“Không được, em chịu không nổi chuyện cô ta ngày nào cũng nhìn thấy anh.”
“Chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người ở cùng nhau là em muốn phát điên rồi.”
“Anh mau ly hôn với cô ta đi.”
“Nhà em nhiều tiền lắm!”
“Được, bảo bối.”
“Anh đồng ý với em.”
“Anh sẽ lập tức nói chuyện ly hôn với cô ta.”
Vài ngày sau, Trần Xuyên lắp bắp mở miệng nói muốn ly hôn với tôi.
Trước kia là tôi đòi ly hôn còn anh ta sống chết không đồng ý.
Giờ thì hay rồi.
Người không chịu ly hôn lại biến thành tôi.
Trần Xuyên sốt ruột nói điều kiện gì tôi cũng có thể đưa ra.
Nhưng sau khi tôi yêu cầu anh ta ra đi tay trắng, mỗi tháng còn phải trả khoản tiền cấp dưỡng thật cao…
Anh ta lại bắt đầu do dự.
Dù sao căn nhà chúng tôi đang ở lúc mua, tiền trả trước anh ta cũng bỏ ra khoảng năm trăm nghìn tệ.
Chưa kể phần tiền vay đã trả suốt mấy năm nay.
Nhưng đúng lúc đó…
Bên phía cô bạch phú mỹ lại nói mình có thai rồi.
Đi kiểm tra còn là con trai.
Trần Xuyên vừa nghe mang thai…
Lại còn là con trai…
Mừng đến mức sắp bay luôn rồi.
Điều đó chẳng phải có nghĩa cô bạch phú mỹ kia đã bị anh ta “nắm chắc trong tay” sao?
Phú quý ngập trời đang ở ngay trước mắt.
Anh ta cũng chẳng còn để tâm tới mấy yêu cầu nhỏ của tôi nữa.
Mẹ chồng ban đầu còn tiếc nhà cửa với tiền bạc nhà tôi.
Nhưng vừa nghe con trai nói nhà cô bạch phú mỹ giàu hơn nhà tôi, lại còn mang thai con trai…
Bà ta lập tức đổi thái độ ngay.
Thậm chí còn mặt dày tới làm công tác tư tưởng với tôi, muốn giúp con trai mình giảm tiền cấp dưỡng.
“Giai Giai à…”
“Người phải biết hướng lên cao mà sống.”
“Bây giờ thằng Xuyên nhà chúng tôi có cơ hội tốt hơn rồi, con nên thành toàn cho nó.”
“Đứa cháu gái này chúng tôi không cần nữa.”
“Con gái mà, theo con vừa đúng.”
“Nhưng tiền cấp dưỡng con đòi cao quá rồi.”
“Mỗi tháng một nghìn được không?”
“Sau này đợi thằng Xuyên thành đạt rồi, kiểu gì cũng không bỏ mặc con bé đâu.”
“Đến lúc đó lợi ích của mẹ con con chắc chắn không thiếu.”
“Ánh mắt con phải nhìn xa một chút chứ!”
Một nghìn?
Bố thí ăn xin à?
Bà ta cũng nói ra được thật.
Tôi lạnh lùng đáp:
“Ra đi tay trắng.”
“Tiền cấp dưỡng tám nghìn.”
“Thiếu một đồng cũng không được.”
“Tám nghìn?”
“Sao cô không đi cướp luôn đi?”
“Một đứa con gái thì tiêu gì tới tám nghìn?”
Mẹ chồng lập tức gào lên.
“Ồ, không đồng ý à?”
“Vậy thôi.”
“Dù sao tôi cũng không vội.”
Tôi lạnh mặt xoay người định đi.
Trần Xuyên lập tức cuống lên:
“Anh đồng ý!”
“Tám nghìn thì tám nghìn!”
“Anh ra đi tay trắng!”
Chậc chậc.
Vì muốn sớm cưới được bạch phú mỹ nên đúng là liều thật.
Trong lòng tôi cười đến nở hoa.
Nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ miễn cưỡng không cam lòng.
13.
Ngay trong ngày hôm đó, vì sợ tôi đổi ý, chồng cũ vội vàng kéo tôi đi làm thủ tục ly hôn.
Vừa cầm được giấy ly hôn, anh ta đã hớn hở chạy đi tìm cô bạch phú mỹ kia.
Khoảng thời gian đó, cái đuôi của anh ta gần như vểnh lên tận trời.
Trên vòng bạn bè còn liên tục khoe khoang chuyện sắp tái hôn.
Thậm chí còn vay một khoản tiền lớn, cắn răng bỏ ra hai trăm tám mươi nghìn tệ tiền sính lễ.
Đến cả khách sạn tốt nhất huyện ở quê cũng đặt xong tiệc cưới rồi.
Ai ngờ…
Ngay lúc mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn chờ cưới cô bạch phú mỹ kia về nhà…
Thì cô ta ôm tiền sính lễ biến mất.
Chồng cũ hoàn toàn chết lặng.
Anh ta chạy tới nhà cô bạch phú mỹ, kết quả lại được báo căn nhà đó chỉ là nhà thuê.
Chạy tới đơn vị làm việc của cô ta…
Thì phát hiện hoàn toàn không có người này.
Cuối cùng còn bị bảo vệ đuổi ra ngoài.
Lúc đó chồng cũ mới nhận ra mình bị lừa rồi.
Nhưng chuyện kinh khủng hơn còn ở phía sau.
Anh ta phát hiện bản thân bắt đầu sốt, cảm cúm, trên người còn nổi lên rất nhiều mụn đỏ.
Anh ta vội vàng chạy tới bệnh viện kiểm tra.
Kết quả…
Là HIV.
Nghe nói ngay tại chỗ anh ta đã ngất xỉu.
Sau đó…
Anh ta mất việc.
Ngay cả chỗ ở cũng không còn.
Cuối cùng chỉ có thể xám xịt quay về quê.
Nhưng bố mẹ chồng cũ vừa nghe nói anh ta mắc HIV…
Lập tức trốn anh ta như tránh tà.
Ngay cả cửa nhà cũng không cho vào.
________________________________________
14.
Một ngày nọ, chồng cũ gọi điện cho tôi.
Trong điện thoại, anh ta khóc lóc nói mình hối hận rồi.
Đáng lẽ cuộc sống đang yên ổn như vậy, lại không biết trân trọng.
Tôi không trách móc anh ta.
Ngược lại còn nhẹ nhàng an ủi:
“HIV cũng chỉ là bệnh mãn tính thôi, anh đừng sợ.”
“Uống thuốc đàng hoàng thì cũng không ảnh hưởng tới sinh hoạt đâu.”
“Chuyện của chúng ta thật ra cũng không thể hoàn toàn trách anh được.”
“Nếu lúc trước không phải bố mẹ anh liên tục xúi giục, mọi chuyện sao có thể thành ra thế này chứ?”
“Haizz…”
“Bố mẹ anh cũng thật là.”
“Dù sao anh cũng là con ruột mà.”
“Sao họ có thể đối xử với anh như vậy được?”
“Hại anh tan cửa nát nhà, mắc bệnh không nói…”
“Bây giờ còn không cho anh vào nhà.”
“Sao lại có kiểu bố mẹ lạnh máu như thế chứ?”
Nghe những lời đầy “thấu tình đạt lý” của tôi…
Chồng cũ cảm động tới mức giọng nói cũng nghẹn lại.
Nghe nói ngay ngày hôm sau, anh ta quay về quê đánh bố mẹ mình một trận nhừ tử.
Sau đó ngày nào cũng đổi đủ kiểu hành hạ bọn họ.
Bố chồng cũ chịu đựng không nổi nữa.
Cuối cùng cùng mẹ chồng cũ hợp sức g/i/ế/t chồng cũ.
Sau đó…
Hai người cùng nhau vào tù.
________________________________________
15.
Tôi vẫn luôn không tái hôn.
Trải nghiệm hôn nhân một lần là đủ rồi.
Bây giờ tôi có xe.
Có nhà.
Có tiền tiết kiệm.
Có con gái.
Con thì có bố mẹ giúp chăm.
Muốn yêu thì yêu chơi một chút.
Cuộc sống hiện tại của tôi thoải mái vô cùng.
Có ngu mới đi kết hôn lần nữa.
Sau này con gái lớn dần lên, đôi khi cũng sẽ hỏi về bố mình.
Tôi nói với con bố đã ra nước ngoài rồi.
Sau đó còn dùng AI làm cho con bé một “người bố ảo”, ngày nào cũng video call với con.
Tính cách con bé hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Vẫn hoạt bát vui vẻ như bình thường.
Ngẫm lại chuyện năm đó…
Thật ra tôi cũng chẳng làm gì nhiều.
Chẳng qua chỉ tìm hai người mà thôi.
Một người là bà cô nhảy quảng trường.
Tôi cho bà ta một trăm nghìn tệ, để bà ta dụ bố chồng tôi mắc câu, tiện thể đánh cho cả nhà bọn họ một trận hả giận.
Người còn lại là cô bạch phú mỹ.
Là gái làng chơi tôi bỏ một trăm nghìn thuê tới.
Bảo cô ta yêu đương với chồng cũ tôi một thời gian, giúp tôi thuận lợi ly hôn.
Còn chuyện cô ta mắc HIV…
Tôi thật sự không biết.
Chỉ có thể nói…
Đó là một “bất ngờ ngoài ý muốn” mà thôi.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)