Ta không muốn cha mẹ và đệ đệ vì hôn sự của tỷ tỷ mà lâm vào cảnh khó xử tiến thoái lưỡng nan.

Hôn nhân đối với tỷ tỷ là đại sự hàng đầu, đối với ta chỉ là món đồ trang trí có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Đời người có quá nhiều thứ phải tranh phải bảo vệ, nhường cho người khác vài phần thì đã sao.

Ta nhớ lại lúc vừa về nhà, tỷ tỷ đã đích thân xuống bếp nấu cho ta những món ăn Mạc Bắc.

Tỷ ấy ít nói ít cười, nhưng thực chất đã làm cho ta rất nhiều chuyện tinh tế ấm lòng.

Những thứ này, so với một vị hôn phu chưa từng tiếp xúc qua, còn trân quý hơn nhiều.

07

Ngày cưới của ta và trưởng tỷ đều đã định, tỷ ấy xuất giá sớm hơn ta nửa tháng.

Trưởng tỷ tính tình trầm ổn, đã sớm ở nhà tự thêu khăn trùm đầu đỏ cho mình.

Cha mẹ ta cả ngày bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, luôn cảm thấy có rất nhiều việc chưa được tận tâm hết mức.

Đệ đệ cũng bận rộn tối mày tối mặt, vì cha mẹ không nỡ để nó rảnh rỗi.

Duy chỉ có ta là kẻ nhàn rỗi nhất.

Mỗi ngày ngủ đến lúc mặt trời lên cao ba sào mới dậy, ngủ dậy thì ăn cơm rồi luyện võ.

Sau đó thay một bộ y phục, lẻn đến phủ Khang Vương.

Cửa chính thì lười đi vì nhiều quy tắc.

Ta liền quen với việc trèo tường.

Kết quả hôm nay trèo tường vào lại đụng ngay Bùi Dung Xuyên.

Hắn trợn mắt há mồm nói: “Nam nữ trước khi thành thân là không được gặp mặt, cô đến đây làm gì?”

Ta phủi phủi bụi trên người, nghiêm túc nói: “Ăn trộm đồ.”

Bùi Dung Xuyên nhìn quanh quất, giật nảy mình: “Cô điên rồi! Ăn trộm đồ ở Vương phủ, để thị vệ bắt được thì tính sao.”

Ta ung dung nói: “Ngoại trừ Tiêu Vân Dực ra không ai biết ta trộm đồ đâu.”

Bùi Dung Xuyên kinh ngạc hỏi: “Cô định trộm cái gì?”

Ta nhìn thấy Tiêu Vân Dực đang đi về phía này, huýt sáo một cái với người, đắc ý nói: “Trộm tim đấy.”

Trên trán Bùi Dung Xuyên gân xanh nổi lên, trông như rất muốn nện chết ta đến nơi.

Ta đi tới nắm lấy tay Tiêu Vân Dực, thần thần bí bí nói: “Tối nay chúng ta ra sông Vĩnh An ngồi thuyền, tặng người một bất ngờ.”

Phía sau Bùi Dung Xuyên đuổi tới, tức giận nói: “Biểu ca! Không phải đệ nói chứ, nhị cô nương đúng là có chút trơn đầu trơn lưỡi quá mức rồi.”

Tiêu Vân Dực chắn trước mặt ta, không nóng không lạnh nói: “Nàng ấy thế nào, liên quan gì đến đệ.”

Bùi Dung Xuyên nghe xong, nhìn ta một cái rồi cứng họng.

Hắn như thể đã hạ quyết tâm, nghiến răng nói: “Biểu ca, hôm nay đệ đến tìm huynh, thực sự là có một chuyện hệ trọng. Ngày đó khi đệ tỉnh lại ở Mạc Bắc, huynh nói với đệ rằng chính Thanh Oánh đã cùng đệ thoát ra ngoài, lời này có từng làm giả không?”

Tiêu Vân Dực thản nhiên nói: “Tự nhiên không giả. Trần đại cô nương bị thương hôn mê bất tỉnh, đệ trúng độc nhân sự không tri.”

Bùi Dung Xuyên cười lạnh: “Biểu ca nói chuyện lúc nào cũng mập mờ như thế, nửa thật nửa giả, đệ chỉ hỏi huynh, ngày đó Trần Tinh Chiếu có phải cũng dưỡng thương ở biệt viện của huynh không! Đệ luôn cảm thấy, người cứu đệ ra ngày hôm đó thực chất là nàng ấy.”

Ta mân mê ngón tay của Tiêu Vân Dực, nghe vậy liền nhìn hắn: “Nói chuyện đừng có lề mề thế. Là ta hay không phải ta, ngươi định làm gì nào. Bùi Dung Xuyên, ta không tin ngươi thực sự vì cái ơn nghĩa gì đó mà có thể quyết định cưới hay không cưới một người. Người thanh mai trúc mã với ngươi mười mấy năm, biết rõ gốc rễ là trưởng tỷ của ta.”

“Tỷ ấy vì hôn sự với ngươi mà đang vui vẻ thêu khăn trùm đầu, ngươi lại ở đây nghi thần nghi quỷ làm cái gì! Có thời gian rảnh rỗi đó, sao ngươi không mang một bó hoa chui qua lỗ chó nhà ta mà đi gặp tỷ ấy đi.”

Bùi Dung Xuyên bị ta mắng cho một trận tơi bời, phẫn nộ nói: “Sao cô lại là cái tính tình như pháo nổ thế, nói vài câu đã nhảy dựng lên. Nếu thực sự là cô, ta cũng không thể nào cưới cô được. Người như cô thực sự là dã tính đầy mình, khó lòng chung sống.”

Ta cười: “Trùng hợp quá, ta cũng chẳng thèm gả cho ngươi. Hơn nữa, ta sẽ không nhận nhầm người, người ta muốn gả chính là Tiêu Vân Dực.”

Bùi Dung Xuyên tức đến mức quay người bỏ đi.

Hắn đi được vài bước, chân khựng lại, tự sa ngã gào lên: “Lỗ chó nhà cô nằm ở hướng nào!”

Ta ha ha đại cười: “Trong con hẻm phía Đông Nam ấy.”

Sau khi hắn đi khuất, Tiêu Vân Dực bỗng nhiên nói: “Tiểu Ngũ, có phải nàng thích nam tử có tính tình hoạt bát hơn một chút không?”

Ta kinh ngạc hỏi: “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

Tiêu Vân Dực nhìn ta, nửa ngày mới nói: “Nàng ở cùng Dung Xuyên nói nhiều hơn là ở cùng ta.”

Ta nhìn quanh mặt người một lượt, mặt nóng lên nói: “Hai ta ở cùng nhau thì mồm miệng đều bận rộn cả rồi, lấy đâu ra thời gian mà nói chuyện.”

Mặt Tiêu Vân Dực cũng dần dần đỏ lên.

Hai chúng ta mỗi lần ở cùng nhau, chẳng hiểu sao, lúc đầu đều là nói chuyện chính sự.

Nói không được mấy câu, đang yên đang lành là đã dính lấy nhau rồi, thật khiến người ta khổ não mà.

08

Ngày tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Trưởng tỷ vừa xuất giá, Bùi Dung Xuyên đã cùng tỷ ấy về lại nhà ngoại.

Nhìn thần sắc của tỷ ấy, chắc hẳn là hạnh phúc.

Ánh mắt Bùi Dung Xuyên nhìn trưởng tỷ mang theo sự dịu dàng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Còn trưởng tỷ hễ nhắc đến tên Bùi Dung Xuyên là trong mắt lại lấp lánh nụ cười.

Rõ ràng là một đôi bích nhân tình đầu ý hợp, sao cứ phải vì cái danh nghĩa cứu mạng mà dây dưa khổ sở như thế chứ.

Chẳng lẽ vài canh giờ hoạn nạn có nhau ngắn ngủi đó lại sánh được với mười mấy năm tình cảm sao?

Ta cùng đệ đệ trốn một góc nhìn đôi vợ chồng trẻ nói chuyện với cha mẹ.

Đệ đệ thì thầm: “Dung Xuyên ca đã sớm thích trưởng tỷ rồi! Nhưng huynh ấy cứ nhất quyết không chịu thừa nhận. Chẳng qua là vì phu phụ Định Bắc hầu lúc nào cũng bảo huynh ấy rằng nếu nhị tỷ về thì huynh ấy phải cưới tỷ. Cho nên mười mấy năm qua huynh ấy và trưởng tỷ luôn áp chế lẫn nhau, khắc kỷ đoan lễ, chưa từng vượt quá giới hạn.”

Ta bừng tỉnh đại ngộ nói: “Cho nên à, sau khi có cái gọi là ơn cứu mạng, Bùi Dung Xuyên lập tức có cái cớ để đường đường chính chính cầu hôn trưởng tỷ.”

Đệ đệ bốc một nắm hạt dưa từ tay ta, sâu sắc đồng tình nói: “Đệ cũng thấy đúng là như vậy.”

Hai chúng ta đang thì thầm bàn tán về họ thì trưởng tỷ và Bùi Dung Xuyên đi tới.

Trưởng tỷ đuổi đệ đệ đi chỗ khác.

Hai người họ nhìn nhau một cái.

Trưởng tỷ nắm lấy tay ta, trong mắt lấp lánh ánh lệ nói: “Tiểu Ngũ, đêm tân hôn, tỷ đã nói rõ sự thật cho Dung Xuyên biết rồi.”

Bùi Dung Xuyên có chút ảo não nói: “Ta mới biết Thanh Oánh vì chuyện ở Mạc Bắc mà luôn áy náy đau lòng. Ta đâu có thực sự vì một cái ơn cứu mạng mà đem cả đời mình ra đánh đổi chứ, nếu thực sự muốn báo đáp thì nên bỏ ra ngàn lượng bạc mới đúng.”

“Câu nói ‘ơn cứu mạng nguyện lấy thân báo đáp’ lúc đó là vì ta… ta thực sự đã coi nàng là Thanh Oánh. Chỉ là lúc đó ta sợ Thanh Oánh không bằng lòng nên cũng cố ý mập mờ không hỏi rõ thân phận của nhau.”

Chẳng trách lúc đó cái gã này vừa nhắc đến báo ơn là đòi lấy thân báo đáp ngay.

Hồi đó ta còn thầm mắng hắn, toàn đưa mấy thứ đồ vô dụng.

Hóa ra là đã nhận nhầm ta thành trưởng tỷ à.

Ta đưa tay ra, lý thẳng khí hùng nói: “Đưa tiền đây!”

Trưởng tỷ quả nhiên đưa cho ta một ít văn tự nhà đất, ngân phiếu.

Tỷ ấy dịu dàng nói: “Số tiền tài này để thêm vào của hồi môn cho muội muội, mong muội có thể sống thật hạnh phúc.”

Bùi Dung Xuyên có chút bất bình nói: “Lúc đó ta nghe biểu ca nói với ta rằng người cứu ta là Thanh Oánh, ta đã vui mừng khôn xiết. Giờ nghĩ lại, ở Mạc Bắc huynh ấy đã có ý với cô rồi nên mới cố tình dẫn dắt sai lệch cho ta.”

“Cũng may là ta không có ý với cô, nếu không chẳng phải là một đoạn sai duyên sao.”

Ta phát hiện cái gã này đúng là chẳng biết nói chuyện gì cả.

Bùi Dung Xuyên cũng nhận ra, vội vàng nói với trưởng tỷ: “Không phải sai duyên! Thanh Oánh, trong lòng ta có nàng, lúc nào cũng có nàng. Chỉ là trước đây nàng khách sáo với ta quá, ta cứ tưởng nàng đối với ta chỉ có tình anh em.”

Trưởng tỷ đỏ mặt nói: “Lúc đó muội chỉ nghĩ huynh sắp làm muội phu của muội nên không dám có chút tơ tưởng nào. Sau này từ Mạc Bắc trở về, tình cảm không kìm nén nổi nên mới phạm sai lầm lớn, nói dối mạo nhận ơn nghĩa.”

Bùi Dung Xuyên xót xa nói: “Không tính là mạo nhận đâu, lúc đó nàng cũng ở trong ổ sa phỉ, đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều.”

Chỗ này làm gì còn việc của ta nữa chứ!

Ta lặng lẽ bỏ đi.

09

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày ta thành thân!

Đêm tân hôn, ta chờ hết nấc này đến nấc khác, cuối cùng Tiêu Vân Dực cũng trở về. Người đã uống chút rượu, vội vàng đi tắm rửa rồi quay lại. Hai chúng ta ngồi sóng vai trên giường, nhất thời chẳng biết nói gì.

Ta lấy ra một viên thuốc nhỏ, lặng lẽ đưa cho người. Ta hắng giọng nói:

“Chàng đừng sợ, ai cũng có lần đầu tiên cả. Nhưng ta ấy à, vốn khá coi trọng chuyện phu thê. Ta sợ thân thể chàng quá hư nhược, gánh không nổi, nên ăn viên thuốc này vào tẩm bổ trước đi.”

Tiêu Vân Dực vốn luôn bị ta dắt mũi, lần này thế mà lại chủ động! Người ném viên thuốc đi, nhào tới chỗ ta.

Thơm quá đi mất… Ta chỉ cảm thấy ba hồn bảy vía đều bị mê hoặc chẳng biết bay đi đâu.

Nửa canh giờ sau. Đôi mắt ta mơ màng nằm đó. Tiêu Vân Dực cắn lấy vành tai ta, hỏi: “Phu nhân, có hài lòng không?”

Ta vỗ vỗ vào bờ mông săn chắc của người, yêu thích không buông tay: “Hài lòng, quá sức hài lòng!”

Hai chúng ta ngủ đến nửa đêm, ta bỗng nghe thấy tiếng sáo ngắn vang lên bên ngoài. Ta “vút” một cái mở mắt, lật người ngồi dậy. Tiêu Vân Dực cũng lập tức tỉnh giấc. Ta lắc lắc đầu, mặc y phục rồi đi ra ngoài. Tiêu Vân Dực bám sát sau lưng ta.

Ta vội vàng ra cửa, lần theo tiếng sáo đến cửa sau. Tại cửa đặt mười tám vò rượu Nữ Nhi Hồng. Là sư huynh ta tới. Huynh ấy ôm kiếm, một thân thanh y phong trần lạc thác. Tiêu Vân Dực đứng bên cạnh, bỗng nắm chặt lấy tay ta.

Ta nhìn sư huynh, mắt hoen lệ, đang định mở lời. Bỗng nhiên, từ trong Vương phủ xông ra vô số ám vệ, bao vây sư huynh ta thành vòng tròn.

Sư huynh ta “vút” một cái giơ tay lên, gào lớn: “Ta không đến cướp dâu! Cung nỏ thủ, đừng nhắm vào ta! Á á á! Ta không phải tình nhân của Trần Tiểu Ngũ!”

Thanh kiếm của huynh ấy rơi trúng chân, huynh ấy kêu oai oái. Ta vội vàng nói: “Vân Dực, huynh ấy là đại sư huynh của ta, chàng cứ coi huynh ấy như cha ta đi.”

Lúc này Tiêu Vân Dực mới hơi thả lỏng cơ thể đang căng cứng.

Ta cảm động nói: “Sư huynh, cuối cùng huynh cũng chịu tặng rượu ngon cho muội rồi.”

Sư huynh lắc đầu thở dài: “Trần Tiểu Ngũ à, cái đồ đòi nợ thuê nhà muội. Lão tử đang vui vẻ tán tỉnh người ta thì nhận được thư của muội, bảo là sắp làm Vương phi rồi.”

Ta lườm huynh ấy một cái: “Thế sao giờ này huynh mới đến.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...