“Nàng chắc chứ?”
Ta muộn màng nhận ra mình vừa nói ra lời chẳng biết thẹn thùng gì.
Lập tức xấu hổ muốn chết.
Bịt miệng lại:
“Ta chưa nói gì hết—”
“Muộn rồi.”
Tạ Uyên một tay kéo ta vào lòng, nắm lấy tay ta đặt lên đai lưng.
“Vậy thì làm phiền phu nhân rồi.”
10
Hối hận cũng đã muộn màng.
Trong phòng tắm ngoại trừ một tấm bình phong ra thì chẳng còn chỗ nào để trốn.
Tạ Uyên cởi bỏ y phục.
Lọt vào mắt ta là từng vết sẹo chằng chịt rợn người.
Ta ngây người.
Muốn khẽ chạm vào một chút nhưng lại rụt tay về.
“Sao chàng lại bị nhiều vết thương thế này?”
“Có đau không?”
Ta thật ngốc quá.
Làm sao mà không đau cho được?
Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, trầm giọng nói:
“Sớm đã không đau nữa rồi.”
“Sao giúp ta tắm mà lại khóc thế này?”
Ta khẽ nói:
“Ta không biết trước kia chàng sống khổ như vậy, Tạ Uyên, sau này ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với chàng.”
Bàn tay Tạ Uyên đang nắm lấy tay ta vô thức siết mạnh.
Giống như đang ra sức kiềm chế thứ cảm xúc sắp trào dâng mãnh liệt.
Hắn nhắm mắt lại, khi nhìn ta lần nữa, đôi mắt đen đã mang theo tia sáng ươn ướt:
“Được, vậy làm phiền Miên Miên, trước hết giúp ta tắm rửa có được không?”
Tạ Uyên không hề buông tay.
Đầu ngón tay ta dưới sự dẫn dắt của hắn, lướt qua những thớ cơ săn chắc.
Người Tạ Uyên rất nóng, chỗ nào cũng cứng.
Mà động tác của hắn lại chậm rãi nhẹ nhàng.
Chẳng giống như đang tắm chút nào.
Ta không dám mở mắt ra.
Nhưng hơi thở dồn dập của Tạ Uyên nghe thật rõ bên tai.
Ta chẳng cần soi gương cũng biết mặt mình chắc chắn đỏ lựng như Quan Nhị gia vậy.
Khi phần đệm thịt nơi ngón tay Tạ Uyên cứ mơn trớn cổ tay ta, ta thực sự chịu không nổi nữa.
Đột ngột rút tay về.
“Hay là thôi đi! Ta không biết hầu hạ người khác, gọi người khác tới đi—”
Ta nói xong định bỏ đi.
Tạ Uyên một tay quàng lấy cổ ta, ngẩng đầu hôn lên.
Trong thùng tắm sóng nước dập dềnh, nước bắn ra ngoài làm ướt sũng xiêm y của ta.
Hắn chặn đứng mọi tiếng kêu kinh ngạc của ta.
Ai cũng bảo võ tướng thô lỗ.
Nhưng Tạ Uyên lại dịu dàng đến mức khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Môi hắn mềm.
Lưỡi hắn cũng mềm.
Từng tấc từng tấc lấn sâu.
Quấn quýt không rời.
Đến khi được hít thở không khí lần nữa, ta đã bị hắn bế ngồi vào lòng.
“Có thể hôn thêm lần nữa không?”
Khóe mắt ta rưng rưng lệ, khẽ gật đầu.
Đêm hè miên trường.
Tình cũng miên trường.
11
Không lâu sau, Tạ Uyên nhận lệnh đi bình định loạn binh ở biên thành.
Trước khi đi, hắn đề nghị đưa ta về nhà ở.
Tân phụ mà cứ chạy về nhà đẻ mãi thì khó tránh khỏi có người bàn ra tán vào.
Đạo lý này ta vẫn hiểu được.
Hắn đi lúc trời chưa sáng.
Không lời từ biệt.
Thật ra ta vẫn thức.
Lúc hắn cúi người khẽ hôn lên má ta, ta đã suýt chút nữa mở mắt ra.
Ngày tháng trôi qua trong nỗi nhớ nhung.
Ngày đại tỷ và nhị tỷ xuất giá.
Nương khóc sướt mướt.
Ta an ủi bà:
“Gả đi cũng tốt lắm!”
“Gả đi rồi là có hai ngôi nhà, muốn về lúc nào thì về lúc đó, tốt biết bao nhiêu.”
“Nương mau đừng khóc nữa.”
Bà đẫm lệ nhìn ta:
“Nương biết các con đều là những đứa trẻ có phúc.”
“Nương chỉ là… không nỡ.”
Ta hiểu.
Ngày ta xuất giá, cũng rất không nỡ rời xa nhà.
May mà người ta gả là Tạ Uyên.
Hắn không chấp nhất những lễ nghi phiền phức, bảo ta hễ nhớ nhà cứ nói một tiếng, hắn sẽ phái người đưa ta đi.
Đợi hắn về, ta phải khen ngợi hắn thật tốt mới được.
Thoắt cái lại hai tháng nữa trôi qua.
Nương gọi ta về nhà.
Đại tỷ và nhị tỷ đều ở đó, còn có cả một vị đại phu già râu dài.
Nương vẫy tay bảo ta lại gần.
“Để Tần đại phu bắt mạch cho con xem sao.”
Ta không hiểu.
Sức khỏe ta vốn tốt lắm mà.
Đến cả đau đầu sổ mũi cũng hiếm khi phạm phải.
Nhưng thấy nương và các tỷ tỷ đều mang vẻ mặt đầy mong đợi.
Ta vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.
Vừa mới chạm mạch, nếp nhăn nơi chân mày vị đại phu già đã hằn thêm mấy đường.
Nương cũng bắt đầu căng thẳng theo.
Lát sau, đại phu mở mắt ra, có vẻ muốn nói lại thôi.
Nương lo lắng hỏi:
“Tần đại phu, ngài có gì cứ nói thẳng ra đi ạ.”
“Ở đây không có người ngoài.”
Tần đại phu vẻ mặt khó xử:
“Phu nhân, lệnh ái của người… vẫn còn là thân xử tử.”
12
Sau khi Tần đại phu đi khỏi, nương đóng chặt cửa lại.
Dặn dò không cho phép ai được vào trong.
Bao gồm cả cha ta.
Hai vị tỷ tỷ một trái một phải vây lấy ta.
“Chuyện này là thế nào?”
“Tạ tướng quân trông rồng cốt hổ tinh như thế, chẳng lẽ…”
“Miên Miên, muội nói thật đi, có phải Tạ tướng quân cố ý lạnh nhạt với muội không?”
Ta ngơ ngác đáp:
“Không có mà!”
“Chàng biết ta sợ tối, mỗi ngày dù về muộn thế nào cũng đều về phòng bầu bạn với ta.”
Nương thần sắc nghiêm nghị:
“Miên Miên, mấy ngày nữa Tạ tướng quân về?”
“Hôm qua mới có thư tới, nói muộn nhất là ba ngày nữa sẽ về.”
Nương xoa xoa mặt ta.
“Miên Miên, đại tỷ và nhị tỷ của con đều đã mang thai.”
“Nương nghĩ con không có mẹ chồng lo liệu, nên tự ý quyết định gọi con qua đây, sẵn tiện nhờ Tần đại phu bắt mạch luôn một thể.”
Bà dừng một chút, lại nói:
“Lời Tần đại phu vừa nói con cũng nghe thấy rồi, con nói thật cho nương biết, con và Tạ Uyên đã có thực chất phu thê chưa?”
“Không cần phải xấu hổ.”
“Chuyện này liên quan đến cả đời con, nếu Tạ Uyên hắn có ẩn tật mà lại cố tình không nói, nương nhất định bảo cha con đi cầu xin thánh thượng, cho hai đứa hòa ly!”
Ta không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến thế.
Tạ Uyên đêm đêm đều ngủ cùng ta.
Lúc tình nồng, ta thường bị hắn giày vò đến mức vã mồ hôi.
Hắn dịu dàng và đầy khắc chế.
Hễ ta kêu đau, hắn sẽ dừng lại ngay.
Tuyệt đối không để ta phải chịu khổ.
Thế nhưng chuyện mây mưa trong phòng này, bảo ta làm sao thuật lại chi tiết với nương đây?
Ta cắn môi, nhỏ giọng nói:
“Nương, con không muốn hòa ly với Tạ Uyên đâu.”
“Chàng đối xử với con rất tốt.”
“Có lẽ là do Tần đại phu chẩn đoán sai, hoặc là chàng từng bị thương vào chỗ hiểm nên con mới không thể mang thai.”
Chaporia
Bình Luận (0)