Tôi cũng sững sờ.
Tiếng chuông gió ở cửa hàng tiện lợi “đinh đang” một tiếng, ánh đèn huỳnh quang hắt bóng hai đứa tôi đổ dài.
Cậu ấy mở miệng trước: “… Cậu gầy rồi.”
“Cậu cũng vậy.”
Im lặng.
Gió lùa vào, thổi bay lệch chiếc khăn quàng của cậu ấy, tôi nhìn thấy đường nét cằm của cậu.
Quả thật gầy đi, góc cạnh hơn hẳn lúc trước.
“Cậu theo dõi tôi à?”
“Không có.” Cậu ấy nói, “Tôi hỏi mẹ cậu.”
“Cậu lại đi tìm mẹ tôi à?”
“Dì ấy làm việc ở quán ăn sáng. Tuần nào tôi cũng đến mua quẩy.” Cậu ấy nói với vẻ vô cùng bình thản.
Cứ như thể việc mỗi tuần ngồi xe buýt bốn mươi phút đến một quán ăn sáng ở phía nam thành phố để mua quẩy là một chuyện rất đỗi bình thường vậy.
Tôi không nói gì, lách qua cậu ấy bước vào cửa hàng tiện lợi.
Cậu ấy đi theo sau.
Lối đi giữa các kệ hàng rất hẹp, lúc lướt qua nhau, vai cậu ấy sượt qua vai tôi.
“Cái ngày cậu rời đi,” cậu ấy lên tiếng.
Bàn tay đang lấy hộp mì của tôi khựng lại giữa không trung.
“Tôi đến tìm cậu. Chỗ của cậu đã trống rồi. Trên bàn tôi có thêm một cây bút.”
“Đó là trả lại cho cậu.”
“Nhưng trong kẽ hở của ngăn bàn còn có một mẩu giấy.”
Hơi thở của tôi nghẹn lại. Cậu ấy đã tìm thấy nó.
“‘Cảm ơn cậu vì những năm qua’.” Cậu ấy nhắc lại từng chữ một, như thể đã nhai đi nhai lại câu nói đó vô số lần.
“Cậu viết câu đó, là có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.”
“Hứa Tri Ý.”
Giọng cậu ấy trầm xuống: “Cậu đã tìm thấy những mẩu giấy tôi viết kẹp trong sách giáo khoa rồi đúng không?”
Tôi không trả lời.
“Cậu tìm thấy rồi.” Cậu ấy tự khẳng định thay tôi, sau đó moi từ trong túi ra một món đồ.
Một cây bút.
Màu đen, thân bút đã sờn cũ, chính là cây bút tôi đã trả lại.
“Cậu có biết tại sao tôi lại bảo giáo viên chủ nhiệm xếp cậu ngồi cạnh tôi không?”
Tôi cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn cậu ấy, hốc mắt cậu ấy hơi đỏ.
Không phải cái đỏ do vừa khóc xong, mà là sự kìm nén một điều gì đó quá lâu, cuối cùng cũng ứa ra.
“Không phải để tiện xử lý thư tình, mà là vì tôi muốn cậu ở bên cạnh tôi.”
Bóng đèn huỳnh quang trong cửa hàng tiện lợi kêu rè rè, tủ lạnh phát ra tiếng chạy máy rì rầm trầm đục, có một chú đứng cạnh đó đang chọn oden.
Toàn thế giới đều đang ngập trong những âm thanh quá đỗi đời thường, chỉ có nhịp tim tôi là đang hỗn loạn.
“Cái ngày ở trong lớp,” tôi nói, “Thẩm Niệm đã nói những lời đó ngay trước mặt bao nhiêu người.”
“Tại sao cậu lại không nói gì?”
Cậu ấy nhìn tôi.
“Bởi vì tôi không biết cậu muốn tôi phải nói thế nào.”
“Cậu chưa từng cho tôi biết, cậu có để tâm hay không.”
“Ngày nào cậu cũng giúp tôi nhận thư, rót nước cho tôi, vứt rác cho tôi. Cậu ở gần tôi hơn bất cứ ai, nhưng cậu không bao giờ nói tại sao.”
“Tôi cũng không dám hỏi.”
Trong giọng nói của cậu ấy có một vết nứt.
“Vì sợ cậu sẽ nói, đó chỉ là những việc bạn cùng bàn nên làm.”
Tôi siết chặt hộp mì ăn liền trong tay, ngón tay suýt nữa thì bóp rách lớp giấy bọc.
“Tôi không dám để tâm.” Tôi nói.
Cậu ấy gật đầu: “Tôi cũng vậy.”
Nhạc nền của hàng tiện lợi chuyển sang một bài khác, một bài hát rất cũ, hát gì tôi nghe không rõ.
Cậu ấy đứng trước mặt tôi, cây bút trong tay vẫn nắm chặt không buông.
“Hứa Tri Ý.”
“Bây giờ tôi nói ra, còn kịp không?”
Tôi không trả lời cậu ấy, nước mắt đã rơi xuống.
Một giọt nước mắt câm lặng rơi lên giấy bọc của hộp mì, loang ra một vệt mờ sẫm màu.
Cậu ấy tiến lên nửa bước, không ôm lấy tôi, chỉ đứng rất gần, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi nước xả vải quen thuộc trên người cậu ấy.
Nhưng lần này không còn là hương hoa chuông xanh nữa, mà là một mùi hương xa lạ.
Mẹ cậu ấy đã không cho mẹ tôi giặt quần áo cho cậu ấy nữa rồi.
Chúng tôi đứng dưới ánh đèn huỳnh quang của cửa hàng tiện lợi rất lâu, cả hai đều khóc, nhưng không ai chạm vào ai.
**Chương 13**
“Tôi thích cậu.” Cậu ấy nói.
Ở cửa cửa hàng tiện lợi, gió thổi rất mạnh, làm chiếc khăn quàng cổ của cậu ấy cứ bay dạt sang một bên.
Tôi đứng đó, tay vẫn nắm chặt hộp mì.
“Nhưng chúng ta không thể.” Tôi đáp lời cậu ấy.
Cậu ấy không phản bác, đứng yên chờ tôi nói tiếp.
Tôi hít sâu một hơi.
“Lâm Thời Yến, cậu đã bao giờ nghĩ chưa? Cậu có thích tôi hay không, tôi có thích cậu hay không, chưa bao giờ là vấn đề quan trọng nhất.”
“Điều quan trọng nhất là, cậu giận dỗi một lần, mẹ tôi lại phải lo lắng nơm nớp một lần. Cậu cãi nhau với mẹ cậu, mẹ tôi có thể sẽ mất đi bát cơm.”
“Mẹ cậu đã nghỉ việc rồi…”
“Nhưng mẹ tôi nghỉ việc không phải vì không muốn làm nữa, mà vì mẹ cậu đã khiến mẹ tôi không thể làm tiếp được nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
“Cái giá của cậu chỉ là cãi nhau với gia đình, còn cái giá của tôi là kế sinh nhai của mẹ tôi.”
“Không giống nhau.”
Cậu ấy im lặng. Không phải vì hết lời để nói, mà vì cậu ấy biết tất cả những gì tôi nói đều là sự thật.
Bàn tay cậu ấy nắm chặt lại thành nắm đấm, rồi lại buông ra.
“Tôi đã nói chuyện với mẹ tôi.”
“Mẹ cậu?”
“Ừ.”
“Bà ấy nói sao?”
“… Bà ấy bảo để dì Trần đi.” Giọng cậu ấy rất khẽ, như thể ngay cả việc thuật lại lời nói ấy cũng là một sự tàn nhẫn.
Tôi khẽ cười, không phải thấy buồn cười, mà là thấy nực cười.
“Cậu xem. Đây chính là khoảng cách giữa chúng ta.”
“Mẹ cậu không cần lý do. Chỉ cần bà ấy không vui, bà ấy có thể quyết định sự đi hay ở của mẹ tôi.”
“Còn cậu, Lâm Thời Yến…”
“Cậu bây giờ không có thu nhập. Cậu vẫn đang đi học. Cậu chẳng có cách nào cả.”
Gió ngày càng lớn, lá ngô đồng bay xào xạc qua đỉnh đầu, xoay tròn rồi rơi xuống mặt đường.
Cậu ấy đứng trong luồng ánh sáng của cửa hàng tiện lợi, bóng lưng bị gió thổi hơi lay động.
“Nhưng tôi sẽ có.”
Tôi nhìn cậu ấy.
“Vậy đợi đến ngày cậu có cách, hãy đến tìm tôi.”
Tôi quay người định đi, đi được ba bước, cổ tay bị giữ chặt lại.
Rất chặt, không phải cái níu kéo cẩn trọng e dè như trong hẻm nhỏ lần trước, mà là dùng lực. Khớp ngón tay ấn chặt vào xương cổ tay tôi, xương cốt cọ vào nhau.
“Vậy cậu đợi tôi.”
Tôi không nhúc nhích.
“Hứa Tri Ý, cậu đợi tôi.”
Ánh đèn đường hắt xuống, kéo dài bóng của cậu ấy đến sát chân tôi.
Tôi cúi xuống nhìn cái bóng đó, nó nằm sát vào mũi giày tôi. Trên mặt đất, bóng của cậu ấy và bóng của tôi, cuối cùng cũng đứng cạnh nhau.
Nhưng bóng đen thì không phải là người thật.
Chaporia
Bình Luận (0)