Biết rằng trong cuộc sống này, ngoài việc đợi một người về nhà, còn có những mục tiêu khác đáng để mong đợi.
Công việc mới được quyết định nhanh hơn tôi tưởng.
Là vị trí hành chính tại một trường trung học ở quê, làm việc giờ hành chính từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, đạp xe đạp công cộng 15 phút là tới.
Chị phỏng vấn xem CV của tôi, hỏi một câu: “Kinh nghiệm làm việc trước đây của em ở thành phố khá phong phú, sao lại muốn về quê?”
Tôi nghĩ một lát, đáp: “Muốn được ở gần nhà hơn ạ.”
Chị ấy bảo: “Lý do này rất hay.”
Ngày đầu tiên nhận việc, một đồng nghiệp trong văn phòng tặng tôi một chậu trầu bà.
Chị ấy là giáo viên dạy Văn, mặt tròn xoe.
Chị bảo trầu bà là loại cây dễ sống nhất, lỡ quên tưới nước nó cũng không chết, rất hợp với đứa lính mới vừa vào làm cứ bận rộn là quên bẵng mọi thứ như tôi.
Cuộc sống bỗng chốc trở nên rất đỗi giản đơn.
Bảy giờ sáng thức dậy, mẹ tôi đã dọn sẵn bữa sáng.
Ăn xong, tôi đạp xe đi làm.
Lúc đi ngang qua gốc cây hòe nghiêng nghiêng trước cổng khu dân cư, tôi sẽ thấy cô hàng xóm đang cho lũ mèo hoang ăn đúng giờ đúng giấc.
Buổi trưa, tôi ăn cơm ở nhà ăn của trường.
Cô múc thức ăn chẳng bao giờ run tay, lần nào cũng xúc thêm cho tôi một thìa thịt kho tàu.
Chiều tan làm về nhà, bố tôi đang cặm cụi chăm chút khóm hoa hồng của ông ngoài sân.
Tôi ngồi trên sofa ngoài phòng khách lật vài trang sách, rồi ăn tối, rửa bát.
Trước khi đi ngủ, lại ngồi xem TV với mẹ một lúc.
Cuộc sống bây giờ đơn giản đến mức, tôi có thể ăn hết một bữa cơm một mình mà không thấy trống trải.
Đơn giản đến mức tôi có thể xem trọn vẹn một bộ phim một mình mà không cảm thấy thiếu vắng điều gì.
Cho đến một ngày, Giang Nhiễm bỗng bảo muốn giới thiệu một người bạn cho tôi làm quen.
“Đây là bạn cùng đại học của tớ, tên là Quý Lâm Xuyên.”
“Làm thiết kế kiến trúc.”
Cô nàng gửi qua WeChat một bức ảnh, trong ảnh, một chàng trai đang ngồi xổm bên đường, cúi đầu xoa xoa đầu một chú mèo mướp vàng.
“Cậu ấy sống rất có trách nhiệm, không hề ố dề, ít nói nhưng câu nào câu nấy đi vào trọng tâm.”
“Và chắc chắn không phải cái thể loại hãm cành cạch bắt cậu đợi bốn tiếng đồng hồ rồi mới rep đúng một chữ ‘Ừ’ đâu.”
Tôi nói: “Được, vậy làm quen thử xem.”
Sau khi kết bạn WeChat, anh không vội vàng hẹn gặp mặt.
Tin nhắn đầu tiên của anh, nghe có vẻ hơi khó hiểu, là một bức phác thảo kiến trúc do anh tự vẽ.
Anh nói: “Hôm nay đi khảo sát công trình kiến trúc cổ, thấy hoa văn trên ô cửa sổ này rất đẹp, anh thấy rất thích.”
Tôi mù tịt về kiến trúc, cũng chẳng biết trả lời thế nào, xóa xóa gõ gõ hồi lâu, cuối cùng chỉ nhắn lại một câu: “Đúng là đẹp thật.”
Nhưng anh không bận tâm.
Thường thì cứ cách vài ngày anh lại nhắn tin cho tôi một lần.
Khi thì là hình ảnh con mèo mướp vàng anh nuôi đang nằm ườn trên bản vẽ ngủ say sưa.
Khi thì là một quán mì núp hẻm mà anh mới phát hiện ra.
Cũng có khi là hình ảnh chiếc cần cẩu tháp soi bóng dưới vũng nước đọng ở công trường vào một ngày mưa.
Trò chuyện với anh khiến tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng, không hề có chút áp lực nào.
Anh không bao giờ để tôi phải chờ tin nhắn, cũng chẳng bao giờ làm tôi phải băn khoăn xem mình trả lời thế này có lạnh nhạt quá hay không.
Mãi cho đến hơn một tháng sau khi kết bạn, vào một ngày cuối tuần, anh nhắn tin: “Phía nam thành phố mới mở một vườn bách thảo, nghe nói có cả nhà kính, em có muốn đi xem cùng anh không?”
Tôi chần chừ vài giây, rồi nhận lời.
Trước khi ra khỏi nhà, mẹ tôi thò nửa người từ ngoài cửa vào nhìn tôi chọn quần áo, trên tay cầm một chiếc ô gấp.
“Hôm nay dự báo có mưa đấy,” bà dúi chiếc ô vào tay tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt, rồi cười tít cả mắt, nếp nhăn nơi khóe mắt xô cả lại với nhau: “Đi chơi vui vẻ nhé.”
Nụ cười của bà mang theo rất nhiều hàm ý.
Hoặc nói đúng hơn là một niềm vui kiểu “đu thuyền thành công”.
Tôi bật cười, đẩy mẹ ra khỏi phòng.
**08.**
Tôi đến sớm hơn giờ hẹn 10 phút.
Nhưng còn chưa bước tới cổng vườn bách thảo, tôi đã thấy Quý Lâm Xuyên đứng cạnh quầy bán vé từ đằng xa.
Anh đang cầm hai ly trà chanh, thành ly lấm tấm những giọt nước đọng.
Quý Lâm Xuyên cao hơn tôi tưởng tượng một chút.
Anh cũng nhìn thấy tôi, giơ tay vẫy vẫy, nụ cười có chút bẽn lẽn.
“Cho em này.”
“Ít đường, không biết em có thích không.”
Trong vườn bách thảo không đông người lắm.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá ngô đồng chiếu xuống, rải những vệt lốm đốm lên con đường nhỏ.
Chúng tôi bước sóng vai nhau, anh nói không nhiều, nhưng cứ đi đến trước một loài hoa nào đó, anh lại có thể đọc vanh vách tên của nó.
“Đây là cẩm tú cầu thân gỗ, sắp hết mùa hoa rồi.”
“Đằng kia là hoa ông lão, loại thân leo, có thể bò kín cả một bức tường.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, anh đang cúi đầu ngắm một bụi diên vĩ, đường nét góc nghiêng của anh được ánh nắng viền một dải ánh vàng.
“Sao anh biết nhiều thế?”
Anh bị tôi hỏi đến mức hơi ngại, đưa tay gãi gãi sống mũi: “Biết là sẽ đi vườn bách thảo, nên anh có tìm hiểu trước.”
“Tìm hiểu trước.”
Ba chữ này khiến bước chân tôi khựng lại.
Anh không để ý, giọng nói vẫn vọng tới từ vị trí cách tôi hai bước chân phía trước.
“Thật ra anh cũng không rành về thực vật lắm.”
“Chỉ là anh lên mạng tìm bản đồ hướng dẫn của vườn bách thảo này, rồi tra lại tất cả các loại hoa được đánh dấu trên đó thôi.”
Anh xoay người lại, phát hiện tôi đã tụt lại phía sau.
Quý Lâm Xuyên dừng bước, hơi nghiêng đầu: “Sao thế em?”
“Không có gì.”
Tôi rảo bước đuổi theo, nhưng trong lòng thầm nghĩ, dáng vẻ anh nghiêng đầu vừa nãy, trông cứ như một chú cún bự vậy.
Đáng yêu phết.
Lúc đi đến hành lang hoa hồng leo, hoa đang nở rộ nhất.
Những cánh hoa màu hồng đậm nhạt tầng tầng lớp lớp vắt vẻo rủ xuống từ mái vòm.
Quý Lâm Xuyên dừng lại trước một bụi hoa hồng phấn, cúi đầu nhìn một lúc rồi chợt lên tiếng.
“Loài hoa này nở rực rỡ nhất, cũng chịu nắng giỏi nhất.”
“Lúc em cười lên, trông hơi giống nó.”
Tôi ngẩn người.
Câu nói này ập đến quá đỗi bất ngờ, cũng quá đỗi vụng về, hoàn toàn không giống một câu thoại đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Chắc chính anh cũng nhận ra mình nói có hơi thẳng quá, vành tai bắt đầu đỏ bừng lên.
Giây tiếp theo, anh lập tức quay ngoắt mặt về phía bụi hoa, giả vờ đang nghiên cứu vân trên cánh hoa.
Tôi phì cười.
Tôi cười không được giữ kẽ cho lắm, thậm chí ly trà chanh trên tay suýt nữa thì sánh cả ra ngoài.
Quý Lâm Xuyên quay lại nhìn tôi với vẻ mặt hơi hoảng hốt.
Nhưng tôi cảm thấy anh cũng đang lén vui mừng.
Bởi vì miệng anh thì nói “Em cười gì thế”, nhưng ánh mắt lại sáng lấp lánh.
Lúc tôi về đến nhà đã là chập tối.
Chúng tôi không hẹn nhau ăn tối.
Vì tôi bảo hôm nay mẹ tôi làm món thịt kho tàu, tôi rất thèm món đó.
Quý Lâm Xuyên mỉm cười tiễn tôi lên xe ra về.
Vừa đẩy cửa vào nhà, tôi đã thấy mẹ đang xào rau trong bếp, máy hút mùi kêu ầm ĩ.
Tôi đứng sau lưng bà cất tiếng chào, làm bà giật nảy mình, vung cái sạn lên làm bộ muốn đánh tôi.
Bố tôi thì đang tưới hoa ngoài ban công, vòi phun sương tỏa ra một lớp nước mỏng li ti.
Tôi vừa thay dép đi vào phòng, điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Chaporia
Bình Luận (0)