20px

“Căn biệt thự ở Tây Sơn đã trang trí xong rồi ạ.”

Quản gia cẩn thận quan sát nét mặt của Lương Thuật. “Toàn bộ đều làm theo yêu cầu của ngài, dùng bản thiết kế của căn nhà cũ nhà đẻ cô Phó. Những món đồ năm xưa bị tòa án tịch thu, cũng đã được đấu giá mang về từng món một, sắp xếp ổn thỏa cả rồi.”

“Bất cứ lúc nào cũng có thể dọn vào ở.”

Lương Thuật gật đầu, không nói gì.

Đợi quản gia lui ra, anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.

Căn biệt thự ở Tây Sơn đó là anh mua từ hai năm trước. Hồi ấy Phó Chi Hạ tình cờ nhắc đến, bảo lúc nhỏ trong sân nhà cô có một cây hoa mộc quế, cứ độ sang thu là cả khoảng sân lại thoang thoảng mùi ngọt ngào.

Khi ấy anh chỉ hững hờ buông một câu “Thế à”, rồi không nhắc tiếp chủ đề đó nữa. Nhưng sau khi về, anh sai người lùng sục khắp các cây mộc quế trong thành phố, chọn ra một cây đẹp nhất, mang về trồng trong sân biệt thự Tây Sơn.

Việc thiết kế nội thất của biệt thự, anh tìm đúng công ty ngày xưa thiết kế cho nhà cũ của họ Phó, lục lại bản vẽ từ mấy chục năm trước để sao y bản chính. Đèn chùm trong phòng khách, kệ cổ đồ trong thư phòng, hốc tường cuối hành lang… mọi chi tiết đều được phục dựng đúng như ký ức.

Những đồ nội thất, đồ trang trí, tranh chữ bị tòa án tịch thu, anh vung tiền chuộc lại từng món một. Món nào thất lạc không rõ tung tích, anh bèn thuê người làm lại y hệt nguyên bản.

Anh không giỏi nói những lời êm tai, cũng chẳng quen thể hiện tình cảm. Nhưng những thứ này có thể thay anh nói lên tất cả.

Đợi đến lúc cô dọn vào, nhìn thấy những thứ này, hẳn là sẽ hiểu.

Cô muốn một mái nhà, anh sẽ cho cô một mái nhà. Cô nhớ bố mẹ, anh sẽ trả lại tuổi thơ cho cô.

Lương Thuật cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý.

“Phó Chi Hạ dạo này đang ở đâu? Gọi cô ấy về một chuyến, biệt thự bên Tây Sơn sửa xong rồi, đưa cô ấy qua xem.”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.

Giọng trợ lý hơi ngập ngừng: “Sếp Lương, cô Phó… không còn ở đây nữa ạ.”

Lương Thuật cau mày: “Ý cậu là sao?”

“Hơn một tháng trước, cô Phó đã rời khỏi Thượng Đông rồi. Nghe nói là công ty cử đi nước ngoài, điều sang Melbourne, nhiệm kỳ ba năm.”

Chiếc điện thoại tuột khỏi tai, rơi xuống mặt bàn phát ra một tiếng “cộp” nặng nề.

Đêm đó Lương Thuật không ngủ.

Điện thoại để ngay trong tầm tay, anh đã mở ra xem rất nhiều lần. Không có bất kỳ tin nhắn nào của Phó Chi Hạ.

Anh chợt nhớ ra, lần cuối cùng cô nhắn tin cho anh, là một câu “Chia tay đi”.

Anh đáp lại bằng hai chữ: 【Tùy em.】

Lúc đó anh chẳng thèm để tâm. Cô đã nhắc đến chuyện chia tay rất nhiều lần, lần nào cũng giống như một đứa trẻ giận dỗi gào lên “Em không chơi với anh nữa”, rồi không quá ba ngày sau sẽ tự động mò về.

Nên khi cô gửi tin nhắn đó, anh thậm chí còn thấy hơi phiền phức, cảm thấy cô lại dở chứng, lại muốn bắt anh dỗ dành.

Anh không muốn dỗ.

Anh nghĩ cô nên hiểu chuyện một chút, nên hiểu rằng anh không thể chỉ xoay quanh một mình cô được. Anh có công ty phải quản lý, có xã giao phải ứng phó, có quá nhiều thứ quan trọng hơn việc yêu đương.

Nhưng cô không hiểu. Cô lúc nào cũng không chịu hiểu.

Lương Thuật với tay lấy chai rượu trên bàn, mới phát hiện nó đã rỗng không.

Anh đi tới tủ rượu lấy một chai khác, không rót ra ly mà tu thẳng từ miệng chai.

Rượu mạnh đốt cháy cổ họng, thiêu đốt dạ dày, nhưng không sao thiêu rụi được ý nghĩ trong đầu anh lúc này —

Cô thực sự đi rồi.

Không phải cãi vã, không phải chiến tranh lạnh, mà là thực sự đi mất rồi.

Anh không đi tìm cô.

Ngày hôm sau vẫn đến công ty như thường lệ, họp hành, ký tài liệu, tiếp khách xã giao. Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ là tất cả mọi người đều cảm thấy hôm nay anh đặc biệt u ám, không ai dám nói thêm một lời thừa thãi.

Ngày thứ ba, anh bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.

Chương 11

Văn phòng quá đỗi tĩnh lặng.

Trước đây lúc Phó Chi Hạ còn ở đây, tầm ba giờ chiều cô luôn mang cho anh một tách cà phê, đặt ở góc bàn. Không làm ồn đến anh, cũng không rời đi, chỉ ngồi lật tạp chí trên chiếc sofa bên cạnh.

Có lúc anh bận quá quên uống, cô sẽ khẽ húng hắng ho, nhắc anh cà phê nguội rồi.

Anh không thích uống cà phê nguội, nhưng lần nào cũng nâng tách lên uống cạn.

Còn bây giờ, góc bàn trống trơn, chẳng có thứ gì cả.

Đêm ngày thứ tư, anh gọi một đám người đến nhà mở tiệc.

Ngân Tọa xa quá, lười đi, chi bằng tổ chức luôn ở Trừng Viên. Dù sao chỗ cũng đủ rộng, người cũng đủ đông, ồn ào lên là quên hết mọi thứ.

Hơn nửa số người trong giới đều kéo đến, kẻ uống rượu, người đánh bài, tiếng nhạc mở lớn hết cỡ.

Lương Thuật tựa lưng vào ghế sofa, tay kẹp điếu thuốc, trước mặt bày cả một hàng rượu.

Anh hiếm khi uống gắt như thế. Khả năng tự chủ của anh luôn rất tốt, chưa bao giờ mất kiểm soát trước mặt người khác. Nhưng tối nay anh không muốn kiềm chế nữa. Anh muốn say, tốt nhất là say đến mức chẳng biết gì cả.

Tống Y cũng đến. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ, tóc uốn lọn to, ngồi cạnh anh, đỡ rượu giúp anh mấy ly.

Có người trêu chọc “Đại tiểu thư Tống xót xa rồi”, cô ta không phủ nhận, chỉ mỉm cười.

Lương Thuật không thèm nhìn cô ta.

“Anh Thuật, uống nhiều rồi đấy.” Một người sáp tới, đưa cho anh một ly mới.

Lương Thuật nhận lấy, ực một hơi cạn sạch.

Người bên cạnh tặc lưỡi: “Anh Thuật tối nay bị sao thế? Thất tình à?”

“Thất tình cái gì, anh Thuật mà cũng biết thất tình hả? Chắc chắn là chuyện làm ăn rồi.”

“Cũng phải, anh Thuật có coi đàn bà ra gì bao giờ đâu.”

Trong tiếng cười cợt, có kẻ nhét micro vào tay anh: “Anh Thuật, làm một bài đi!”

Lương Thuật không nhận, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, lảo đảo đứng lên.

Có người định đỡ, nhưng anh hất tay ra.

Nhạc chuyển sang một bài xập xình hơn, Lương Thuật bị đám đông vây quanh, uống cạn ly này đến ly khác. Áo vest của anh sớm đã bị vứt đi đâu mất, cổ áo sơ mi phanh rộng, lộ ra một đoạn xương quai xanh, vết răng hằn trên vai nổi bật.

Có người chụp ảnh, đăng lên vòng bạn bè, đính kèm dòng chữ: “Anh Thuật tối nay quẩy tung nóc”.

Lúc Tạ Thừa Quân nhìn thấy bài đăng đó, anh đang ở nhà dỗ con ngủ.

Anh bỏ điện thoại xuống, rồi lại nhặt lên, nhìn một lát rồi thở dài.

“Sao vậy?” Vợ anh hỏi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...