Tim ta chợt đập nhanh hơn một nhịp, cũng học theo hắn, nhẹ nhàng thả chiếc hoa đăng trong tay ra.
Hai chiếc đèn cách nhau một khoảng.
Nếu không có ngoại lực tác động, e là sẽ cứ thế lướt qua nhau.
Đúng lúc ấy, chẳng biết từ đâu có một chiếc hoa đăng lao tới, đ.â.m trúng chiếc đèn của ta.
Cú va chạm ấy lại vô tình đổi hướng.
Hai chiếc đèn vốn sắp lướt qua nhau bỗng xoay tròn trên mặt nước, rồi kỳ diệu móc vào nhau.
Bên bờ lập tức vang lên tiếng reo hò.
Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng đầu lên, Triệu Triệt ở bờ bên kia cũng đang nhìn ta, khóe môi khẽ cong.
“Tống Hoài Ngọc!”
Đúng lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
Ta quay đầu lại.
Không biết từ lúc nào Tống Hoài Cẩn đã sang tới bên này.
“Đêm hôm khuya khoắt còn ở ngoài làm loạn, còn ra thể thống gì nữa?”
Ngụy Như Lan đã biết kế hoạch Tống Hoài Cẩn định tới Tướng phủ cầu thân, đương nhiên không muốn tiếp xúc với hắn quá nhiều, nên chủ động cáo từ trước.
Tống Hoài Ngọc không cam lòng ngồi lên xe ngựa của Hầu phủ, lại không yên tâm để ta một mình trở về, liền nài nỉ Tống Hoài Cẩn đưa ta về.
Ta từ chối không được, chỉ có thể cùng hắn một trước một sau đi bộ về nhà.
Suốt dọc đường không ai nói gì.
Tới trước cửa nhà, ta đang định đi vào thì hắn đột nhiên lên tiếng:
“Tạ Tranh, chuyện vừa rồi… ta không cố ý.”
Ta quay người lại, không hiểu hắn đang nói gì.
Hắn tiếp tục:
“Chiếc hoa đăng nàng thả… ta đều nhìn thấy cả rồi.”
Mặt ta nóng lên, đang định giải thích rằng chỉ là tình cờ gặp Triệu Triệt nên thuận tiện góp vui mà thôi.
Ai ngờ hắn lại nói:
“Không phải ta cố ý không đáp lại nàng, chỉ là người quá đông.”
“Sau này ở bên ngoài vẫn nên chú ý chừng mực.”
Ta sững người.
Hắn chẳng lẽ… cho rằng chiếc hoa đăng kia là ta thả vì hắn?
Thế nhưng ta còn chưa kịp mở miệng giải thích thì hắn đã xoay người rời đi.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt đã tới ngày thành thân.
Lễ nghi hoàng thất rườm rà phức tạp, làm đủ quy trình xong thì trời cũng đã xế chiều.
Nhưng theo quy củ, vẫn phải đợi tới khuya, chờ khách khứa tan hết, đợi Triệu Triệt quay lại uống rượu hợp cẩn rồi mới được nghỉ ngơi.
Phượng quan nặng tới mức khiến cổ ta đau nhức.
Ta cố gượng thân thể mệt mỏi tựa vào đầu giường nghỉ một lát thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động.
Nhưng người tới không phải Triệu Triệt.
Mà là giọng của Tống Hoài Cẩn, mang theo vài phần trêu chọc:
“Nào có ai chủ động đuổi khách trong tiệc cưới chứ?”
“Huống hồ chúng ta bao lâu rồi chưa tụ họp đàng hoàng.
Hôm nay khó khăn lắm mới uống thêm được vài chén, vậy mà ngươi đã sốt ruột quay về động phòng.”
“Ta thật muốn xem thử tân nương này rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào.”
“Đúng vậy! Tứ ca thật chẳng đủ nghĩa khí!”
Mấy người đi cùng cũng phụ họa vài câu, rõ ràng là muốn làm loạn động phòng.
Tim ta lập tức treo lên tận cổ họng.
Mệt suốt cả ngày, ta đâu còn sức để gượng cười ứng phó.
Có người nhanh tay đẩy hé cửa phòng, định chui vào, nhưng lập tức bị Triệu Triệt giữ c.h.ặ.t cổ tay.
Người kia đau tới kêu lên:
“Tứ ca có ý gì vậy? Xem tân nương một cái cũng không cho?”
“Bổn vương và Vương phi ít nhất vẫn còn ở kinh thành thêm vài ngày, sau này có rất nhiều cơ hội gặp mặt, ngươi gấp cái gì?”
Giọng Triệu Triệt rất nhạt.
Nhưng động tác trên tay lại không hề nhượng bộ.
Mấy kẻ phía sau còn đang ồn ào muốn theo vào lập tức rụt trở về.
Tống Hoài Cẩn cười nói:
“Cũng phải thôi, Minh Viễn cưới vợ rồi quả nhiên khác hẳn.”
“Vậy hôm khác chúng ta lại tới bái kiến tẩu tẩu.”
Bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Triệt đứng ngoài cửa một lúc rồi mới đẩy cửa bước vào.
Hắn đi tới ngồi xuống bên cạnh ta, đưa tay tháo phượng quan xuống.
“Nha đầu ngốc, đội thứ này không nặng sao?”
Hắn nói:
“Sau này ở nhà không cần giữ nhiều quy củ như vậy.”
“Đợi tới Tây Nam rồi sẽ càng tự do hơn, nàng muốn làm gì thì làm.”
Chỉ vì một câu ấy mà ta càng thêm mong chờ được đi đến Tây Nam.
Hận không thể lập tức xuất phát ngay trong đêm.
Ngày hôm sau, ta cùng Triệu Triệt vào cung thỉnh an, thuận tiện bày tỏ mong muốn sớm trở về Tây Nam.
Bệ hạ tuy không nỡ nhưng vẫn chuẩn tấu.
Chỉ là người giữ riêng Triệu Triệt lại để nói chuyện.
Triệu Triệt sợ ta một mình đối diện với Hoàng hậu sẽ không được tự nhiên nên bảo ta về Vương phủ trước.
Vừa tới cổng Vương phủ, quản gia đã nói có khách tới thăm.
Ta đáp:
“Vương gia đang có việc quan trọng thương nghị với bệ hạ, e rằng sẽ về rất muộn. Ngươi cứ nói rõ với khách là được.”
Nhưng quản gia lại có chút do dự.
Ta hỏi kỹ thêm, ông ấy mới đáp:
“Bẩm Vương phi, người tới là Thế t.ử phủ Ninh Viễn Hầu. Thuộc hạ không biết ngài ấy tới tìm Vương gia hay tìm người, nên không biết có nên mời người qua hoa sảnh hay không.”
Trong mắt bọn họ, Tống Hoài Cẩn dù sao cũng tính là nửa người nhà mẹ đẻ của ta, đúng là rất có khả năng tới tìm ta.
“Được thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)