Sư huynh cười cười, đứng từ xa nói với ta: “Tiểu Ngũ nhà ta giờ cũng là vương tôn quý tộc rồi, sư huynh là kẻ giang hồ không thể làm mất mặt muội. Lúc đến, ta đã qua mộ của lão Nhị, lão Tam và lão Tứ thắp nhang, báo tin vui của muội cho họ rồi.”
Ta nhớ tới nhị sư tỷ giỏi dùng độc, chết dưới tay một tên đại đạo ác quán mãn doanh. Tam sư huynh luôn cười híp mắt, chết trên đường truy kích thủy phỉ. Còn tứ sư huynh, lúc ta tìm thấy huynh ấy, huynh ấy bị vây khốn chỉ còn thoi thóp nửa hơi, rồi chết trong lòng ta.
Đại sư huynh luôn nói, thợ săn tiền thưởng chúng ta là vậy, không biết ngày mai ở đâu. Đừng quá đau lòng, vì con đường vẫn phải tiếp tục đi. Đi đến tận cùng, ắt sẽ gặp lại nhau.
Đại sư huynh ngẩng đầu, lau mặt: “Được rồi, Tiểu Ngũ, sinh nhật năm sau gặp lại.”
Bóng lưng huynh ấy biến mất dưới ánh trăng. Ta ôm lấy một vò rượu, uống một ngụm lớn.
Tiêu Vân Dực hỏi ta: “Ta có thể mời đại sư huynh của nàng đến Lục Phiến Môn nhậm chức. Để huynh ấy định cư ở kinh thành, như vậy hai sư huynh muội nàng không cần ly tán.”
Ta lắc đầu: “Triều đình và giang hồ nước sông không phạm nước giếng, đó là quy củ. Thợ săn tiền thưởng chúng ta tuy ăn cơm quan gia, nhưng vẫn là người giang hồ. Huống hồ, chỉ cần ta còn sống một ngày, đại sư huynh vĩnh viễn có một mái nhà, thứ huynh ấy cần không phải là một tòa phủ đệ.”
Đại sư huynh, hẹn ngày sinh nhật năm sau gặp lại. Nếu không gặp… vậy Xà Hạt nữ nhất định sẽ tái xuất giang hồ, đòi nợ máu cho huynh.
Ta vừa nói những lời hào khí ngất trời đó xong, ai dè… một năm sau, đại sư huynh ta tới thật! Huynh ấy thế mà lại bày đặt dâng bái thiếp.
Ta trợn mắt há mồm. Sư huynh mặt dày nói: “Sư muội, có thể bảo muội phu mở cửa sau cho ta vào Lục Phiến Môn nhậm chức không? Ta thích một cô nương rồi, phải có một nghề nghiệp đàng hoàng mới cưới người ta được.”
Ta kinh hãi: “Sư huynh! Không phải huynh từ nhỏ đã dạy muội triều đình và giang hồ không phạm nhau, bảo muội đừng ngưỡng mộ bổ đầu Lục Phiến Môn sao?”
Sư huynh đỏ mặt: “Haiz… Thật ra làm thợ săn tiền thưởng, ai mà chẳng muốn lên bờ ăn lương nhà nước, nhưng Lục Phiến Môn người ta không coi trọng chúng ta thôi. Không ăn được nho thì chê nho xanh, muội hiểu chứ.”
Ta chưa kịp đáp lời, Tiêu Vân Dực đã về. Sư huynh tiến tới, một tiếng muội phu, hai tiếng muội phu.
Tiêu Vân Dực trầm ngâm: “Nếu sư huynh muốn làm Tổng bổ đầu Lục Phiến Môn thì hơi khó, vì chức đó có quyền điều binh, cần thận trọng. Nhưng làm Thống lĩnh thì…”
Sư huynh ta lập tức nói: “Không cần không cần! Làm một Tiểu bổ đầu thẻ đồng là được rồi.”
Tiêu Vân Dực nắm tay ta hỏi: “Liệu có uỷ khuất sư huynh không?”
Ta đảo mắt trắng dã: “Cho huynh ấy cút đi!”
Sư huynh lập tức lưu luyến lấy ra Bạo Vũ Lê Hoa Châm của mình: “Sư muội, tặng muội đấy.”
Ta thuận tay nhét vào tay áo, cười híp mắt: “Bổ đầu thẻ đồng được rồi, tiền đồ thế nào cứ để huynh ấy tự xông pha.”
Sau khi sư huynh hớn hở ra về, ta lấy Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra nghịch: “Đây là bảo bối của sư huynh ta đấy, nếu không phải huynh ấy xuất thân từ Đường Môn thì không đời nào lấy được ám khí quý giá này. Hồi đó để có được nó, ta còn lân la làm quen với một đệ tử đích truyền của Đường Môn, kết quả người ta biết ý đồ của ta xong tức đến mức thông cáo toàn bộ Đường Môn không được cho ta bất kỳ ám khí nào, tiếc thật, đúng là tiếc thật.”
Tiêu Vân Dực thản nhiên nói: “Ồ, quý giá đến vậy sao?”
Ta gật đầu lia lịa: “Đúng vậy đúng vậy, chàng không phải người giang hồ nên không hiểu đâu.”
Kết quả không lâu sau, Tiêu Vân Dực chỉ vào một sân đầy ám khí hỏi: “Tất cả ám khí của Đường Môn ta đều sai người gửi đến một bộ, nàng xem xem còn thiếu gì không.”
Hàm ta rớt xuống đất, lắp bắp: “Chàng không phải đã bứng sạch Đường Môn đi đấy chứ?”
Tiêu Vân Dực bất lực: “Lục Phiến Môn có nhiều mối quan hệ với các môn phái giang hồ, ta đã lên tiếng muốn lấy ám khí, ai dám không đưa. Tiểu Ngũ, nàng đừng quên phu quân nàng là Vương gia đương triều.”
Ta vui sướng ôm lấy mặt người, hôn chùn chụt mấy cái. Trong lúc ta đang ngắm nghía ám khí, Tiêu Vân Dực bước tới bên cạnh, lơ đãng hỏi:
“Lúc Đường Môn gửi ám khí, có đặc biệt dặn một câu: Tuyệt đối không được để một nữ tử tên Trần Tiểu Ngũ sử dụng. Phu nhân, vi phu rất tò mò, năm đó nàng rốt cuộc đã lừa gạt tình cảm người ta thế nào mà để Đường Môn hận thấu xương vậy?”
Ta thuận miệng đáp: “À, cũng chẳng có gì, chỉ là để lấy được nhiều loại ám khí hơn, ta đã cùng lúc qua lại với năm đệ tử Đường Môn, khiến họ đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Trưởng lão Đường Môn tức quá dán cáo thị trước cửa: Xà Hạt nữ Trần Tiểu Ngũ và chó không được vào.”
Tiêu Vân Dực im lặng một lúc, rồi dẫn dụ: “Phu nhân, lúc thành thân ta đã viết cam kết nếu thay lòng đổi dạ sẽ bị thiên lôi đánh chết. Hay là nàng cũng viết một bản đi, nếu nàng thay lòng đổi dạ qua lại với người khác thì… sư huynh nàng sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
Ta nhất thời khó xử. Tiêu Vân Dực thấy vậy, nhàn nhạt nói: “Nếu đã thế, đêm nay phu nhân đừng vào phòng ta nữa. Ta đau lòng, cần yên tĩnh tự chữa lành.”
Thế sao mà được! Ta vội vàng nói: “Ta viết, ta viết ngay.”
Dù sao mạng đại sư huynh cũng lớn, ta ở ngoài toàn lấy huynh ấy ra thề thốt mà huynh ấy vẫn sống nhăn răng đấy thôi.
Tiêu Vân Dực trân trọng cất bản cam kết vào, dịu dàng nói: “Phu nhân thật tốt, đêm nay chúng ta cùng lên biệt viện Tây Sơn ngâm suối nước nóng nhé.
”
Nghĩ đến chuyện ngâm suối nước nóng tháng trước, máu trong người ta sôi lên vì phấn khích. Kết quả cái mũi không tiền đồ, “phụt” một cái chảy máu cam. Tiêu Vân Dực vội lau cho ta, bất lực thì thầm:
“Lần này nàng nương tay chút nhé, lần trước nàng cắn cổ ta đầy vết thương, làm ta mãi không dám ra ngoài làm việc, hoàng huynh còn sai người đến hỏi thăm đấy.”
Chuyện đó đâu thể trách ta được! Lần trước Tiêu Vân Dực mặc một bộ sa mỏng, ngồi dưới trăng gảy đàn cho ta nghe. Hơi nước suối nóng bốc lên, người nóng, lòng cũng nóng. Ban đầu ta định nếm qua chút thôi rồi cùng người ngắm sao, ai dè người cứ ướt sũng, khoác áo sa ngồi trên đá uống rượu.
Người ngẩng đầu ngắm trăng, rượu chảy dọc theo yết hầu mà người chẳng hay biết. Sau đó người uống say, ngậm một quả nho đưa vào miệng ta, còn nghiêng đầu hỏi ta có ngọt không. Sao ta nhịn cho nổi chứ!
Ta áp tới, hôn môi người, tâm hồn treo ngược cành cây: “Hôm nay thời tiết đẹp, chúng ta ra tiểu hoa viên chơi đi?”
Tiêu Vân Dực khó xử: “Nhưng phu nhân chẳng phải muốn xem ám khí sao?”
Ta dỗ dành người đi về phía tiểu hoa viên, căn bản chẳng màng đến ám khí gì nữa. Cho đến khi thấy Tiêu Vân Dực toàn thân dính đầy cánh hoa, nằm trong lều cỏ ở hoa viên, ta mới mơ màng nghĩ: “Ơ, chẳng phải bảo là xem ám khí cả ngày sao, sao lại thành thế này rồi!”
Tiêu Vân Dực thở dốc, khẩn khoản: “Phu nhân, cử động chút đi…”
Mưa gió qua đi. Ta và Tiêu Vân Dực đi tắm. Sau đó, người tỉ mỉ bôi thuốc trị sẹo cho ta. Ngón tay người lưu luyến trên những vết sẹo sau lưng ta: “Năm đó nàng đỡ cho Dung Xuyên một đao, giờ vết sẹo này sắp không thấy nữa rồi.”
Mấy chuyện cũ với Bùi Dung Xuyên, sau này ta cũng đã nói rõ với Tiêu Vân Dực. Cái con sói đuôi lớn tâm đen này đã nhắm trúng ta từ lúc ở Mạc Bắc rồi. Chẳng trách sau khi sư huynh bị thương, ai nấy đều bảo chỉ có kinh thành mới chữa được. Chẳng trách sau khi vào thành, ta nhanh chóng đoán ra mình là đứa con mất tích của Trần gia từ những lời đồn đại. Tất cả đều là do người âm thầm sắp xếp.
Ta quàng cổ người, lười biếng nói: “Hũ giấm cũ từ tám trăm năm trước rồi, đừng ăn nữa. Ngoan nào.”
Tiêu Vân Dực nghe cách xưng hô này, khóe môi hiện lên ý cười. Chúng ta ôm nhau, bình yên chìm vào giấc ngủ.
NGOẠI TRUYỆN
Người trong kinh đều nói Khang Vương phi là người hiền hậu, dễ gần nhất. Bất kể lúc nào gặp nàng, nàng cũng cười híp mắt, chưa bao giờ nổi giận.
Cho đến một lần, cả nhà ba người Khang Vương theo Thái hậu đến chùa Vạn Phật lễ Phật. Các quý nhân cùng nhau đi thắp hương, không ngờ lại gặp thích khách. Tiểu quận chúa được thị vệ đưa về, vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Trên vai con bé thế mà lại đậu một con bọ cạp đỏ.
Tiểu quận chúa rơm rớm nước mắt: “Mẫu thân! Con không sao, là Tiểu Hồng đã cứu con.”
Sắc mặt Khang Vương lạnh như băng. Khang Vương phi lại vẫn giữ vẻ ôn hòa, âu yếm ôm lấy tiểu quận chúa, dỗ dành một hồi.
Không lâu sau, hơn ba mươi tên thích khách xông tới. Mọi người đều hoảng loạn, bỗng thấy Khang Vương phi nhận lấy hai thanh đao từ tay tỳ nữ. Một dài, một ngắn. Mọi người nín thở, không dám ho khan một tiếng.
Bỗng có kẻ hét lên: “Thợ săn tiền thưởng Xà Hạt nữ Trần Tiểu Ngũ, nàng ta còn sống!”
“Mau chạy đi! Chúng ta không phải đối thủ của nàng ta đâu!”
Trần Tiểu Ngũ cười lạnh, đôi đao tỏa ra hàn quang lấp lánh. Chỉ trong vài chiêu, đã có kẻ mất mạng. Lúc giết người, mặt nàng không chút biểu cảm.
Một vị khuê tú xuất thân từ gia đình võ tướng khẽ nói: “Khang Vương phi chắc chắn đã giết rất nhiều người.”
Có người thút thít: “Ta… ta… hồi trước ta còn nói xấu Khang Vương phi.”
“Cô nói gì nàng ấy?”
“Nói nếu nàng ấy là đàn ông thì tốt rồi, ta muốn gả…”
“…”
Tiêu Vân Dực che mắt con gái, định thần nhìn Trần Tiểu Ngũ. Nhớ lại nhiều năm trước, một thoáng gặp gỡ ở Mạc Bắc. Người cùng ám vệ vốn định đi cứu Bùi Dung Xuyên, lại thấy một cô nương cõng Bùi Dung Xuyên từ trong núi sâu đi ra. Nàng mắt không nhìn thấy, bước đi rất chậm. Toàn thân đầy máu, không biết đã chịu bao nhiêu vết thương.
Tiêu Vân Dực tiến lên đón, nhìn rõ khuôn mặt nàng. Một con huyết hạt bám trên cổ tay người. Cô nương đó ôn tồn nói: “Cứu ta, nếu không sẽ giết ngươi.”
Lúc đó Bùi Dung Xuyên chưa hoàn toàn hôn mê, nghe thấy tiếng người liền thả lỏng. Ngay khoảnh khắc đó, cô nương nọ đổ ập vào lòng người. Tay Tiêu Vân Dực đầy máu nóng của nàng, dường như tan chảy vào tận xương tủy. Người chưa từng thấy sinh mệnh nào kiên cường đến thế.
Ám vệ khẽ hỏi: “Chủ tử, có cần lên giúp Vương phi không?” Tiêu Vân Dực bảo không cần.
Một lát sau, mọi chuyện kết thúc. Tiêu Vân Dực giao con gái cho tỳ nữ, bước tới, tự tay lau đi vệt máu trên mặt nàng.
Trần Tiểu Ngũ cười: “Phen này xong rồi, ta giả bộ ở kinh thành bao nhiêu năm, giờ lộ sạch sành sanh.”
Nào ngờ, các quý nữ lại lũ lượt kéo tới, chẳng màng đến khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Vương, tranh nhau hỏi han xem Trần Tiểu Ngũ có bị thương không.
“Vương phi, nhà thần thiếp có thánh dược trị thương.” Cô nương nói câu này từng được Trần Tiểu Ngũ bênh vực.
“Vương phi Vương phi, nhà thần thiếp có nhân sâm nghìn năm.” Cô nương giơ tay này từng được Trần Tiểu Ngũ đá bay tên công tử say rượu định sàm sỡ.
Trần Tiểu Ngũ nhìn kỹ, chậc, thực ra nàng cũng chẳng giả bộ giỏi lắm đâu, mấy năm nay nàng đã làm không ít chuyện bốc đồng đấy chứ.
—HOÀN—
Chaporia
Bình Luận (0)