Ngày hôm sau, Diêm Uy chủ động đưa thư hòa ly cho ta. Chàng nói toàn bộ sính lễ ta cứ mang đi, ngoài ra, trong phủ Tướng quân này, phàm là thứ gì ta muốn mang đi thì đều có thể mang đi hết.
Bách Linh mừng rỡ vô cùng, hoạt bát dọn dẹp đồ đạc.
Nàng nói, tiểu thư à, cái này ta cũng mang theo, cái kia cũng phải mang theo.
Ta nói được được được, giờ cả cái viện này, ngoại trừ vị Tướng quân đại nhân kia không phải của chúng ta, còn lại đều là của chúng ta hết, ta mang đi tất.
Diêm Uy nghe xong, ánh mắt tối sầm lại, dáng người càng thêm còng xuống.
Ta dọn xong đồ đạc, lúc rời đi, chàng khẽ khàng nói sau lưng ta: “Hết sức xin lỗi, đời này ta nợ nàng, nếu có kiếp sau, nhất định không phụ nàng.”
Ta giả vờ như không nghe thấy.
Ta lên núi.
Chuyên tâm tu hành.
Lời sư phụ nói không hẳn đã đúng hoàn toàn.
So với phủ Tướng quân, ở trên núi ta dễ dàng nhập định hơn.
Mỗi ngày ngoài luyện võ chính là tu hành.
Càng tu, tâm càng tĩnh, tâm ma càng ngày càng ít.
Tĩnh năng sinh huệ.
Ngoảnh đầu nhìn lại chuyện xưa, chẳng qua cũng chỉ là nhân quả.
Chàng phụ ta, ta phụ chàng, phụ qua phụ lại, chẳng có việc gì đáng để phí tâm suy nghĩ thêm.
Nhưng dẫu sao ta cũng là kẻ trần tục.
Nghĩ đến Uẩn Phi, ta vẫn cảm thấy rất vui mừng.
Năm ta gần năm mươi tuổi, Uẩn Phi biết được chân tướng thân thế, nó dẫn theo vợ con lên thăm ta.
Uẩn Phi không chỉ giành được vị trí Thế tử, mà còn trở thành tâm phúc được tân đế tin cậy nhất, quyền lực trong tay cực lớn.
Nhưng nó là một vị quan tốt, đứa trẻ do Hầu phủ nuôi dưỡng, phẩm hạnh luôn được bảo đảm.
Nó làm quan là phúc của xã tắc, cũng là phúc của bách tính.
Đối với chuyện tình cảm, Uẩn Phi cũng rất tốt.
Nó trông giống ca ca ta, đối với tình cảm cũng giống ca ca ta, đều là người trọng tình và chuyên tình.
Nó ở thế gian này, đã làm một tấm gương cho kẻ làm quan, cũng làm một tấm gương cho kẻ làm chồng.
Nó thứ gì cũng tốt.
Thân hình, tướng mạo, phẩm hạnh, gia thế, tài hoa đều là bậc thượng thừa.
Bấy nhiêu năm qua, chẳng biết có bao nhiêu gia đình nhắm nó làm con rể.
Nhưng nó giống như ca ca ta vậy.
Không thông phòng, không tiểu thiếp, không ngoại thất…
Ngoài thê tử ra, không hề có nữ nhân nào khác.
Thê tử của Uẩn Phi cũng rất tốt.
Đặc biệt là thân thể rất khỏe, mắn đẻ.
Hai trai ba gái, sinh được năm đứa, đứa nào đứa nấy đều tuấn tú và có tiền đồ.
Chỉ có đứa con trai út là khiến người ta lo lắng thêm đôi chút.
Không phải vì phẩm hạnh nó không tốt, cũng chẳng phải năng lực nó không mạnh.
Mà là thằng bé Dương Duy Võ này nó “phản tổ”, trông vậy mà lại cực kỳ giống với Diêm Uy – người mà nó chưa từng gặp mặt bao giờ. Không chỉ tướng mạo giống, mà tính cách cũng giống. Bốn đứa trẻ kia đều thích văn, chỉ có nó là thích võ, suốt ngày múa thương múa gậy.
Ta nhìn Dương Duy Võ đang nhảy nhót tưng bừng, bèn nhắc nhở Uẩn Phi phải giữ kín chân tướng, đừng để người nhà thất vọng, đừng để gia tộc rơi vào cảnh khốn đốn.
Nó gật đầu: “Nhi tử hiểu mà, nương.”
Nước mắt tức thì đong đầy hốc mắt ta.
Lão thiên gia thật không nỡ lòng nào.
Để Diêm Uy nảy sinh nghi hoặc.
Diêm Chỉ cuối cùng tuân theo nguyện vọng của mẫu thân ruột Trịnh thị, gả cho một văn thần làm chính thê.
Vị văn thần đó đối xử với nó rất tốt.
Ngay cả khi nó mang thai không thể hầu hạ, hắn cũng không nạp thiếp.
Đáng tiếc, lúc sinh nở nó lại vì khó sản mà qua đời.
Đứa con gái sinh ra bị ngạt trong cung, lúc chào đời tiếng khóc yếu ớt, chưa đầy một canh giờ cũng đi luôn.
Trịnh thị liên tiếp mất đi con gái, mất đi cháu ngoại, chịu không nổi đả kích, trong vòng một tháng cũng theo đó mà đi.
Mất đi đứa con gái duy nhất, ở tuổi tri thiên mệnh, Diêm Uy suýt nữa thì phát điên. Già nua, không vợ, không con.
Chàng không tìm thấy con đường để sống tiếp.
Suốt ngày hết điên điên khùng khùng lại chìm đắm trong men rượu.
Cho đến khi đồng liêu của chàng vô ý nói với chàng: “Diêm Tướng quân, ngài nói xem có lạ không, ngài và Thủ phụ Dương đại nhân cũng chẳng có quan hệ huyết thống gì, nhưng đứa con trai út của hắn trông chẳng giống hắn tẹo nào, mà lại giống ngài y đúc. Nhìn đứa trẻ đó cứ như thấy lại dáng vẻ của Diêm Tướng quân ngài lúc còn trẻ vậy.”
Lời này khiến Diêm Uy giật mình, làm chàng tỉnh táo lại trong phút chốc.
Chàng nhìn thấy một cọng rơm mang tên “hy vọng”.
Không dám chậm trễ một khắc, chàng quất ngựa chạy thẳng tới luyện võ trường.
Ở luyện võ trường nhìn thấy Dương Duy Võ, chàng suýt nữa thì ngã khỏi lưng ngựa.
Dương Duy Võ với tư thế hiên ngang dũng mãnh, chính là bản sao “sao chép và dán” của chàng.
Tim chàng đập loạn xạ.
Dẫu sao cũng làm quan tới chức Tướng quân, lúc tỉnh táo cái đầu vẫn rất nhạy bén.
Chàng bắt đầu rà soát lại mọi chuyện, đủ loại điểm nghi vấn đều lộ ra.
Ví dụ như, lúc chàng mới xuất chinh trở về, lập công lớn như vậy, hoàng gia chỉ có ban thưởng cho chàng.
Sao có thể sắp xếp cho người thê tử xa cách nhiều ngày đi cầu phúc cơ chứ?
Lại sao có thể trùng hợp đến thế, tẩu tẩu của ta cũng đi luôn?
Sau đó, tẩu tẩu sinh ra Dương Uẩn Phi.
Rốt cuộc là tẩu tẩu sinh, hay là ta sinh?
Ví dụ như Dương Uẩn Phi vô cùng quyến luyến ta, vốn tưởng là tình cô cháu sâu đậm, nhưng kỹ càng nhớ lại thái độ của ta đối với Uẩn Phi, rõ ràng là mẫu thân đối với hài nhi!
Ví dụ như chàng đối với Dương Uẩn Phi luôn có cảm giác thân thiết, thấy Uẩn Phi là chàng không rời mắt được, thật sự chỉ vì đứa trẻ đó quá ưu tú sao? Đó là sự thu hút huyết thống giữa cha và con!
Ví dụ như, ta từng ám chỉ với chàng rằng nếu chúng ta có hài nhi thì cũng sẽ giống như Uẩn Phi! Tại sao ta không nhắc đến đứa trẻ giống người khác, mà lại khăng khăng nói giống Uẩn Phi? Bởi vì Uẩn Phi chính là con của chúng ta.
Ví dụ như, ta từ nhỏ đã được sủng ái, không chỉ có cha và anh ở nhà mẹ đẻ chống lưng, mà còn được Hoàng hậu cô mẫu thiên vị.
Vậy mà trước sự phản bội của chàng, ta lại chấp nhận mà không hề điên cuồng hay làm loạn.
Dù Lão thái thái có khích ta làm một lần đại bất kính, nhưng quay đầu lại ta chẳng còn động tĩnh gì nữa.
Điều này không hợp lẽ thường.
Trước khi xuất chinh, chàng cảm nhận được tình yêu của ta.
Ta cũng cảm nhận được tình yêu của chàng.
Những người yêu nhau đều biết, nếu thật lòng yêu một người, sẽ không thể bình thản chấp nhận sự phản bội của đối phương.
Nếu ta biết chàng có nữ nhân khác, ta nhất định sẽ đau khổ, cho nên chàng mới muốn lén lút giấu Trịnh thị ở biên tái nuôi dưỡng, không để ta biết.
Mà ta không hề đau khổ mấy, cứ thế bình thản chấp nhận Trịnh thị, điều đó chứng tỏ ta cũng phụ bạc chàng. Hai bên cùng phụ bạc nhau, trong lòng ta đã coi như huề, ta mới bình thản như thế.
Còn về việc ta phụ bạc chàng chuyện gì, xét thấy ta không hề có tư tình với bất kỳ nam tử nào khác, vậy thì ngoài việc mang con trai của chàng đi cho người khác, chàng không nghĩ ra còn chuyện gì có thể làm tổn thương chàng hơn thế.
Ví dụ như, ta không chỉ không bách hại Trịnh thị, mà đối với đứa con gái duy nhất của chàng cũng chẳng hề bách hại, cứ như thể chẳng liên quan gì đến ta vậy.
Theo lý mà nói, nếu ta chưa từng sinh con, thấy phu quân và nữ nhân khác sinh con sẽ phải đố kỵ đến phát điên.
Chaporia
Bình Luận (0)