Ủi vest cho người/Chương 11C. 11
20px

Dạ dày anh ta không tốt, không được quá lạnh. Họng anh ta dễ viêm, không được quá nóng.

Bình thủy điện ở nhà mãi mãi được cài đặt ở mức 42 độ C.

Nhưng nguyên chủ thì thường xuyên phải uống những ly cafe đã nguội ngắt.

Cô ấy quá bận rộn. Bận chăm sóc một người đang đứng dưới ánh đèn sân khấu. Và cũng bận rộn giấu mình vào góc tối nơi ánh đèn không thể rọi tới.

Điện thoại bỗng rung lên. Là Tiểu Kỷ gọi.

Tôi bắt máy. Bên kia vang lên tiếng ồn ào lộn xộn.

“Chị Tuế, anh Văn Chu đang ở bệnh viện, anh ấy không tìm thấy đơn thuốc của dì, hộ lý cũng nói không rõ, bác sĩ hỏi anh ấy nửa năm nay có đổi thuốc không, anh ấy không trả lời được.”

Tôi không nói gì.

Tiểu Kỷ sắp khóc đến nơi: “Anh Hành đang bận giải quyết điện thoại của đoàn phim, bên Kiều Ánh Chi cũng xảy ra chuyện rồi, bây giờ anh Văn Chu đang ở bệnh viện một mình.”

Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ kính sát đất.

Dưới tòa nhà của Khải Tinh, ánh hoàng hôn của thành phố đang dần buông xuống.

“Tiểu Kỷ, sáng nay chị đã gửi đơn thuốc cho em và Lục Văn Chu rồi.”

“Em biết, em biết, là do em chưa kịp xem.” Cô bé nghẹn ngào. “Chị Tuế, chị có thể…”

Cô bé chưa nói hết câu. Tôi cũng không tiếp lời.

Ba năm qua, bọn họ đã quen thói rồi.

Hễ có chuyện gì không giải quyết được là đi tìm Văn Tuế.

Văn Tuế sẽ không giận. Văn Tuế sẽ nghe điện thoại.

Văn Tuế biết thuốc để ở đâu, biết bác sĩ thích đi buồng bệnh lúc mấy giờ, biết mẹ Lục Văn Chu huyết áp cao thì phải liên hệ cho ai trước, và cũng biết đám truyền thông đang ngồi chực chờ ở cổng nào của bệnh viện.

Tôi uống một ngụm nước: “Đưa điện thoại cho bác sĩ đi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Tiểu Kỷ vội vàng vâng dạ.

Bác sĩ cầm lấy điện thoại.

Tôi rành mạch đọc vị trí đơn thuốc, tên bác sĩ điều trị chính, kết quả tái khám lần trước và các loại thuốc dị ứng.

Bác sĩ ghi chép xong, nói: “Cảm ơn, trước đây bên người nhà luôn là cô phụ trách đúng không?”

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa kính: “Trước đây là vậy.”

Bác sĩ khựng lại một chút: “Thế bây giờ?”

Tôi đáp: “Bây giờ thì không phải nữa.”

Bên kia không hỏi thêm gì.

Cúp điện thoại xong, Trần Úc nhìn tôi: “Cậu vẫn giúp.”

“Tôi giúp bệnh nhân.” Tôi đặt điện thoại xuống bàn. “Không phải giúp Lục Văn Chu.”

Vừa dứt lời, màn hình lại sáng lên.

Lục Văn Chu gửi đến một đoạn tin nhắn thoại.

Tôi không bấm mở.

Nửa phút sau, anh ta gửi tin nhắn chữ: *[Anh không biết trước giờ những chuyện này luôn là em quản lý.]*

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Anh ta đương nhiên là không biết.

Vì nguyên chủ làm quá thuận tay. Thuận tay đến mức không ai nhận ra đó cũng là một loại sức lao động.

Cửa phòng họp Khải Tinh bị đẩy ra, Hạ Thanh Lam bước vào: “Văn Tuế, bên đoàn phim vừa liên hệ với tôi rồi.”

“《Tiếng Vọng Đêm Thâu》?”

“Ừ.”

Cô ấy đặt chiếc iPad lên trước mặt tôi. Đoàn phim gửi một email rất dài.

Đại ý là: Kế hoạch xào CP của Lục Văn Chu và Kiều Ánh Chi đã mất kiểm soát, dư luận đang phản phệ nghiêm trọng. Phía đoàn phim muốn cắt đứt với hướng tuyên truyền cũ, làm lại chiến lược quảng bá cho những tập sau.

Dòng cuối cùng viết:

*[Nếu cô Văn đồng ý tham gia, phía chúng tôi có thể để tên cô độc lập và chi trả phí cố vấn.]*

Trần Úc nhướng mày: “Bọn họ biết tìm người đấy.”

Tôi hỏi Hạ Thanh Lam: “Chị thấy sao?”

“Phim thì cứu được.” Cô ấy ngập ngừng một chút. “Nhưng CP của Lục Văn Chu và Kiều Ánh Chi thì không thể cứu.

Tôi tựa lưng ra sau: “Vậy thì cứu phim.”

Trần Úc nhìn tôi: “Cậu chắc chứ? Phim này gắn chặt với Lục Văn Chu lắm đấy.”

Tôi nhìn tên phim trên màn hình iPad.

《Tiếng Vọng Đêm Thâu》.

Đây là dự án mà nguyên chủ đã thức không biết bao nhiêu đêm để đọc cho Lục Văn Chu.

Bản báo cáo đánh giá của cô bị ê-kíp lấy đi dùng. Dự đoán rủi ro của cô bị Thiệu Hành xóa bỏ.

Cô từng cho bộ phim này cơ hội. Nhưng chưa bao giờ nhận được một sự ghi nhận nào.

Tôi nói: “Viết rõ trong hợp đồng: Chỉ làm PR cho phim, không phục vụ việc giải quyết khủng hoảng cá nhân của diễn viên.”

Hạ Thanh Lam mỉm cười: “Để tôi đi đàm phán.”

8 giờ tối, tôi về lại khách sạn.

Cửa phòng vừa mở, một túi giấy được đặt trước cửa.

Bên trong là chìa khóa dự phòng của căn hộ view sông.

Danh sách các loại thuốc.

Và cả chiếc nhẫn đạo cụ đó nữa.

Tôi xách túi lên, thấy bên trong kẹp một tờ giấy note.

Chữ viết của Lục Văn Chu hơi nguệch ngoạc:

*[Tuế Tuế, anh về nhà rồi.]*

*[Trong nhà yên ắng quá.]*

Tôi đứng dưới ánh đèn hành lang, miết tờ giấy note hồi lâu.

Cuối cùng nhét chìa khóa và nhẫn vào túi xách.

Xé vụn tờ giấy note, vứt thẳng vào thùng rác.

**8**

Sáng sớm hôm sau, phía Kiều Ánh Chi xảy ra chuyện trước tiên.

Không phải do tôi tung tin. Mà là tự nội bộ ê-kíp của cô ta không chịu nổi nhiệt nữa.

Một tài khoản marketing tung ra một đoạn file ghi âm.

Trong file là giọng người đại diện của Kiều Ánh Chi đang trao đổi với nhân viên tuyên truyền của đoàn phim.

“Bên Văn Chu có lấy vợ giấu cũng chẳng sao, vợ cậu ta rất kín tiếng.”

“Người kín tiếng là dễ xử lý nhất.”

“Ánh Chi nhà chúng ta chỉ cần ăn được miếng bánh CP này là đủ rồi, sau này lỡ có nổ ra chuyện gì thì cứ đổ lỗi là do phía nhà trai cố tình giấu giếm hôn nhân.”

Đoạn ghi âm không dài. Nhưng câu nào câu nấy giẫm trúng ngay điểm nhạy cảm nhất của cộng đồng mạng.

Phòng làm việc của Kiều Ánh Chi cuống cuồng phủ nhận.

Phía đoàn phim cũng đăng thông cáo, nói đoạn ghi âm chưa được xác thực.

Nhưng cư dân mạng đâu có tin nữa.

*[Thế là tụi nó biết tỏng Lục Văn Chu đã có vợ?]*

*[Cái câu ‘người kín tiếng là dễ xử lý nhất’ nghe tởm lợm thực sự.]*

*[Ê-kíp nhà gái muốn húp lợi ích xào CP, nhưng lại muốn đẩy nồi cho nhà trai. Cả hai bên đều bẩn như nhau.]*

*[Văn Tuế đúng là bị coi như miếng giẻ lau dùng một lần rồi vứt.]*

10 giờ sáng, Kiều Ánh Chi đăng một bức ảnh chữ trắng nền đen xin lỗi.

Cô ta thanh minh rằng mình cũng chỉ bị động phối hợp trong quá trình quảng bá phim.

Nói rằng mình chưa từng chủ động can thiệp vào bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào.

Nói rằng nếu gây ra tổn thương cho Văn Tuế, cô ta sẵn sàng xin lỗi trực tiếp.

Bức tâm thư xin lỗi này vừa đăng được chưa đầy 20 phút, phòng làm việc của Lục Văn Chu đã chia sẻ lại bài đính chính của đoàn phim. Chỉ với 4 chữ ngắn gọn:

*[Phối hợp điều tra, tôn trọng sự thật.]*

Bốn chữ “tôn trọng sự thật” này đã thẳng tay đẩy Kiều Ánh Chi vào tâm bão chỉ trích.

Lúc tôi nhìn thấy động thái này tại văn phòng của Hạ Thanh Lam, trên tay vẫn đang cầm bản hợp đồng mới.

Hạ Thanh Lam ngồi sau bàn làm việc, khẽ chậc lưỡi: “Thiệu Hành bắt đầu cắt đứt quan hệ rồi.”

Trần Úc lật xem hợp đồng: “Anh ta muốn bảo vệ Lục Văn Chu, thì Kiều Ánh Chi chính là kẻ tốt nhất để đẩy ra chịu trận.”

Tôi không tiếp lời.

Kiều Ánh Chi đương nhiên chẳng sạch sẽ gì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...