“Thẩm Man, cô đừng hối hận!”
Chu Diên Chu nghiến răng ký tên.
“Tôi nhất định sẽ trở lại! Đến lúc đó, tôi muốn cô quỳ xuống cầu xin tôi!”
Tôi nhìn bóng lưng ba người họ rời đi — chẳng khác nào ba con hề diễn tuồng.
Trở lại?
Không có nguồn lực của tôi, không có tiền của tôi, lại mang trên lưng tai tiếng nhơ nhuốc, còn dẫn theo một con đỉa chuyên hút máu như Lâm Ưu.
Tôi muốn xem, anh ta có thể ngóc đầu dậy thế nào.
Chu Diên Chu dọn cùng Lâm Ưu và Lạc Lạc vào một căn phòng trọ cũ kỹ tồi tàn.
Thẻ ngân hàng của anh ta đã bị tôi đóng băng, nhà biệt thự, xe sang đều bị thu hồi để bù nợ.
Trong tay chỉ còn lại chút tiền riêng, chẳng trụ nổi bao lâu.
Tôi không cố ý đi điều tra cuộc sống của họ, nhưng chẳng thiếu người kể lại như chuyện cười.
Lâm Ưu vốn không phải loại người biết chịu khổ.
Trước kia trong công ty, cô ta sống như “bà chủ nhỏ”, đến móng tay cũng chưa từng dính nước.
Giờ sống trong phòng trọ, phải hầu hạ một lớn một nhỏ, còn đối mặt với gánh nặng cơm áo gạo tiền, cái vỏ “dịu dàng, hiểu chuyện” sớm muộn gì cũng rách.
Nghe đâu, ngay tuần đầu dọn vào, Lâm Ưu vì không biết nấu ăn đã làm cháy cả bếp.
Tuần thứ hai, Lạc Lạc chê cơm dở, đòi ăn bò bít tết nhập khẩu, cô ta không nhịn được, lần đầu tiên hét vào mặt thằng bé.
Lạc Lạc khóc chạy tìm bố, Chu Diên Chu lúc đó vừa thất bại trong việc xin việc, đang cáu bẳn, hai người cãi nhau một trận tơi bời.
Nhưng đó chỉ mới là bắt đầu.
Đòn giáng thật sự đến sau nửa tháng.
Hôm ấy, tôi đang đi kiểm tra chi nhánh công ty mới, lễ tân đột ngột gọi báo: có một gã xăm trổ đang gây rối dưới sảnh, nói muốn tìm Chu Diên Chu.
Tôi bảo đưa hắn lên phòng tiếp khách.
Gã đàn ông bước vào, gác chân lên bàn, nhai kẹo cao su nhóp nhép, giọng lè nhè:
“Cô là vợ cũ của Chu Diên Chu? Cái thằng họ Chu đó trốn đâu rồi? Bao giờ trả tiền cho ông mày?!”
Tôi cau mày: “Hắn nợ anh tiền gì?”
Hắn cười khẩy, lấy điện thoại ra, búng một cái rồi dí màn hình vào mặt tôi:
“Nhìn kỹ đi, đây là con nhỏ bạn gái không ra gì của tôi — Lâm Ưu.”
“Con này lấy tiền của tôi đi thẩm mỹ, nói là để vào mấy công ty lớn kiếm đại gia, kiếm được rồi thì chia tôi một nửa.”
“Kết quả thì sao? Giờ theo thằng nghèo họ Chu kia, không moi được xu nào, còn dám chặn liên lạc với tôi?!”
Trên ảnh, Lâm Ưu thân mật ôm lấy tên đàn ông đó, tư thế vô cùng gần gũi, còn có cả ảnh trên giường không tiện nhìn.
Ngày chụp? Chính là trước khi cô ta vào thực tập ở Tập đoàn Chu Thị một tuần.
Thậm chí còn có vài tấm là sau khi cô ta đã cặp kè với Chu Diên Chu.
Tôi nhìn những bức ảnh ấy mà bật cười thành tiếng.
Hay thật.
Hóa ra “bông hoa trắng thuần khiết” mà Chu Diên Chu nâng niu trong tay, đến mức vì cô ta mà bỏ vợ con, lại là mồi câu mà người khác tung ra.
Cái gọi là “không cần tiền, chỉ cần danh phận”, chẳng qua là vì phía sau còn có cái hố sâu hơn chờ anh ta tự nhảy vào.
“Anh muốn tìm Chu Diên Chu à?”
Tôi mỉm cười, đẩy điện thoại lại cho gã.
“Tôi dù đã ly hôn với anh ta, nhưng vẫn là người có lòng tốt.”
“Tôi cho anh địa chỉ.”
Tôi viết lại địa chỉ nơi ở hiện tại của Chu Diên Chu, rồi đưa cho hắn.
“Đi đi, chúc các người… đoàn tụ vui vẻ.”
Màn kịch đêm hôm đó, theo lời kể của hàng xóm, còn “cẩu huyết” (kịch tính lố bịch) hơn cả phim truyền hình.
Gã đàn ông xăm trổ kéo theo vài tên đồng bọn, đạp tung cửa căn phòng trọ nơi Chu Diên Chu đang sống.
Lúc ấy, Chu Diên Chu và Lâm Ưu đang cãi nhau kịch liệt chỉ vì… một nghìn tệ sinh hoạt phí cuối cùng.
Lâm Ưu muốn mua một bộ mỹ phẩm dưỡng da. Chu Diên Chu thì muốn đóng học phí học thêm cho Lạc Lạc.
Ngay khoảnh khắc cửa bị đá bật mở, Lâm Ưu nhìn thấy gã xăm trổ, sắc mặt liền tái mét.
Cô ta vừa định bỏ chạy thì bị gã túm tóc kéo ngược lại.
“Con đĩ thối tha! Có bản lĩnh lắm! Dám cầm tiền ông mày đi nuôi trai à?”
Một cái tát trời giáng giáng thẳng vào mặt Lâm Ưu, máu chảy nơi khóe môi.
Chu Diên Chu còn muốn tỏ vẻ anh hùng:
“Anh là ai! Buông Tiểu Ưu ra! Xâm nhập nhà riêng là tôi báo công an đấy!”
“Báo công an á?”
Gã đàn ông cười gằn, rồi quăng một xấp ảnh và tin nhắn in ra thẳng vào mặt Chu Diên Chu.
“Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn! Con đàn bà này là bồ của ai!”
“Cái thai trong bụng nó khi phá còn là do ông mày ký giấy đấy! Mày đúng là thằng đội sừng, còn ôm nó như báu vật!”
Ảnh rơi lả tả đầy đất.
Chu Diên Chu run rẩy nhặt vài tờ lên xem — đó là tin nhắn Lâm Ưu từng gửi cho gã xăm trổ:
【Anh Cường, chờ thêm chút nữa, lão già đó đã mê tôi lắm rồi. Chờ hắn ly hôn chia tài sản xong, em chuyển tiền cho anh.】
【Lão đó yếu lắm, mỗi lần đều phải uống thuốc, ghê chết được, vẫn là anh Cường ngon hơn nhiều.】
【Thằng nhóc kia cũng phiền lắm, suốt ngày dính lấy em. Đợi em lấy được tiền, việc đầu tiên là tống khứ thằng nhóc đó đi!】
Ầm!
Cả thế giới của Chu Diên Chu như sụp đổ.
Vì người đàn bà này, anh ta đã vứt bỏ người vợ từng cùng mình trải qua hoạn nạn, từ bỏ khối tài sản hàng trăm triệu, thậm chí trở mặt với cả thiên hạ.
Thế mà, trong mắt cô ta, anh ta chỉ là một “ông già bất lực”, một con heo chờ bị làm thịt!
Tồi tệ hơn cả, là Lạc Lạc cũng ở đó.
Thằng bé cúi xuống nhặt một tờ giấy in có dòng chữ gọi nó là “thằng nhóc chết tiệt”, ngây người nhìn chăm chăm.
“Đồ khốn nạn!”
Chu Diên Chu gào lên như dã thú, lao vào bóp cổ Lâm Ưu.
“Tôi đối tốt với cô như vậy! Cô dám lừa tôi! Cô dám lừa tôi!!”
Lâm Ưu bị bóp cổ đến trợn trắng mắt, giãy giụa điên cuồng.
Gã xăm trổ thấy vướng mắt, đá thẳng một cú khiến Chu Diên Chu ngã nhào, rồi lao vào đánh túi bụi:
“Đánh đàn bà của ông? Mày nghĩ mày là ai? Hết tiền hả? Vậy thì lấy đồ đền đi!”
Tối hôm đó, căn phòng trọ bị lục tung, sạch sành sanh.
Chu Diên Chu bị đánh gãy một chân, nằm la lết dưới sàn nhà.
Lâm Ưu bị kéo đi, nghe nói là vì nợ nần chồng chất, bị bắt đi trả nợ.
Còn Lạc Lạc, sợ quá trốn dưới gầm giường, tè dầm tại chỗ, mãi đến khi cảnh sát đến mới dám bò ra.
Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ đồn công an.
Họ bảo tôi tới đón người.
Là Lạc Lạc.
Khi gặp thằng bé ở đồn, suýt chút nữa tôi không nhận ra con mình.
Chỉ sau một tháng, nó đã gầy rộc đi, quần áo lấm lem dơ bẩn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa vô hồn.
Vừa thấy tôi, nó không chạy đến ôm như trước nữa, mà giật mình lùi lại, trốn sau lưng nữ cảnh sát.
“Mẹ…”
Nó khẽ gọi một tiếng, nhỏ như tiếng muỗi.
Lòng tôi quặn lại, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Chu Diên Chu đâu?”
Nữ cảnh sát thở dài: “Đang ở bệnh viện, gãy xương chân, không ai đóng viện phí. Thằng bé này tối qua khóc suốt, chẳng chịu để ai đến gần, chỉ đòi mẹ.”
Tôi ký tên, đón con về.
Trên xe, Lạc Lạc cúi đầu, tay siết chặt món đồ chơi Ultraman mà tôi từng tịch thu rồi trả lại cho nó.
“Con đói không?”
Tôi hỏi.
Lạc Lạc khẽ gật đầu, nước mắt rơi lã chã lên đầu gối.
“Mẹ ơi, con muốn ăn sườn xào chua ngọt mẹ nấu… đồ ăn ngoài không ngon… dì Ưu Ưu làm… còn sống…”
Chaporia
Bình Luận (0)