20px

Ta thay một bộ thường phục rồi đi tới hoa sảnh.

Tống Hoài Cẩn đang ngồi trong sảnh uống trà.

Quản gia cất tiếng:

“Thế t.ử, Vương phi tới rồi.”

Tống Hoài Cẩn theo bản năng đứng dậy hành lễ với ta:

“Thỉnh an tẩu…”

Lời vừa ra được một nửa thì mắc lại nơi cổ họng.

Sắc mặt hắn lập tức lạnh xuống:

“Tạ Tranh? Nàng ở đây làm gì?”

Vừa nói, hắn còn nhìn ra phía sau lưng ta.

Ta cạn lời:

“Đây là nhà ta, ta không ở đây thì nên ở đâu?”

“Nhà nàng?”

“Nàng có biết đây là nơi nào không? Còn nữa, nàng ăn mặc kiểu gì vậy?”

Quản gia đứng bên cạnh thấy vậy, tuy không hiểu vì sao kế huynh của Vương phi lại đột nhiên vô lễ như thế, nhưng nhớ tới lời dặn của Triệu Triệt rằng bất kể là ai mạo phạm Vương phi cũng phải lấy việc bảo vệ Vương phi làm đầu, nên lập tức bước lên một bước:

“Xin Thế t.ử tự trọng.”

“Vương phi nhà ta có kim ấn nhất phẩm do đích thân bệ hạ ban thưởng. Cho dù là phụ mẫu ruột thịt cũng phải hành lễ theo lễ quân thần.”

“Vừa rồi e rằng Thế t.ử đã vượt quá bổn phận.”

“Vương phi?”

Tống Hoài Cẩn không dám tin nhìn ta.

“Nàng giấu tất cả mọi người lén thành thân?”

Ta bật cười:

“Thế t.ử nói đùa rồi. Sao ta có thể lén thành thân được?”

“Vương phủ cưới vợ, tam thư lục lễ đương nhiên không thiếu thứ nào.”

“Phụ thân mẫu thân đều chuẩn bị của hồi môn cho ta.”

“Ngay cả Hầu gia cũng tặng ta một đôi vòng ngọc làm đồ trang sức, sao có thể gọi là lén thành thân?”

Hắn cúi đầu, ánh mắt rơi trên cổ tay ta.

Hắn nhận ra đôi vòng phỉ thúy kia.

Đó chính là cống phẩm bệ hạ từng ban cho Hầu phủ.

Sắc mặt hắn từng chút từng chút trắng bệch đi.

“Chỉ có mình ta là không biết?”

Giọng hắn khàn hẳn.

Ta chợt nhớ tới lúc trước mẫu thân từng hỏi ta:

Tin ta định thân có cần nói cho Tống Hoài Cẩn biết hay không?

Ta khi ấy đã nói: thôi không cần đâu.

Không phải cố ý giấu hắn.

Mà là không cần thiết phải đặc biệt đi nói với hắn.

Hắn không thích ta, chuyện đó ai cũng biết.

Nếu ta cố ý tới báo tin, chẳng những không nhận được lời chúc phúc nào, ngược lại còn chỉ chuốc lấy một trận lạnh lùng chế giễu.

Chỉ là ta không ngờ, ngay cả hạ nhân trong Hầu phủ đều biết chuyện, vậy mà hắn lại chẳng nghe được chút phong thanh nào.

“Thật ra… cũng không phải cố ý giấu Thế t.ử.

Ta cân nhắc lời lẽ rồi mới nói:

“Có lẽ mọi người đều biết Thế t.ử từ trước tới nay vẫn luôn chán ghét ta, nên không ai nhắc tới chuyện của ta trước mặt Thế t.ử, tránh làm ảnh hưởng tâm trạng của ngài.”

“Còn mong Thế t.ử thứ lỗi.”

Những lời ấy lọt vào tai Tống Hoài Cẩn chẳng khác nào một cái tát.

Không đ.á.n.h lên mặt.

Mà đ.á.n.h thẳng vào tim.

Hắn đứng im tại chỗ, trên mặt hiện lên một nụ cười kỳ lạ, như cười khổ, lại như tự giễu.

Từng chuyện trong quá khứ lần lượt hiện lên như đèn kéo quân.

Hắn nhớ tới khi Triệu Triệt nhắc tới hôn sự, hắn vừa nghe thấy câu “phụ thân nàng chỉ là một quan huyện” liền mất hứng, lập tức đổi sang chuyện khác.

Đêm hội hoa đăng ấy, hắn nhìn thấy nàng thả đèn, còn tưởng nàng đang bày tỏ tâm ý với mình.

Trong lòng khi ấy thậm chí còn có chút đắc ý.

Nào ngờ bên cạnh hắn lúc đó lại còn đứng một Triệu Triệt.

Thì ra là vậy.

Hắn vậy mà còn nói trước mặt nàng bao nhiêu lời tự mình đa tình như thế.

Nghĩ lại thật nực cười.

Thế nhưng…

Hắn nhìn Tạ Tranh trước mặt, dung nhan tựa hoa phù dung.

Chua xót trong lòng bỗng dâng lên như sóng lớn ngập trời.

Ban đầu…

Rõ ràng người nàng thích là hắn kia mà!

Hắn nhớ rất rõ.

Năm mẫu thân nàng vừa gả vào Hầu phủ, ngày nào nàng cũng chạy tới Hầu phủ.

Mỗi lần tới, nàng đều mang theo đủ loại điểm tâm tự tay làm riêng cho hắn.

Hắn không thích bánh quế hoa, nàng liền đổi thành bánh hạt dẻ, bánh hạnh nhân, bánh đậu xanh…

Hắn không thích nàng mặc y phục màu sắc rực rỡ, nàng liền đổi sang mặc đồ trắng nhạt.

Hắn không cho nàng đeo hoa đeo trang sức, nàng liền chỉ cài một cây trâm gỗ.

Hắn từng hỏi nàng, có phải cũng muốn dựa vào Hầu phủ để hưởng phú quý hay không.

Nàng cũng không phủ nhận.

Mỗi một lần nàng cố ý lấy lòng, đều chỉ nhắm vào riêng hắn.

Trong Hầu phủ nhiều người như vậy, nàng chỉ đối xử khác biệt với mỗi mình hắn.

Rõ ràng…

Hắn đã đồng ý nạp nàng làm thiếp rồi.

Vậy vì sao chỉ trong chớp mắt, nàng đã gả cho người khác?

“Đến mấy ngày nữa cũng không chờ được sao?”

Hắn còn chưa kịp nhận ra, lời ấy đã bật khỏi miệng.

“Hả? Chờ gì cơ?”

Những lời chẳng đầu chẳng cuối của hắn khiến ta đầy khó hiểu.

Hắn nhìn ta, khó nhọc nói ra một câu:

“Chờ ta… nâng nàng vào cửa.”

“Nâng vào cửa là ý gì…”

Ta ngẩn người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...