14
Tôi ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt tái nhợt của Bách Hàn, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Tại sao lại đuổi theo tìm tôi?
Tại sao bình thường lại luôn lạnh nhạt lúc gần lúc xa với tôi?
Tại sao lúc tôi cần anh lại đi ở cạnh người khác?
Tôi có quá nhiều câu muốn hỏi anh.
Khoảnh khắc nhận ra đó là Bách Hàn, tôi hận không thể tát anh hai cái.
Rõ ràng dị ứng cồn mà còn cố chấp uống nguyên chai.
Bách Hàn vẫn chưa tỉnh, lại còn nắm chặt góc áo tôi.
Nhìn mồ hôi lạnh trên trán anh, tôi thở dài, nhẹ nhàng dùng khăn ướt lau mặt cho anh.
Chân mày anh nhíu chặt, dáng vẻ rất khó chịu.
Tôi muốn rút góc áo ra đi hỏi bác sĩ tình trạng của anh.
Lông mi Bách Hàn khẽ run, đột nhiên siết chặt cổ tay tôi.
“Đừng đi, đừng chia tay.”
Vì không uống nước nên giọng anh khàn khàn trầm thấp.
Tôi dịu giọng nói:
“Em đi rót nước cho anh.”
Bách Hàn cố gắng ngồi dậy, chuẩn bị tự đi.
Mu bàn tay anh còn cắm kim truyền dịch, tôi nhíu mày mà anh vẫn cố chấp.
Giống như trẻ con, nhất quyết muốn tôi đồng ý tuyệt đối sẽ không đi thì anh mới chịu buông tay.
Đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào tôi.
Cho đến khi tôi rót nước mang tới cho anh, anh mới giống như thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi, anh đã lừa em.”
Bách Hàn nói ra hai cái tên, đó đều là những thương hiệu nổi tiếng khắp cả nước.
Anh nói đó chỉ là một phần sản nghiệp của nhà anh.
Khó trách anh chưa từng dẫn tôi gặp người thân, cũng chưa từng giới thiệu tôi với bạn bè.
Tôi còn tưởng anh là một cậu bé đáng thương cô độc không nơi nương tựa.
Hóa ra là sợ lộ tẩy.
Quả nhiên thương đàn ông chính là khởi đầu của xui xẻo.
Thiếu gia hào môn giả làm thiếu niên lầm đường lỡ bước để trêu đùa tôi.
Bách Hàn cẩn thận quan sát sắc mặt tôi.
Môi tôi mím chặt thêm một phần, vẻ bất an trên mặt anh lại tăng thêm mười phần.
“Không phải em luôn thích mấy cậu nam sinh đại học nhỏ tuổi chưa trải sự đời sao? Anh chỉ là sợ em không thích anh, không phải cố ý lừa em.”
Thấy tôi không nói gì, giọng Bách Hàn mang theo cầu xin.
“Anh đã uống hết một chai rồi, em đồng ý với anh đi, đừng chia tay, đừng chia tay nữa. Chỉ cần không chia tay, uống bao nhiêu cũng được.”
Tôi thực sự không nghe nổi nữa, nói mình muốn ra ngoài bình tĩnh một chút.
Bách Hàn lập tức từ trên giường bệnh bước xuống quỳ dưới đất.
Kim truyền dịch bị giật mạnh rơi ra, máu vẽ thành một đường cong giữa không trung, văng xuống sàn.
Nữ y tá người nước ngoài không biết đã xảy ra chuyện gì, hét lên một tiếng, liên tục ra dấu bảo anh nằm xuống.
Bách Hàn không chịu buông tha, ôm lấy chân tôi không cho đi.
Tôi cố nén lửa giận kéo anh dậy.
“Anh phải giữ lời, không được lừa em.”
Giọng Bách Hàn mang theo tiếng khóc.
Rốt cuộc là ai từ đầu đến cuối luôn lừa người khác?
Phòng bệnh hỗn loạn đến mức không chịu nổi, tôi nhịn hết nổi mà tát anh một cái.
“Anh có thể tỉnh táo hơn được không?”
Bách Hàn chẳng những không buông ra, ngược lại còn ôm tôi chặt hơn.
Nước mắt nóng bỏng của anh rơi lên ngực tôi, suýt chút nữa thiêu cháy tôi.
“Chỉ cần em không đi, chỉ cần em vui, muốn đánh anh thế nào cũng được.”
Tên khốn này biết rõ tôi mềm lòng với kiểu đó nên liều mạng dùng nó đối phó tôi.
15
Điều kiện y tế ở đây có hạn, ngôn ngữ cũng không quá thông thạo.
Huống hồ Bách Hàn còn làm loạn như vậy, nếu còn không đi, e là y tá sẽ tống cả hai chúng tôi vào khoa tâm thần mất.
Chúng tôi làm thủ tục xuất viện ngay trong đêm, ngồi chuyên cơ về nước.
Bách Hàn là bệnh nhân mà trên máy bay lại chẳng nghỉ ngơi bao nhiêu, ngược lại còn luôn chăm sóc tôi, ra sức lấy lòng.
Rót nước, bóp chân, đọc tin tức…
Làm hết luôn cả phần việc của tiếp viên hàng không.
Trên máy bay còn có một trợ lý của anh.
Lần đầu thấy anh rót nước cho tôi còn tranh làm giúp, Bách Hàn chỉ cần liếc mắt một cái đã dọa người ta lùi lại.
Sau đó chính anh lại mang vẻ mặt tươi cười bảo tôi uống nhiều nước nóng.
Từ sau khi ngả bài, anh không còn giả vờ miễn cưỡng nữa, mỗi ngày đều mặt dày làm việc.
Làm xong cũng không ồn ào quấy rầy, chỉ ngồi bên cạnh nhìn tôi.
Có mấy lần tôi muốn mở lời nói chuyện nghiêm túc, Bách Hàn lại giả vờ cơ thể khó chịu muốn ngủ.
Không nhịn nổi nữa, tôi trực tiếp ra tối hậu thư cho anh.
Cho anh thời hạn nửa tiếng phải khai rõ mọi chuyện.
“Nếu khai không rõ thì chia tay.”
Thế là Bách Hàn như đổ hạt đậu, kể sạch sẽ chuyện lần đầu gặp mặt được lên kế hoạch thế nào, làm sao cố ý bị bỏ thuốc để xảy ra lần đầu tiên, toàn bộ đều khai sạch không sót.
Chỉ duy nhất quên giải thích chuyện giữa anh và người phụ nữ kia.
“Thật sự không còn gì nữa sao?”
Bách Hàn thề son sắt nói:
“Tuyệt đối không còn chuyện gì giấu em nữa.”
“Tại sao anh dẫn người khác đi mua vòng tay?”
Nụ cười trên mặt Bách Hàn cứng lại một chút.
“Anh tưởng em chán anh rồi chuẩn bị chia tay. Anh mua hết tất cả kiểu dáng và màu sắc vòng tay em thích. Người đó là đồng nghiệp mới của anh, hôm đó cô ấy cũng tăng ca, anh nhờ cô ấy giúp chọn cái nào đẹp hơn, hợp gu con gái các em hơn.”
“Đây là bất ngờ, không tính là anh lừa em.”
Bách Hàn bổ sung thêm.
Đạn bình luận biến mất rất lâu lại xuất hiện.
“??? Nam chính anh bị gì vậy? Không phải đã ở bên nữ chính rồi sao? Vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm vai phụ là ý gì?”
“Cứu mạng đi, sao cái gì cũng là chuẩn bị cho vai phụ vậy, cái áo khoác kia là do đồ nam chính bị bẩn nên tự mua.”
“Hôm đó mưa giông nam chính không phải không về nhà, mà là bị tai nạn xe nên về trễ, lúc đó vai phụ đã ngủ rồi.”
“Dừng dừng dừng, có phải chúng ta nhầm nữ chính rồi không? Người này mới là nữ chính đúng không, tôi thật sự sụp đổ rồi.”
“???”
Khắp màn hình đều là dấu hỏi chấm.
Bách Hàn đưa tay quơ quơ trước mặt tôi.
“Em không khỏe sao? Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Từ sau màn đầy dấu hỏi chấm kia, đạn bình luận dần dần biến mất.
Nếu không phải xuất hiện lặp đi lặp lại rất nhiều lần, tôi thật sự sẽ cho rằng đó chỉ là ảo giác của mình.
Từ sau khi nói rõ mọi chuyện, Bách Hàn bắt đầu gọi tôi đủ kiểu như bảo bối, cục cưng, bà xã, dùng hết mọi cách xưng hô sến súa nhất trên đời.
Còn về chuyện trước đây anh luôn giả vờ miễn cưỡng, tôi nghi ngờ anh đã dùng hết sức lực toàn thân.
Anh nói vì tôi đổi bạn trai quá nhanh, nên chỉ có thể dùng cách đó treo khẩu vị của tôi, để tôi có thể thích anh lâu hơn một chút.
Vốn dĩ tôi còn muốn phản bác, nhưng nghĩ lại dáng vẻ trước đây của mình.
Được rồi, anh thật sự không nói sai.
Chaporia
Bình Luận (0)