16

Tôi lại quay về nơi quen thuộc.

Trong nhà vẫn giống hệt như trước, chỉ là trên sàn phòng khách có thêm một trái tim được ghép từ những hộp quà hàng hiệu.

Gu thẩm mỹ của trai thẳng thép đúng là khiến tôi không còn lời nào để nói.

Ngồi máy bay lâu như vậy, tôi chỉ muốn lao ngay vào phòng ngủ ngủ một giấc thật ngon.

Vừa bước vào, Bách Hàn đã đi về phía tôi với dáng vẻ có chuyện muốn nói.

Nhưng động tác của tôi nhanh hơn anh một bước, đã đi vào bên trong rồi.

Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Bách Hàn dùng quần áo và đồ ngủ tôi từng mặc chất thành một cái ổ nhỏ trên giường.

Còn có đủ loại đồ lót tôi chưa mang đi vương vãi khắp nơi trên giường.

Tai Bách Hàn nóng bừng, nói anh sẽ dọn dẹp.

Tôi nhấc lên một món màu hồng, tiện tay ném lên mặt anh.

Không nói gì cả, chỉ mỉm cười với anh một cái, anh đã vội vàng không chờ nổi mà tiến tới, liếm hôn lên cổ tôi rồi dần dần đi xuống.

Mỗi góc trong phòng ngủ đều bị chúng tôi khám phá triệt để.

Căn phòng vốn đã hỗn loạn lại càng thêm hỗn loạn, bầu không khí ám muội lan tràn khắp nơi.

Bách Hàn tắm cho tôi, bế tôi sang phòng bên cạnh ngủ.

Sau khi dỗ tôi ngủ rồi, anh lại tự mình đi dọn dẹp tàn cuộc, từng món ren đủ kiểu đều được anh giặt tay sạch sẽ.

17

Cuộc sống trở lại yên bình.

Bách Hàn còn được mất hơn cả tôi, ngày nào cũng nghĩ đủ trò để dỗ tôi vui.

Đêm hôm trước làm đến quá muộn, lúc tôi tỉnh dậy đã là giữa trưa.

Đi xuống lầu, phát hiện Bách Hàn đang để trần nửa thân trên, đeo tạp dề nấu cơm trong bếp.

Cơ bắp rắn chắc hoàn toàn lộ ra, tôi sờ tới sờ lui không tránh khỏi có chút xao động.

Mà nhìn Bách Hàn dường như cũng có ý đó.

Anh ôm lấy eo tôi, dựa bên tường hôn môi.

Âm thanh ám muội vang lên, ngay đúng lúc quan trọng, chuông cửa reo lên.

Tôi đi tới mở cửa.

Một bó hoa đập ngay vào tầm mắt trước tiên.

Nhìn thấy hai chiếc răng nanh nhỏ của Giang Lan, trong lòng tôi lập tức có dự cảm không lành.

Bách Hàn thò đầu qua nhìn thấy Giang Lan cầm hoa, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Tôi cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm ít nhất mười độ.

Mà miệng còn nhanh hơn não, buột miệng hỏi một câu:

“Có muốn vào ăn cơm không?”

Giang Lan cũng chẳng khách sáo chút nào, không chút do dự đồng ý ngay.

Ba người chúng tôi ngồi trước bàn ăn, bầu không khí kỳ quái vô cùng.

Bách Hàn không ngừng gắp thức ăn cho tôi.

Giang Lan cũng không chịu thua, bóc tôm bỏ vào bát tôi.

“Cô ấy có bạn trai rồi, cũng nên giữ khoảng cách thích hợp chứ.”

Bách Hàn mặt đen sì nói.

“Nơi chị gái đi nghỉ dưỡng hình như không nói cho anh biết nhỉ? Ai mà biết anh tìm được bằng cách nào, loại người như anh mới nên cẩn thận.”

Giang Lan âm dương quái khí đáp lại.

Bữa cơm cứ thế kết thúc giữa những lời móc mỉa của hai người cùng những câu chen ngang đầy ngượng ngùng của tôi.

Người vừa đi, Bách Hàn đã bắt đầu thổi gió bên gối, lải nhải nói loại đàn ông chủ động bám lấy người khác, vội vàng muốn làm kẻ thứ ba thì có thể là người tốt gì được.

Nghe mà tôi muốn bật cười, ôm lấy anh nói được rồi được rồi, em sẽ nói rõ ràng với cậu ấy.

Tôi thật sự thích Bách Hàn, nên cũng sẽ không để anh thấy khó chịu.

Sau khi nghiêm túc từ chối, tôi để Bách Hàn tự tay xóa phương thức liên lạc của Giang Lan.

Còn về chuyện Bách Hàn tìm được tôi bằng cách nào, tôi từng không ít lần gắn định vị cho anh, vậy nên anh đương nhiên cũng có thể gắn lên tôi.

Chúng tôi đúng là trời sinh một đôi.

18

Tôi thật sự nhận được thiệp cưới của cái gọi là nữ chính kia.

Nói chính xác hơn là Bách Hàn nhận được.

Buổi sáng tôi lấy điện thoại trên tủ đầu giường, lại cầm nhầm điện thoại của Bách Hàn.

Vừa liếc mắt đã nhìn thấy thông báo thiệp cưới trên thanh tin nhắn.

Cô ấy kết hôn với một người khác rồi.

Mà đạn bình luận cũng không còn xuất hiện nữa.

Sau khi nhìn thấy, Bách Hàn cũng bắt đầu làm loạn đòi kết hôn, tổ chức hôn lễ.

Tôi trêu anh rằng phải xem biểu hiện của anh đã.

Cộng đủ một trăm điểm thì có thể kết hôn.

Vì điểm số, Bách Hàn dốc hết tâm tư.

Mỗi ngày đủ loại vòng cổ, ren, áo sơ mi xuyên thấu thay đổi không trùng mẫu.

Tôi cũng không định làm khó anh.

Rất nhanh đã cộng đủ điểm.

Anh đưa cho tôi xem bản kế hoạch thức trắng mấy đêm làm ra, sau đó lại thảo luận thêm mấy ngày mới quyết định xong.

Mọi chi tiết đều do anh tự mình theo dõi từng chút.

Đến mấy ngày trước hôn lễ, anh căng thẳng đến mức cứ ôm tôi khóc.

Tôi đùa nói đám cưới không thể khóc đâu, lem lớp trang điểm sẽ không đẹp trai nữa.

Bách Hàn nói anh sẽ cố hết sức.

Kết quả đúng như tôi dự đoán, anh khóc đến rối tinh rối mù.

Nhưng vẫn rất đẹp trai.

Lúc cầm được hai cuốn sổ đỏ, Bách Hàn quay video ghi lại chi tiết 360 độ, vô cùng trịnh trọng khóa vào một chiếc két sắt có độ bảo mật cực cao.

Anh nói mật khẩu cho tôi biết.

“Anh không sợ em đòi ly hôn sao?”

“Anh sợ, nhưng đó là quyền của em. Nếu anh đối xử với em không tốt, vậy anh không xứng ở bên cạnh em.”

19

Sau khi kết hôn, Bách Hàn không chỉ chuyển phần lớn tài sản sang tên tôi, mà còn vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện kiểm tra hành trình.

“Rốt cuộc là ai dạy hư em vậy, ngay cả kiểm tra hành trình cũng không làm, có phải không yêu anh nữa rồi không?”

Mỗi lần anh hỏi câu này, ánh mắt tôi đều né tránh.

Dần dần tôi lại khôi phục thói quen kiểm tra anh như trước kia.

“75483”

Bách Hàn lập tức quay một đoạn video tạo hình số gửi qua.

“Bà xã, anh đang ở công ty, anh nhớ em rồi, em tới ở cùng anh được không?”

“Chuyển khoản: 75483”

“Chuyển khoản: 52000”

Đúng vậy, mỗi lần gửi video kiểm tra hành trình xong Bách Hàn đều chuyển khoản cho tôi.

Hơn nữa rõ ràng buổi sáng mới ăn cơm cùng nhau, buổi chiều lại nhớ tôi đến công ty cùng anh.

Cứ một khoảng thời gian tôi không kiểm tra anh là anh còn sốt ruột hơn cả tôi.

Mỗi ngày chuyện lớn chuyện nhỏ đều báo cáo tỉ mỉ cho tôi.

Từ ăn gì đến gặp ai đều chụp hình gửi qua.

Tin nhắn của tôi thường xuyên hiện 99+.

Câu anh gửi nhiều nhất vẫn là “Anh nhớ em rồi”, “Bà xã tới ở với anh đi mà.”

Vòng bạn bè vốn trống trơn giờ toàn là ảnh chụp chung với tôi.

Đầu bếp đã thuê trước đó cũng bị anh cho nghỉ rồi, anh nói anh thích tự nấu cơm cho bà xã hơn.

Những ngày mưa giông đều che tai tôi lại rồi hôn tới hôn lui.

“Bé con dũng cảm nhất nhà chúng ta không sợ đâu.”

Giống như dỗ trẻ con vậy, lần nào tôi cũng đỏ bừng mặt che miệng anh lại.

Hình tượng của tôi trước mặt người ngoài cũng bị anh hủy sạch rồi.

Mỗi lần đi xã giao anh đều nói mình có giờ giới nghiêm nên đi rất sớm.

Lúc người khác không tin, anh liền đưa lịch sử trò chuyện ra cho xem, người ta không tin cũng phải tin.

Mỗi lần tôi tụ tập với hội chị em, có hoạt động đi dạo phố anh đều rất tích cực.

Rõ ràng tôi vẫn đi được mà anh cứ nhất quyết đòi bế tôi.

Thế là trong mắt phần lớn mọi người, tôi biến thành một đại tiểu thư thích làm màu, ngay cả đi đường cũng phải sai Bách Hàn bế, còn không ngừng kiểm tra hành trình của anh.

Mà Bách Hàn lại cam tâm tình nguyện tận hưởng điều đó.

Mỗi lần có người khuyên anh, anh chỉ nói một câu:

“Mấy người không hiểu đâu.”

Ở bên người mình yêu chính là hận không thể dâng hết mọi thứ của bản thân cho đối phương, bất kể đối phương có chấp nhận hay không.

Ham muốn của tôi vừa hay anh đều có thể thỏa mãn.

Chúng tôi đúng là trời sinh một đôi.

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...