06.

Tôi mua vé chuyến xe liên huyện trong ngày.

Bốn tiếng sau đã quay về Bắc Kinh.

Vừa bước ra khỏi bến xe, nhìn những tòa nhà cao tầng quen thuộc trước mắt, tôi mới cảm thấy bản thân cuối cùng cũng sống lại rồi.

Tôi bắt taxi chạy thẳng tới Haidilao, gọi đầy cả bàn toàn món mình thích ăn.

Tôi yên tâm giao con cho nhân viên cửa hàng trông giúp, còn bản thân thì vừa lướt video vừa chậm rãi ăn cơm.

Ngẫm kỹ lại…

Lần cuối cùng tôi được thong thả ăn một bữa như thế này hình như là trước khi sinh con.

Từ sau khi có con, mỗi lần ăn cơm đều như đánh trận, ăn uống qua loa cho xong.

Làm gì còn lúc nào thư thả như bây giờ nữa?

Cho nên…

Hôn nhân rốt cuộc mang lại cho phụ nữ điều gì?

Khoảng thời gian hạnh phúc nhất vậy mà lại là lúc chưa kết hôn.

Đúng lúc tôi đang ăn vui vẻ, Trần Xuyên gọi điện tới.

Điện thoại vừa kết nối, anh ta đã liên tục trách móc:

“Vợ, em đang ở đâu đấy? Mau về nhà ngay cho anh!”

“Em nhìn xem em làm ra chuyện tốt gì rồi!”

“Em sao có thể đi khắp làng tuyên truyền nhà anh không cho em ăn cơm chứ?”

“Chẳng qua chỉ là một chuyện ngoài ý muốn thôi mà, em cần gì phải làm tuyệt tình như vậy?”

“Em có biết bây giờ bố mẹ anh khó xử thế nào không?”

“Cả thôn đều đang bàn tán cười nhạo họ!”

“Thậm chí còn có người chạy tới tận nhà nói móc nói mỉa!”

“Sau này chúng ta phủi mông quay về Bắc Kinh là xong, nhưng bố mẹ anh còn phải sống trong thôn tiếp đấy!”

“Bây giờ em lập tức quay về xin lỗi họ đi.”

“Sau đó anh kéo em vào nhóm chat của thôn.”

“Em giải thích trong nhóm là chuyện vừa rồi chỉ là trò đùa thôi, là em cố tình quay video ngắn để câu view.”

Trần Xuyên ở đầu dây bên kia lải nhải không ngừng.

Tôi gắp một miếng rong biển nhúng lẩu bỏ vào miệng, trực tiếp ngắt lời anh ta:

“Xin lỗi?”

“Đợi kiếp sau đi.”

Vừa nghe vậy, giọng anh ta lập tức the thé lên:

“Đinh Giai, anh nói cho em biết, em đừng có quá đáng!”

“Mau quay về giải thích rõ ràng cho anh!”

“Đợi chuyện lần này qua đi, lúc về Bắc Kinh chúng ta sẽ đón bố mẹ anh theo luôn.”

“Cho họ ở căn nhà đang để trống bên nhà em ấy.”

“Dù sao bỏ không cũng bỏ không.”

“Chờ sóng gió qua rồi hẵng để họ quay về.”

Chiếc đũa trong tay tôi khựng giữa không trung.

Tôi gần như không tin nổi vào tai mình nữa rồi.

Không phải chứ?

Cái tên con trai cưng này còn định đón bố mẹ anh ta lên Bắc Kinh ở nhà của bố mẹ tôi nữa à?

Anh ta lấy đâu ra cái mặt lớn thế?

Tôi cười lạnh:

“Trần Xuyên, nếu đầu óc anh có vấn đề thì đi thẳng tới bệnh viện tâm thần dưới quê anh mà chữa đi!”

“Còn muốn ở nhà bố mẹ tôi?”

“Nằm mơ giữa ban ngày à?”

“Họ xứng sao?”

Đây là lần đầu tiên tôi dùng lời lẽ không khách sáo như vậy để nói về bố mẹ anh ta.

Đầu dây bên kia lập tức im lặng vài giây.

Ngay sau đó, giọng mẹ chồng cố tình làm bộ đáng thương vang lên bên cạnh:

“Được lắm, tôi không sống nữa!”

“Tôi, Lý Xuân Chi, cả đời đường đường chính chính, bây giờ không chỉ mất hết mặt mũi, còn bị một đứa con dâu nói không xứng ở nhà lầu Bắc Kinh?”

“Ông trời ơi đúng là tạo nghiệt mà!”

“Nhà chúng tôi sao lại cưới phải loại con dâu bất hiếu thế này?”

“Xuyên Tử à, để mẹ chết quách đi cho rồi, khỏi đứng đây chướng mắt người ta…”

Nghe xong tôi bật cười lạnh:

“Đúng là tạo nghiệt thật đấy.”

“Người khác ai xui xẻo như tôi, mắt mù mới gả vào cái nhà các người?”

“Bà cứ ở dưới quê tiếp tục hít thở làm ô nhiễm không khí quê bà đi.”

“Tha cho người dân Bắc Kinh được không?”

“Còn nữa, nếu đã không muốn sống thì đi chết luôn đi.”

“Có cần tôi cho bà mượn sợi dây không?”

“Nếu chê treo cổ xấu quá thì con sông ở làng các người tôi thấy cũng sâu đấy.”

Mẹ chồng vừa nghe xong liền gào còn lớn hơn nữa.

Trần Xuyên nổi giận quát trong điện thoại:

“Đinh Giai, em quá đáng vừa thôi!”

“Em nói chuyện với mẹ anh kiểu gì thế hả?”

“Mau quay về xin lỗi mẹ anh ngay!”

Tôi cười lạnh:

“Quay về?”

“Quay về để bị cả nhà các người hành hạ chết à?”

“Còn xin lỗi?”

“Nằm mơ đi!”

“Đời này không thể nào!”

“Trần Xuyên, tôi nói cho anh biết, tôi muốn ly hôn với anh!”

Vừa nghe tới hai chữ ly hôn, giọng điệu của anh ta lập tức mềm xuống.

Đương nhiên anh ta không muốn ly hôn rồi.

Ly hôn xong thì anh ta còn biết đi đâu tìm được một đứa con gái Bắc Kinh con một ngu như tôi nữa?

“Vợ à, em đừng nói linh tinh.”

“Chuyện nhỏ thế này không đến mức đó đâu.”

“Em đang ở đâu? Anh tới tìm em, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?”

“Chúng ta là người một nhà mà, cần gì phải làm tới mức này?”

“Mỗi người nhường một bước không được sao?”

“Anh đi khắp cả thôn tìm em rồi mà không thấy.”

“Vợ à, em đi đâu rồi? Mau nói cho anh biết đi, anh thật sự rất lo cho em.”

Nếu là trước đây…

Có lẽ nghe anh ta nói như vậy, tôi đã mềm lòng rồi.

Nhưng bây giờ tôi đã biết rõ bọn họ cố tình muốn chèn ép tôi, muốn khống chế tôi.

Vậy thì xin lỗi nhé.

Cút sang một bên đi!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...