Nương trầm ngâm:
“Từng bị thương vào chỗ hiểm sao?”
Ta vội gật đầu:
“Đúng vậy ạ, quản gia nói Tạ Uyên đã mấy lần suýt mất mạng.”
“Nếu con vì chuyện này mà hòa ly với chàng thì quá bất công cho chàng rồi!”
Nương dường như đã nghe lọt tai.
Bà trấn an ta, nói bà tự có cách.
Ngày hôm sau, nương lại gọi ta về nhà.
Tần đại phu cũng ở đó.
Ta không dám lại gần.
Chỉ rụt rè nhìn nương một cái.
Hôm nay tâm trạng bà khá tốt, kéo ta lại bên cạnh.
“Xem con sợ chưa kìa.”
“Lại đây, Tần đại phu có chuyện muốn hỏi con.”
Ta luôn cảm thấy ông ấy sắp nói mấy lời không mấy lọt tai.
Nhưng nương ấn vai ta xuống, ta không đi được.
Quả nhiên.
Ông ấy hỏi rất kỹ về chuyện phòng the giữa ta và Tạ Uyên.
Cũng may là còn giữ cho ta mấy phần mặt mũi.
Ông ấy viết các câu hỏi ra giấy.
Ta đỏ bừng mặt, trả lời từng tờ một.
Tần đại phu chỉ hỏi ba câu, sau đó châm mồi lửa đốt sạch ba tờ giấy đó.
Lại viết một phương thuốc đưa cho ta.
Bảo ta bốc thuốc theo đơn, uống liên tục trong bảy ngày.
Ta liếc nhìn phương thuốc—
Thục địa hoàng, Sơn thù du, Nhục thung dung, Dâm dương hoắc…
Mười mấy loại dược liệu, chế thành mật hoàn.
“Nương, Tạ Uyên thân hình cường tráng, thật sự phải ăn mấy thứ này sao?”
“Phải ăn, còn phải ăn không thiếu bữa nào.”
Nương ta làm việc sấm sét.
Ngay ngày hôm sau đã mang thuốc về cho ta.
Ta nhìn bình thuốc mà thấy nan giải.
Tự dưng lại khuyên người ta uống thuốc.
Hắn có chịu ăn không?
Thôi, đợi ngày mai hắn về rồi tính tiếp.
Đêm đến, ta đang ngủ say thì thấy bên tai ngưa ngứa.
Cứ ngỡ là côn trùng bay vào trong màn.
Vung tay gạt đi.
Cái tát rơi đúng vào mặt Tạ Uyên.
Không nặng không nhẹ, nhưng vừa đủ để ta tỉnh táo.
“Sao lúc này chàng đã về rồi?”
Màn đêm đặc quánh, Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, đặt bên môi khẽ hôn:
“Làm nàng thức giấc rồi sao?”
Hắn vừa mới tắm xong, mái tóc dài còn vương hơi nước.
Y phục thoảng mùi trầm hương.
Ánh mắt hắn khẽ động.
Ta nhìn hiểu rồi.
Dẫu có thẹn thùng, nhưng ta cũng rất nhớ hắn.
Ta chủ động vòng tay lên vai hắn.
13
Hôn được một nửa, ta chợt nhớ ra lời Tần đại phu dặn là phải uống thuốc trước khi làm sự.
Ta vội vàng ngồi dậy.
Tạ Uyên không kịp đề phòng bị ta đẩy ra.
Trong mắt hắn tình dục vẫn chưa tan.
“Sao vậy?”
Ta không kịp giải thích kỹ, tìm ra bình thuốc, đổ ra hai viên.
Tạ Uyên nương theo ánh trăng nhìn rõ thứ trong tay ta.
Đôi mày kiếm cau lại.
“Đây là gì?”
Ta nhìn quanh quất, thiếu tự tin đáp:
“Cái này là… để tẩm bổ thân thể cho chàng.”
“Chuyến đi tuần này chàng gầy đi rồi.”
“Ta là đang xót chàng mà, chàng đừng hỏi nữa, uống đi có được không?”
Tạ Uyên không nói lời nào.
Chỉ tĩnh lặng nhìn ta.
Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, lòng ta không khỏi chột dạ.
“Chàng có phải đang nghi ngờ đây là thuốc độc không?”
“Vậy để ta ăn một viên trước!”
Nói đoạn, ta cầm lấy một viên định nhét vào miệng.
Tạ Uyên đột ngột bóp lấy cằm ta, cúi người đưa viên thuốc sang miệng hắn.
Lại cầm nốt mấy viên còn lại trong lòng bàn tay ta uống sạch.
Hắn bất lực nói:
“Ta làm sao mà nghi ngờ nàng được?”
“Đừng có suy đoán lung tung.”
Lòng ta dâng lên một luồng ấm áp.
Hắn đối với ta chân tình như vậy, ta nên học cách chăm sóc hắn nhiều hơn.
Ta lại vội vàng đi rót cho hắn một chén trà lạnh để xuôi họng.
Lát sau, ta tròn mắt nhìn hắn:
“Thế nào rồi? Có cảm giác gì không?”
Thần sắc hắn không khác gì vừa nãy, thậm chí trông còn tỉnh táo hơn.
“Không có.”
Ta âm thầm thất vọng.
Không ngờ nương ta thông minh một đời, cuối cùng vẫn bị người ta lừa.
Hai vị tỷ tỷ đều đã mang thai.
Ta thật lòng mừng cho họ.
Trước đây ta chưa từng nghĩ đến chuyện mang thai sinh con.
Nhưng ta không muốn Tạ Uyên bị người đời dị nghị.
Có lẽ là vấn đề ở phía ta cũng không chừng.
Nghĩ đến đây, ta khẽ ôm lấy Tạ Uyên.
“Nếu đã không có tác dụng, vậy chúng ta không ăn nữa.”
Vừa áp sát vào, ta đã bị thân nhiệt nóng bỏng trên người Tạ Uyên làm cho kinh hãi.
Ta càng hối hận hơn:
“Có phải chàng thấy không khỏe không? Chúng ta đi nôn thuốc ra đi—”
Tạ Uyên bóp lấy eo ta, đẩy ngã xuống giường.
Thân hình cao lớn lập tức phủ lên trên.
Hơi thở dồn dập, đôi mắt đen láy ẩn hiện tia sáng trong đêm.
“Miên Miên, nàng có biết đây là thuốc gì không?”
Ta bị dáng vẻ của hắn dọa cho sợ.
Lắp bắp nói:
“Đây… đây là thuốc tẩm bổ thân thể mà.”
“Vậy nàng có biết, thứ ta cần là hạ hỏa, chứ không phải đổ thêm dầu vào lửa không.”
Giọng hắn khàn đục và thô ráp.
Gân xanh nơi thái dương giật giật.
“Tạ Uyên…”
Ta chỉ kịp gọi tên hắn một tiếng đã đau đến mức không thốt nên lời.
Tạ Uyên thở dốc nặng nề.
Hắn xoay người một cái, đỡ ta ngồi vững.
“Miên Miên, ta dạy nàng cưỡi ngựa có được không?”
“Không được! Không được!”
Bình thường chàng dịu dàng lắm mà.
Chẳng bao giờ để ta chịu khổ cả.
Đêm nay sao lại biến thành một người khác thế này?
“Miên Miên ngoan.”
“Để ta được dễ chịu chút đi…”
14
Liên tiếp mấy ngày liền.
Ta cứ nằm lười trên giường.
Cho đến khi Châu Nhi vào báo tin, nói dì mẫu ở Hàng Châu đã tới phủ rồi.
Nương bảo ta về một chuyến.
Tạ Uyên biết chuyện liền muốn cùng ta về nhà.
Trong lòng ta vẫn còn dỗi.
Thật không biết hắn ham hố cái gì nữa.
Giày vò ta đến mức khắp người đau nhức.
Bản thân hắn cũng chẳng được ngủ ngon.
Mặc cho hắn lấy lòng, ta cũng chẳng thèm để ý đến hắn.
Sau khi về nhà, cha ở tiền viện uống trà cùng Tạ Uyên.
Nương đưa chúng ta ra hậu viện ngắm hoa chuyện trò.
Nhắc đến vị biểu ca bên nhà dì mẫu, đã hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn chưa định hôn sự.
Dì mẫu than ngắn thở dài.
Các tỷ tỷ cũng hùa vào an ủi.
Chaporia
Bình Luận (0)