20px

Ta nhỏ nhẹ ăn từng miếng, nhìn chồng đồ ăn như ngọn núi trước mặt, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía sân khấu.

“Thích xem hí khúc?” — Tạ Vô Cữu hỏi.

Ta khẽ gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu:

“Khi còn ở Tô phủ, bọn thiếp chỉ có thể trốn dưới hành lang mà lén nghe thôi…”

Ánh mắt Tạ Vô Cữu dịu hẳn xuống:

“Về sau nàng muốn nghe bao nhiêu cũng được. Nàng ngồi đây đợi một lát, ta đi gọi vài vở náo nhiệt cho nàng xem.”

Tạ Vô Cữu vừa rời đi không bao lâu, dưới lầu chợt truyền đến một trận ồn ào.

Vài công tử ăn mặc hoa lệ ồn ào bước lên lầu, đi đầu là một kẻ mặc áo gấm xanh biếc, bên hông ngọc bội va nhau leng keng.

“A, chẳng phải là Bạch Lộ sao?”

Tên áo xanh lớn tiếng hô, giọng đầy chế nhạo:

“Nghe nói ngươi gả vào phủ Tạ để xung hỷ à?”

Chiếc đũa trong tay ta “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.

Kẻ đó ta nhận ra — là Chu Chính Vân, công tử phủ Lễ bộ Thị lang, bạn bè rượu chè của đại thiếu gia, ta từng gặp vài lần ở Tô phủ.

Sắc mặt ta lập tức lạnh xuống, không đáp lấy một lời.

Chu Chính Vân cười hì hì, tiến lại gần, ánh mắt đầy vẻ dâm tà đảo quanh thân ta:

“Bạch Lộ, ngươi không nhớ ta sao? Hồi ở Tô phủ, ngươi đâu có ăn mặc ra dáng thế này…”

Toàn thân ta run lên, những món ăn trước mặt bỗng chốc trở nên ghê tởm.

Những ký ức chẳng thể nào quên lại trào dâng như thủy triều — khi đó hắn đến Tô phủ làm khách, từng “vô tình” làm đổ rượu lên váy ta, rồi giả vờ xin lỗi, cố tình đụng chạm…

“Chu công tử, xin tự trọng.”

Giọng ta không lớn, nhưng đủ để khiến cả tầng hai lập tức im phăng phắc.

Sắc mặt Chu Chính Vân biến đổi:

“Giang Bạch Lộ, ngươi đừng có được voi đòi tiên. Ngươi chẳng qua là một nha hoàn, đừng tưởng gả vào tướng quân phủ là hóa phượng hoàng.”

Từ đám người phía sau bước ra một bóng dáng quen thuộc.

Đại thiếu gia Tô Thế Kiệt phe phẩy quạt xếp tiến lại gần, ánh mắt lộ rõ vẻ ghê tởm:

“Bạch Lộ, đã lâu không gặp.”

Ta vội đứng dậy, lảo đảo lùi lại, lưng đập vào cột nhà.

Tô Thế Kiệt tiến đến, hạ giọng bên tai ta:

“Nghe nói Tạ Vô Cữu sủng ái ngươi lắm? Có vẻ ngươi giỏi quyến rũ thật đấy…”

“Câm miệng!”

Toàn thân ta run rẩy, lớn tiếng quát:

“Ngươi dám nói bậy nữa…”

“Giả vờ thanh cao cái gì?”

Tô Thế Kiệt bất ngờ túm chặt cổ tay ta:

“Ngươi chẳng phải rất giỏi câu dẫn người sao?”

Ta giãy giụa kịch liệt, hắn lại càng siết chặt hơn.

Chu Chính Vân đứng một bên cười cợt:

“Thế Kiệt huynh, chớ có làm quá, người ta bây giờ là phu nhân tướng quân đấy.”

“Phu nhân cái khỉ.”

Tô Thế Kiệt khinh bỉ phun một bãi nước miếng:

“Chẳng qua là một nha hoàn xung hỷ, Tạ Vô Cữu chơi chán rồi sẽ vứt thôi… A a a…”

Mấy bóng người vụt qua, Tô Thế Kiệt đột nhiên hét thảm, buông tay ra.

Ta nhìn kỹ thì thấy mấy chiếc đũa tre cắm thẳng vào cổ tay hắn, máu chảy đầm đìa.

“Ai?!”

Từ góc hành lang xuất hiện một thân ảnh quen thuộc.

Tạ Vô Cữu sắc mặt âm trầm như mực, ánh mắt lộ sát khí khiến cả ta cũng lạnh sống lưng.

“Tướng… tướng quân…”

Chân ta mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống tại chỗ.

Tạ Vô Cữu sải bước đến, kéo ta ra sau lưng che chở.

“Tô đại nhân dạy con quả là có cách,”

Giọng chàng lạnh đến mức khiến người ta run rẩy,

“Giữa ban ngày ban mặt, dám trêu chọc mệnh phụ triều đình?”

Tô Thế Kiệt ôm tay rên rỉ:

“Ngươi… ngươi dám đả thương người, ta… ta sẽ để phụ thân ta tấu lên trước mặt Thánh thượng…”

“Tùy ý.”

Tạ Vô Cữu cười lạnh:

“Vừa hay để Hoàng thượng xét xem, ai đúng ai sai.”

Tô Thế Kiệt bị khí thế ấy ép đến lùi hai bước, miệng vẫn không cam lòng:

“Giả vờ tình thâm nghĩa trọng cái gì? Ai mà chẳng biết ngươi cưới nàng chỉ để xung hỷ? Với cái thân phận hèn mọn đó, đợi ngươi chơi chán rồi chẳng phải cũng…”

Lời còn chưa dứt, Tạ Vô Cữu đã sải bước đến trước mặt hắn, một tay bóp cổ hắn, ép chặt lên lan can.

Nửa thân Tô Thế Kiệt lơ lửng giữa không trung, sợ hãi đến run như cầy sấy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Nghe cho rõ.”

Giọng Tạ Vô Cữu vang vọng, như đinh đóng cột:

“Bạch Lộ là thê tử do ta Tạ Vô Cữu cưới hỏi đàng hoàng, ai còn dám khinh nhục nàng, tức là đối địch với Tạ gia ta. Còn để ta nghe thấy nửa câu bất kính, cẩn thận cái lưỡi của ngươi.”

Lời ấy không chỉ khiến đám người xung quanh sững sờ, mà ngay cả ta cũng đứng ngây như tượng.

Tạ Vô Cữu buông tay, Tô Thế Kiệt như mất hết khí lực mà ngã ngồi xuống đất, được đám bạn dìu đi trong bộ dạng vô cùng chật vật.

“Thất lễ rồi.”

Tạ Vô Cữu trở lại chỗ ngồi, mày vẫn còn nhíu chặt:

“Dọa nàng rồi phải không?”

Ta lắc đầu, vậy mà nước mắt lại không khống chế được mà rơi lã chã.

Không phải vì sợ, mà là một cảm giác ta chưa từng có.

“Đừng khóc.”

Tạ Vô Cữu dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta:

“Ta ở đây.”

Chỉ một câu giản đơn “ta ở đây” đã đánh tan mọi lớp phòng bị trong lòng ta.

Bảy năm ở Tô phủ, khi bị đánh chửi không ai che chở, lúc sinh bệnh không ai đoái hoài, đến đêm trừ tịch cũng chỉ có thể co ro trong phòng hạ nhân lạnh lẽo, nghe tiếng cười vui vang vọng từ xa.

Còn nay… có người vì ta nổi giận, có người vì ta lau nước mắt…

“Tướng quân…”

Ta nghẹn ngào, nắm lấy vạt áo chàng:

“Vì sao người lại đối tốt với thiếp như vậy?”

Tạ Vô Cữu nhìn ta thật sâu, đôi mắt đen như đêm tối không thấy đáy.

Hồi lâu, chàng thở dài một tiếng, đưa tay vén lại mấy sợi tóc rối nơi thái dương ta:

“Ngốc tử.”

09

Trên đường hồi phủ, ta dựa vào khung xe lim dim ngủ.

Một ngày hưng phấn xen lẫn kinh sợ đã rút cạn sức lực, mí mắt nặng như đeo chì.

“Buồn ngủ thì cứ ngủ cho ngon một chút.”

Trong cơn mơ hồ, ta cảm giác có ai đó khẽ xoay vai ta, rồi đầu ta liền tựa vào một bờ ngực rắn chắc.

Ta theo bản năng cọ nhẹ vài cái, lờ mờ cảm nhận được thứ gì đó ấm áp khẽ chạm vào đỉnh đầu mình.

“Sắp về tới rồi, Bạch Lộ.”

Ta gắng mở mắt, liền phát hiện bản thân đang cuộn tròn trong lòng Tạ Vô Cữu, nước dãi còn dây ra ướt một mảng trước ngực chàng.

Lập tức xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, lúng túng muốn ngồi thẳng dậy.

“Đừng vội.”

Tạ Vô Cữu đỡ lấy thân thể nghiêng ngả của ta, ánh mắt mang theo ý cười:

“Ngủ còn chẳng khác gì tiểu trư.”

Lời trêu ghẹo ấy khiến vành tai ta nóng bừng.

“Tướng quân, thiếp…”

Ta lấy hết dũng khí định nói gì đó, xe ngựa lại bất ngờ xóc nảy, ta liền ngã nhào vào lòng chàng.

Lúc môi ta lướt nhẹ qua bên cổ chàng, thân thể Tạ Vô Cữu khẽ cứng đờ.

Ta vội vàng định đứng dậy, lại bị chàng giữ chặt.

Qua lớp y phục, ta cảm nhận được lòng bàn tay chàng nóng đến bỏng rát.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng Tạ Vô Cữu khàn khàn khác thường:

“Cho ta ôm một chút.”

Ta nằm cứng đờ trong lòng chàng, không dám thở mạnh.

Tiếng tim đập của chàng vang rõ bên tai, từng nhịp từng nhịp khiến toàn thân ta mềm nhũn.

Một vật cứng cộm áp vào đùi, khiến ta chợt hiểu ra… nhất thời xấu hổ đến mức cả ngón chân cũng muốn co quắp lại.

“Tướng… tướng quân…” — ta khẽ gọi, giọng mang theo run rẩy.

Tạ Vô Cữu bỗng buông ta ra, xoay người vén rèm:

“Dừng xe!”

Xe còn chưa dừng hẳn, chàng đã nhảy xuống, vội vã chạy thẳng vào phủ.

Ta đứng ngây ngốc trước cổng lớn, nhìn bóng lưng như trốn chạy của chàng mà mặt đỏ tới mang tai.

Vừa hay bà vú Từ đi ra, thấy ta đứng đờ đẫn, liền cười trêu chọc:

“Thiếu phu nhân làm sao thế? Mặt đỏ thế này, bị cảm à?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...