20px

Phủ Tô…

Là thiếu phu nhân hối hận? Hay là đại thiếu gia…?

Tại tiền sảnh, Tạ Vô Cữu đứng đưa lưng về phía cửa, hai tay chắp sau lưng, quanh người tỏa ra hàn ý khiến người khác khó thở.

Đối diện là một bà tử mặc áo bì giáp màu nâu, ta nhận ra ngay đó là Chu mụ mụ bên cạnh Triệu Minh Lan.

“… Tiểu thư nhà ta cũng là có lòng tốt, nghe tin tướng quân tỉnh lại, liền chuẩn bị lễ vật đến mừng…”

“Không cần.”

Giọng Tạ Vô Cữu lạnh băng:

“Về nói với chủ tử nhà ngươi, Tạ mỗ có thê tử, không cần nàng ta bận tâm.”

Chu mụ mụ còn định nói gì đó, bỗng nhìn thấy ta đứng nơi cửa, hai mắt trừng to:

“Bạch Lộ? Ngươi…”

Ánh mắt bà ta đảo qua trang phục của ta, sắc mặt lập tức trở nên kỳ quái:

“Quả nhiên là cá chép hóa rồng rồi.”

Ta cứng người, tay vô thức siết chặt vạt áo.

“Lại đây.” — Tạ Vô Cữu đột nhiên quay người, đưa tay ra về phía ta.

Ta do dự bước tới, vừa đến gần đã bị chàng ôm lấy eo.

Tạ Vô Cữu quay sang Chu mụ mụ, dứt khoát nói:

“Nói với chủ tử nhà ngươi, thê tử của ta sống rất tốt, không cần ai lo lắng.”

Chu mụ mụ tức đến mặt mày tái mét, hậm hực bỏ đi.

“Tướng quân…” — ta nhỏ giọng hỏi, “Liệu có gây phiền toái cho người không?”

Tạ Vô Cữu buông vòng tay nơi thắt lưng ta ra, nhưng lại thuận thế nắm lấy tay ta:

“Sợ sao?”

Ta khẽ lắc đầu.

Lòng bàn tay chàng có lớp chai mỏng, ma sát khiến đầu ngón tay ta tê dại.

Sự thân mật ấy khiến tim ta đập loạn không thôi, nhưng lại chẳng hề thấy chán ghét.

“Ngày mai, để ta đưa nàng ra ngoài dạo một vòng.”

Chàng đột nhiên nói:

“Nàng tới đây đã lâu như vậy, mà chưa từng ra khỏi phủ.”

Mặt ta nóng bừng, lòng bàn tay không biết từ khi nào đã rịn mồ hôi, mãi mới khẽ cúi đầu gật nhẹ một cái.

Hôm sau, ta dậy thật sớm.

Hạnh Nhi mang tới một bộ áo váy cắt may tinh xảo màu hồng hải đường, gấu váy thêu nhành mai uốn lượn.

Nàng mỉm cười búi tóc cho ta:

“Thiếu phu nhân mặc sắc đỏ thật đẹp.”

Trong gương đồng, nữ tử với tóc vấn cao, châu sa điểm giữa mi tâm, môi thoa son nhẹ, thoạt nhìn quả thực mang phong thái của một tiểu thư khuê các.

Tại tiền viện, Tạ Vô Cữu đang kiểm tra xe ngựa.

Hôm nay chàng mặc một bộ trường bào cổ tròn màu chàm đậm, thắt lưng bằng đai da viền chỉ bạc, đứng thẳng tắp như tùng trên núi.

Nghe thấy tiếng bước chân, chàng xoay người lại, ánh mắt rơi lên người ta thì rõ ràng sững lại một thoáng.

“Tướng… tướng quân…”

Ta lúng túng nắm chặt vạt váy, nhỏ giọng hỏi:

“Có phải… quá diêm dúa rồi không?”

Tạ Vô Cữu nhìn ta chăm chú, rồi bỗng cởi chiếc ngoại bào màu mực trên người khoác lên vai ta:

“Sáng sớm khí lạnh.”

Trên áo choàng còn vương chút hơi ấm và hương vị của chàng, khiến lòng người bất giác an tâm.

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh ra khỏi phủ Tạ.

Ta len lén vén một góc rèm xe, cảnh náo nhiệt bên ngoài khiến ta hoa mắt chóng mặt — có người bán kẹo hồ lô, có người diễn xiếc khỉ, có người rao hàng phấn son…

“Thích không?”

Tạ Vô Cữu đột nhiên hỏi.

Lúc này ta mới phát hiện nửa người mình đã gần như thò ra ngoài cửa sổ xe, vội vàng rụt lại, ngồi nghiêm chỉnh:

“Xin lỗi… là thiếp thất lễ rồi…”

“Không cần câu nệ, nàng muốn nhìn thế nào cứ nhìn.

Xe ngựa dừng trước cửa Đại Từ Tự ở phía đông thành.

Lúc xuống xe, dòng người chen chúc, Tạ Vô Cữu tự nhiên nắm lấy tay ta:

“Theo sát ta.”

Tay chàng rộng lớn và ấm áp, hoàn toàn bao trọn lấy ngón tay ta.

“Muốn dạo đâu trước?”

Ta đỏ mặt lắc đầu.

Từ trước ở Tô phủ làm nha hoàn, ta đến cả cửa thứ hai còn hiếm khi bước qua, làm sao biết đi đâu cho phải?

“Vậy đi theo ta.”

Khóe môi Tạ Vô Cữu khẽ nhếch, nụ cười đó khiến ta choáng váng tâm trí.

Chàng dẫn ta đi xem tạp kỹ.

Một tráng sĩ cởi trần đang biểu diễn lấy đá đập lên ngực, ta sợ đến mức che mắt lại, nhưng vẫn len lén nhìn qua kẽ tay.

Tạ Vô Cữu khẽ cười, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai:

“Giả đấy, đá bị khoét rỗng rồi.”

Ta xem đến mê mẩn, Tạ Vô Cữu lại tiện tay đưa cho ta một xâu kẹo hồ lô.

Quả sơn tra đỏ au được bọc trong lớp đường bóng loáng, cắn xuống một miếng, chua chua ngọt ngọt, là mùi vị ta chưa từng nếm qua.

“Ngon không?”

Tạ Vô Cữu nhìn hai má ta phồng lên, ánh mắt đầy ý cười.

Ta gật đầu lia lịa, bất giác đưa kẹo lên trước mặt chàng:

“Tướng quân cũng nếm thử một miếng chứ?”

Lời vừa ra khỏi miệng liền thấy hối hận.

Sao ta lại có thể đưa thứ mình đã ăn cho tướng quân?

Vừa định thu tay lại, Tạ Vô Cữu đã cúi đầu, cắn lấy quả sơn tra ở đầu xâu kẹo:

“Ngọt.”

Ánh mắt chàng khóa chặt lấy mắt ta, chẳng rõ là nói quả sơn tra… hay nói ta.

Tay cầm kẹo của ta khẽ run lên.

Tạ Vô Cữu bỗng nắm lấy cổ tay ta, cúi đầu cắn thêm một quả nữa.

“Đằng kia có bán phấn son.”

Chàng thản nhiên buông tay:

“Muốn xem thử không?”

Trước quầy son phấn tụ đầy các cô nương tiểu thư.

Ta đứng ở vòng ngoài không dám chen vào, nhưng Tạ Vô Cữu lại kéo tay ta chen lên hàng đầu:

“Thích loại nào?”

Trên bàn bày đầy các loại phấn son đủ màu, khiến ta hoa cả mắt.

Chủ quầy là một tiểu nương lanh lợi, thấy thế liền giới thiệu nhiệt tình:

“Công tử thử cho phu nhân nhà ngài hộp này xem? Đây là màu đang thịnh hành nhất ở kinh thành đấy.”

Tạ Vô Cữu nhận lấy hộp phấn son, vậy mà lại tự mình dùng đầu ngón tay chấm một chút, rồi định thoa lên môi ta.

Ta giật mình lùi lại nửa bước, lưng đập vào lồng ngực chàng.

“Đừng động.”

Tạ Vô Cữu đưa tay trái giữ cằm ta, tay phải nhẹ nhàng thoa lên môi ta.

Xung quanh vang lên những tiếng cười trêu ghẹo thiện ý, ta xấu hổ đến mức ngón chân cũng muốn co lại.

Tạ Vô Cữu vẫn bình tĩnh như thường, còn quay sang chủ quầy hỏi mượn một chiếc gương đồng:

“Rất đẹp.”

“Lấy hết đi.”

Chàng đã móc tiền ra, gói tất cả những món được giới thiệu.

“Tốn kém quá…” — ta nhỏ giọng phản đối.

Tạ Vô Cữu cúi đầu, thì thầm bên tai ta:

“Lương của ta đủ nuôi mười người như nàng.”

Lời trêu đùa ấy khiến vành tai ta nóng bừng, tim đập rộn ràng như muốn vỡ tung.

08

Đến giờ ngọ, Tạ Vô Cữu đưa ta đến tửu lâu nổi danh nhất trên phố Chu Tước.

Chỗ ngồi nhã trên lầu hai nhìn thẳng ra sân khấu, vừa vặn có một đoạn Mẫu Đơn Đình đang được diễn.

“Đói rồi phải không?”

Tạ Vô Cữu gọi một bàn đầy món ngon:

“Thử món vịt tám bảo này xem.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...