Tôi cười lạnh:

“Đương nhiên anh không tìm thấy tôi rồi.”

“Tôi về Bắc Kinh rồi.”

“Bắc Kinh?”

Trần Xuyên ngây người.

Anh ta nằm mơ cũng không ngờ tôi lại một mình chạy về Bắc Kinh.

Âm lượng lập tức tăng vọt:

“Vợ, em đùa gì vậy?”

“Sao em có thể về Bắc Kinh được?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Anh thấy tôi giống đang đùa lắm à?”

Lần này Trần Xuyên thật sự cuống lên:

“Không phải đã nói để con ở quê làm tiệc trăm ngày rồi sao?”

“Nhà anh đặt tiệc hết rồi!”

“Cũng báo hết họ hàng rồi!”

“Bây giờ em về Bắc Kinh thì tiệc phải làm sao?”

“Họ hàng sẽ nghĩ thế nào?”

Tôi cười lạnh:

“Muốn làm sao thì làm.”

“Muốn nghĩ gì thì nghĩ.”

“Liên quan quái gì tới tôi?”

Ban đầu tôi cũng chỉ mềm lòng nhất thời.

Nghe mấy lời ngon tiếng ngọt của chồng, nghĩ cho thể diện của bọn họ nên mới ôm con lặn lội từ Bắc Kinh về quê để làm tiệc trăm ngày.

Ai ngờ bọn họ còn định nhân cơ hội đó chèn ép tôi.

Vậy thì xin lỗi nhé.

Tôi không hầu nữa!

Tôi lười nói thêm với anh ta một câu nào, trực tiếp cúp máy.

07.

Ăn cơm xong, tôi trực tiếp bế con về nhà bố mẹ đẻ.

Bố mẹ tôi thấy tôi ôm con quay về cũng ngẩn người.

Mới đi có mấy ngày, sao đã quay lại rồi?

Tôi kể toàn bộ đầu đuôi sự việc cho hai người nghe.

Bố tôi tức đến mức đập bàn, la lên đòi gọi điện cho nhà Trần Xuyên để nói cho ra lẽ.

Tôi ngăn ông lại, đồng thời nói với họ suy nghĩ muốn ly hôn của mình.

Vừa nghe tôi nói muốn ly hôn, bố mẹ tôi còn định khuyên nhủ.

“Con gái à, hay cho nó thêm một cơ hội nữa đi.”

“Con còn nhỏ thế này…”

“Ly hôn không tốt cho đứa trẻ đâu, trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân dễ có vấn đề tâm lý.”

“Sau này dù sao hai đứa cũng sống ở Bắc Kinh, cùng lắm lễ Tết mới về quê chồng một chuyến thôi.”

Nhưng sau khi tôi nói sau này đứa bé sẽ theo họ tôi, gọi bọn họ là ông ngoại bà ngoại…

Hai người lập tức vui ra mặt.

Đặc biệt là bố tôi.

Hai mắt ông sáng rực lên thấy rõ.

Phong cách nói chuyện đổi ngay tại chỗ.

“Ly hôn đi!”

“Bây giờ ly hôn có gì lạ đâu?”

“Con cái gia đình đơn thân vẫn xuất sắc như thường, nhìn người ta Cốc Ái Lăng xem!”

“Ly hôn tốt!”

“Có kiểu bố mẹ như nhà nó chen vào phá đám thì sống sao yên ổn nổi!”

“Ôi cháu gái cưng của ông!”

“Sau này tiền của ông đều để lại cho cháu hết!”

Đấy.

Còn con rể với chả không con rể gì nữa.

Bị ném thẳng ra sau đầu luôn rồi.

Con rể làm sao thơm bằng cháu gái được?

________________________________________

08.

Vừa nghe tin tôi về Bắc Kinh, còn đòi ly hôn, Trần Xuyên lập tức cuống lên, ngay cả tiệc trăm ngày cũng hủy luôn.

Ngày hôm sau, anh ta vội vã từ quê chạy về Bắc Kinh.

Lần này không chỉ một mình anh ta quay lại.

Mà còn dẫn theo cả bố mẹ anh ta.

Sở dĩ tôi biết chuyện này…

Là vì hồi ở cữ, để phòng trường hợp bảo mẫu ngược đãi con, tôi từng lắp camera độ nét cao trong nhà.

Không ngờ bây giờ lại có tác dụng.

Lúc camera báo trong phòng khách có người đi qua, tôi tiện tay mở lên xem thử.

Chỉ thấy bố chồng tôi, Trần Trường Quý, đang ngả ngốn trên chiếc sofa tôi tốn công chọn mua.

Hai chân ông ta gác chéo lên bàn trà, rung liên tục.

Một tay lướt điện thoại, một tay hút thuốc.

Thỉnh thoảng còn tiện tay búng tàn thuốc xuống sàn nhà.

Mẹ chồng Lý Xuân Chi thì nằm chình ình trên giường trong phòng ngủ chính của tôi gọi điện cho họ hàng:

“Ừ, tiệc trăm ngày không làm nữa.”

“Giờ tôi đang ở nhà thằng Xuyên bên Bắc Kinh đây.”

“Con tiện nhân kia á?”

“Nó không ở nhà, chạy về nhà bố mẹ đẻ rồi.”

“Con đĩ nhỏ đó lần này làm nhà tôi mất sạch mặt mũi.”

“Đợi sau này xem tôi xử nó thế nào!”

“Còn nữa, bà không biết đâu.”

“Hồi nãy tôi mở tủ quần áo của nó ra xem, quần áo chất đầy mặc mấy đời cũng không hết.”

“Người thì gầy như cây đậu mà còn mua đồ lót tình thú để dụ dỗ con trai tôi.”

“Tôi nhổ vào, đúng là không biết xấu hổ!”

“Tôi đã bảo lúc trước để thằng Xuyên quen con Lý Phương trong làng rồi mà nó không chịu.”

“Người ta vừa giỏi việc nhà vừa biết làm ruộng.”

“Giờ hay chưa, cưới phải cái loại khó chiều này, làm nhà tôi mất hết mặt mũi!”

“Ly hôn?”

“Nó dám chắc?”

“Nó chỉ dọa thôi.”

“Ly hôn rồi nó còn tìm đâu ra người đàn ông tốt như con trai tôi?”

Đúng lúc đó, giọng Trần Xuyên vang lên:

“Mẹ, thôi đi, đừng nói nữa.”

“Lỡ Giai Giai thật sự muốn ly hôn thì sao?”

“Không phải con nói mẹ đâu, mẹ nóng vội quá rồi.”

“Đợi sau này nó sinh đứa thứ hai rồi tính mấy chuyện này không được à?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...