“Chát!”
Tiếng tát vang vọng cả sảnh lớn, còn rõ hơn cả tiếng tôi từng tát.
“Đồ làm mất mặt! Mày ở trong đó làm cái trò gì?! Cả thiên hạ đều thấy rồi! Mặt mũi ba mẹ mày biết giấu vào đâu hả?!”
Chu Diên Chu sững sờ.
Anh ta ngước mắt nhìn theo ánh mắt mọi người.
Tấm kính hai chiều đặc chế ấy dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.
Mặc dù bên trong giờ đã trống không, nhưng anh ta lập tức hiểu ra.
Anh ta quay ngoắt lại nhìn tôi, đôi mắt như muốn lòi ra khỏi hốc mắt, toàn thân run rẩy:
“Thẩm Man… cô… cô đã thay kính?!”
“Cô gài bẫy tôi?!”
Tôi khoanh tay, cười rực rỡ như nắng hè:
“Phó tổng nói vậy oan cho tôi rồi. Tôi chỉ nghĩ thay kính để hai người tiện ngắm dáng vẻ diễm lệ của nhau.”
“Còn việc hai người không thể kiềm chế, giữa ban ngày ban mặt đã ‘chiêu đãi’ toàn bộ nhân viên… Tôi thật sự không ngờ đâu.”
“Không cần cảm ơn tôi. Đó là vinh hạnh của tôi.”
Đèn flash nổ liên hồi.
Phóng viên như cá mập ngửi thấy máu, thi nhau dí micro vào tận mặt Chu Diên Chu:
“Chu tổng, đây là mối quan hệ cấp trên – cấp dưới mà anh nói sao?”
“Cô Lâm, cha mẹ cô vừa rồi còn khóc lóc kêu oan thay cô, nói cô bị ép buộc. Vậy cảnh tượng vừa nãy cũng là Tổng giám đốc Thẩm ép cô sao?”
“Chu tổng, với tư cách là người đã có gia đình, anh công khai ngoại tình trong văn phòng, anh thấy mình có lỗi với vợ không?”
Chu Diên Chu mặt trắng bệch, mồ hôi chảy như tắm.
Anh ta cố lấy tay che mặt, nhưng bị đám đông giận dữ bao vây tứ phía.
Từng là tổng tài kiêu ngạo đứng trên đỉnh cao, giờ chẳng khác gì chuột chạy qua đường.
Lâm Ưu thì sợ hãi đến mức bật khóc nức nở, níu chặt tay áo Chu Diên Chu:
“Anh Diên Chu, cứu em với… bọn họ đang quay em…”
Tôi lạnh lùng nhìn tất cả, quay sang nói với trợ lý:
“Báo cho phòng pháp chế, chuẩn bị đơn ly hôn.”
“Nếu anh ta đã thích làm ‘chuyện đó’ trong văn phòng đến thế, thì khỏi cần tiếp tục làm ở công ty này nữa.”
Màn kịch khép lại bằng việc Chu Diên Chu và Lâm Ưu bị cảnh sát đưa đi “giáo dục, răn đe”.
Nhưng dư luận trên mạng thì đã hoàn toàn đảo chiều.
#Livestream phòng Chu tổng của Tập đoàn Chu thị
#Chính thất phản công đỉnh cao
#Lâm Ưu chen chân làm tiểu tam
Chỉ trong nháy mắt, những hashtag này leo thẳng top 1 tìm kiếm nóng, kèm theo ký hiệu “nổ đỏ” chói lóa.
Cổ phiếu của Tập đoàn Chu thị hôm đó lập tức sàn.
Nhưng tôi đã sớm chuẩn bị.
Khi giá cổ phiếu lao dốc, tôi đã cùng các cổ đông lớn khác, đồng loạt khởi động cuộc bỏ phiếu bãi nhiệm.
Trong phòng họp, Chu Diên Chu ngồi bệch trên ghế, râu ria xồm xoàm, đâu còn dáng vẻ hăng hái ngày nào.
Lâm Ưu ngồi bên cạnh, mắt sưng như trái hạch, vẫn cố bám lấy tay áo Chu Diên Chu không buông.
Tôi ném chồng văn bản dày cộp xuống bàn:
“Đọc rồi ký đi.”
“Đơn ly hôn. Và văn bản chuyển nhượng cổ phần.”
“Xét đến việc anh là bên sai phạm, lại còn vì bê bối đời tư gây thiệt hại nghiêm trọng cho công ty, theo điều khoản trong hợp đồng tiền hôn nhân và điều lệ công ty — anh phải tay trắng ra đi và từ chức toàn bộ chức vụ.”
Chu Diên Chu ngẩng đầu, trừng trừng nhìn tôi:
“Thẩm Man, em nhất định phải tàn nhẫn như vậy sao?”
“Vợ chồng một ngày cũng là nghĩa, em thật sự hận anh đến vậy à?”
“Hận?”
Tôi khẽ bật cười, ánh mắt lạnh băng.
“Anh không xứng.”
“Tôi chỉ đang lấy lại những gì vốn thuộc về tôi. Công ty này là nền tảng cha tôi để lại, là giang sơn tôi cùng anh gây dựng. Giờ anh muốn cầm tiền của tôi để nuôi tình nhân? Mơ đi!”
Chu Diên Chu nghiến răng, bỗng bật cười, nụ cười méo mó đến đáng sợ:
“Tốt! Tốt lắm! Thẩm Man, cô thật độc!”
“Tiền tôi có thể không cần, công ty tôi cũng có thể nhường. Nhưng Lạc Lạc, nhất định phải thuộc về tôi!”
Anh ta kéo mạnh Lâm Ưu vào lòng, ánh mắt khiêu khích nhìn tôi:
“Lạc Lạc ghét cô, nó chỉ nhận Tiểu Ưu làm mẹ! Dù cô có thắng cả thiên hạ, cô cũng đã thua đứa con trai của mình!”
“Tôi sẽ để Lạc Lạc tận mắt chứng kiến cô làm sao dồn cha nó đến đường cùng!”
Nhắc đến con trai, tim tôi vẫn nhói lên từng chút.
Đúng lúc ấy, cửa phòng họp bật mở.
Lạc Lạc đeo cặp chạy vào, vừa nhìn thấy tôi liền hét toáng lên:
“Người đàn bà xấu xa! Mẹ không được bắt nạt ba với dì Ưu Ưu!”
Thằng bé lao tới, dùng sức đẩy tôi một cái, rồi nhào vào lòng Lâm Ưu, ôm chặt:
“Dì Ưu Ưu đừng khóc, có Lạc Lạc bảo vệ dì!”
Nhìn đứa con tôi mang nặng mười tháng, nuôi dạy suốt sáu năm trời, giờ lại coi tôi như kẻ thù, ôm lấy người đàn bà đã phá nát gia đình nó.
Tôi nhắm mắt lại, bóp nát tia mềm lòng cuối cùng trong tim.
Đã là quả đắng phải nuốt, thì cứ để nó nuốt trọn đi.
Chỉ khi đầu rơi máu chảy, người ta mới biết ai mới thực sự đối tốt với mình.
“Được.”
Tôi mở mắt ra, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
“Lạc Lạc để lại cho anh.”
“Tôi trao quyền nuôi con. Mỗi tháng tôi sẽ gửi tiền chu cấp đúng hạn. Ngoài ra, tôi sẽ không đưa thêm một xu.”
“Dẫn người yêu anh, cùng đứa con ngoan của anh, cút khỏi công ty tôi, cút khỏi nhà tôi.”
Chu Diên Chu chết lặng.
Anh ta không ngờ tôi lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy.
Lạc Lạc cũng sững người. Có lẽ thằng bé chưa từng nghĩ rằng người mẹ trước nay luôn dịu dàng với mình, lần này lại thực sự… không cần nó nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)