăn quàng bị gió thổi tung bay sang một bên.

Rất xa, rất nhỏ, nhưng tôi có thể nhìn thấy.

**Chương 14**

Bốn năm sau, lễ tốt nghiệp đại học.

Ánh nắng tháng Sáu trắng lóa, rọi lên bộ lễ phục cử nhân, sợi tua rua màu xanh lam lắc lư theo gió.

Mẹ tôi đứng bên ngoài hội trường, mặc một chiếc áo sơ mi mới.

Đó là chiếc áo tôi mua cho bà bằng tiền làm thêm, màu xám nhạt, trên cổ thêu một bông hoa nhỏ xíu.

Giờ đây bà không còn phải dậy từ bốn giờ sáng để phụ quán điểm tâm, cũng không phải rửa bát rửa đĩa ở quán đồ nướng vào ban đêm nữa.

Bởi vì tôi đã giành được học bổng toàn phần, làm thêm ba công việc gia sư, đủ để trang trải chi phí cho hai mẹ con.

Hiện tại bà đang phụ việc ở bếp ăn khu phố, ngày ngày đi làm đúng giờ, cuối tuần được nghỉ ngơi.

“Mẹ, chụp một bức ảnh nhé.” Tôi giơ điện thoại lên.

Bà né ống kính.

“Chụp mình con thôi, chụp mẹ làm gì.”

“Chụp mẹ đẹp mà.”

Tôi kéo bà đến ngồi cạnh bồn hoa, ép chụp ảnh, bà cười đến mức khóe mắt hằn đầy nếp nhăn.

Tôi chụp liên tiếp mấy tấm, rồi bạn học chạy tới gọi tôi đi chụp ảnh chung.

Tôi chạy qua đó, đứng lẫn vào trong đám đông, mũ cử nhân hơi lệch cũng chẳng kịp chỉnh lại.

Náo nhiệt ròng rã gần hai tiếng đồng hồ, buổi lễ kết thúc, mọi người tản đi quá nửa.

Tôi cầm tấm bằng tốt nghiệp bước ra khỏi cổng trường, ánh nắng vẫn vô cùng gay gắt.

Tôi nheo mắt lại, một tay đưa lên che trán.

Rồi tôi nhìn thấy, bên lề đường trước cổng trường, có một chiếc xe đang đỗ.

Không phải chiếc xe hơi màu đen ngày trước, mà là một chiếc xe màu trắng rất bình thường.

Thân xe sạch sẽ, nhưng có thể nhìn ra không phải là xe mới.

Một người đang dựa lưng vào cửa xe, cao hơn bốn năm trước một chút.

Bờ vai rộng ra, đường nét xương hàm càng thêm sắc bén.

Tóc đã cắt ngắn, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh sẫm, ống tay xắn lên đến khuỷu.

Trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ thiết kế đơn giản, anh ấy đã nhìn thấy tôi.

Anh đứng thẳng người dậy, không vẫy tay, cũng không gọi tên tôi, cứ như vậy nhìn tôi.

Cách nhau hai mươi mét, và một khoảng cách của bốn năm.

“Hứa Tri Ý.”

Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói trầm hơn, đục hơn trong ký ức một chút, như một ly rượu được hâm nóng.

Tôi ôm bằng tốt nghiệp đứng yên tại chỗ, gió thổi tung vạt áo cử nhân của tôi.

“Anh đến muộn rồi.” Tôi nói.

“Lễ tốt nghiệp kết thúc từ hai tiếng trước rồi.”

“Anh biết.”

“Vậy sao anh không vào?”

“Anh không nhận được lời mời.” Anh nói.

Rồi ngừng lại một giây.

“Hơn nữa em nói, bảo anh tới đón em. Đâu có bảo anh tới dự lễ tốt nghiệp của em.”

Tôi suýt thì bật cười, rồi lại nhịn xuống.

“Anh có cách rồi à?”

Anh không đáp lời, xoay người lấy một túi hồ sơ từ trong xe ra, đưa cho tôi.

Tôi mở ra, bên trong có hai thứ.

Một bản là giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, tên anh nằm ở ô người đại diện pháp luật, một công ty công nghệ rất nhỏ, vừa thành lập chưa đầy nửa năm.

Một bản khác là hợp đồng thuê nhà, ở một khu dân cư phía bắc thành phố, hai phòng ngủ một phòng khách.

Ở phần ký tên trên hợp đồng, có hai vị trí.

Hàng đầu tiên là tên anh, hàng thứ hai để trống.

“Không phải đồ của nhà họ Lâm.” Anh nói.

“Công ty là anh bắt đầu làm từ năm ba đại học. Lỗ mất một năm, năm nay mới vừa thu hồi vốn.”

“Nhà là thuê, không lớn lắm, nhưng đủ ở.”

“Đều là tự anh kiếm được.”

Anh nhìn tôi.

“Đã đủ để em không cần phải xuống xe trước một con phố nữa chưa?”

Tôi cúi xuống nhìn bản hợp đồng thuê nhà, ánh nắng rọi lên mặt giấy, trắng đến chói mắt.

Chỗ trống ở hàng thứ hai, sạch sẽ không tì vết, giống như một vị trí đã chực chờ từ rất lâu.

Mẹ tôi từ trong cổng trường bước ra, nhìn thấy anh.

Bà sững lại một chút: “Tiểu Yến?”

Anh đứng thẳng người, không biết là vì gặp người lớn nên căng thẳng, hay là vì lý do nào khác.

“Cháu chào dì.” Anh gọi bà.

Không phải “dì Trần” như thân phận, mà là “dì”.

Mẹ tôi nhìn anh, lại nhìn tôi, hồi lâu không nói gì.

Sau đó bà thở dài một hơi.

“Gầy đi nhiều quá.”

Bà nói là nói anh, anh khẽ mỉm cười.

“Cháu ăn uống không được tốt lắm.”

“Không biết nấu ăn à?”

“Không rành lắm ạ.”

Mẹ tôi liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt ấy, tôi đã đọc suốt hai mươi hai năm, quá quen thuộc rồi.

Bà đang nói: “Chuyện này con tự quyết định đi.”

Tôi bước tới, dừng lại trước đầu xe.

Anh lùi lại nửa bước, kéo cửa ghế lái phụ ra.

“Lên xe không?”

“Anh trả lời em một câu hỏi trước đã.”

“Chuyện gì?”

“Những bức thư tình đó, những năm đó anh bắt em xử lý đống thư tình ấy, rốt cuộc anh đã đọc bức nào chưa?”

Anh ngẫm nghĩ một lát.

“Chưa từng đọc một bức nào.”

“Thế sao lại bảo em xử lý?”

“Bởi vì làm thế em mới luôn ngồi ở bên cạnh anh. Phải tìm chút việc cho em làm, em mới không đổi chỗ.”

Tôi ngẩn người, sau đó bật cười, là cười thực sự, cười đến mức hốc mắt hơi cay cay.

“Anh thực sự quá đáng lắm đấy.”

“Ừ.”

“Từ năm mười lăm tuổi đã quá đáng cho đến năm hai mươi hai tuổi, sau này sẽ còn tiếp tục quá đáng nữa.”

Tôi lên xe, anh đóng cửa lại, vòng qua ngồi vào ghế lái.

Lúc khởi động máy, ngón tay anh gõ gõ lên vô lăng, hơi hồi hộp.

Xe lăn bánh, khi đi qua một con phố, anh chợt giảm tốc độ.

Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, là một con đường trồng đầy cây ngô đồng, rất giống với con phố ngày trước.

“Ở đây…” Tôi cất lời.

“Đây là con đường trước đây em từng xuống xe.”

Anh đỗ xe lại bên lề đường, nghiêng người qua, vươn tay cài dây an toàn cho tôi.

Đầu ngón tay anh sượt qua xương quai xanh của tôi, rất nhẹ.

“Hứa Tri Ý.”

“Dạ.”

“Anh đã đến đón em sớm hơn một con phố rồi.”

Lá ngô đồng xào xạc trên nóc xe, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hắt lên gương mặt anh thành từng đốm sáng nhỏ vụn.

Tôi nhìn anh, anh cũng đang nhìn tôi.

Ở giữa không còn sáu hàng ghế, không còn ba mươi bạn học, không còn con gái của người giúp việc và thiếu gia nhà giàu nữa.

Chỉ có hai người và một chiếc xe.

Và một con đường không cần phải xuống xe sớm.

“Biết rồi.” Tôi đáp.

Anh khởi động xe, hàng cây ngô đồng ngoài cửa sổ lùi dần, đèn đường lùi dần, tất cả những góc phố cũ kỹ của ngày xưa đều lùi dần về phía sau.

Xe lao về phía trước, tay phải của anh buông khỏi vô lăng, đặt lên bệ tỳ tay ở giữa, lòng bàn tay ngửa lên.

Tôi không nhìn anh, nhưng đặt tay mình lên đó, những ngón tay anh lập tức khép lại, đan chặt lấy tay tôi.

Rất chặt, như sợ sẽ vuột mất.

Lần này, tôi không xuống xe sớm nữa.

(Hết trọn bộ)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...