Nghề Nuôi Lươn/Chương 7C. 7
20px

Cánh cửa lại bị đóng sầm.

Trái tim tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Nỗi sợ hãi và hối h/ận đan xen trào dâng, khiến tôi ngồi đứng không yên.

Nếu để ba phát hiện…

Không chừng tôi sẽ bị đ/á/nh ch*t mất.

Đang lúc tôi loay hoay nghĩ cách xử lý thì khách mới đã lục tục kéo đến.

Bận rộn tiếp đón, tôi chẳng còn thời gian nghĩ ngợi chuyện đó nữa.

Thời gian trôi qua trong những công việc lặt vặt.

Nhìn đồng hồ đã gần tới giờ hẹn.

Hồi hộp bước đến trước cửa phòng riêng số 1, tôi gõ cửa ba tiếng vừa phải.

“Ba ơi, có khách mới đến rồi ạ.”

Chờ gần một phút mà trong phòng vẫn im ắng. Đúng lúc tôi định gõ thêm thì cửa mở.

Ánh mắt lạnh lùng của ba quét qua người tôi, khí thế áp đảo khiến tôi gần như nghẹt thở.

Tôi chẳng dám nhìn thẳng, chỉ sợ lộ ra sơ hở.

May thay, ông không nói gì cũng chần chừ ở lại.

Ba chỉ khẽ “Ừm” đáp lời rồi xách con lươn gần đất xa trời bước đi.

Đứng nguyên tại chỗ đợi thêm lát, khi chắc chắn ba không quay lại, tôi mới dám bước vào phòng riêng.

Phó Sinh ngồi dựa lưng vào ghế, mặt mày tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường.

Thấy tôi vào, anh ta chớp mắt vài cái rồi mới hoàn h/ồn.

“Anh Phó, anh có muốn đổi trà không ạ? Quán tôi vừa có loại mới, hương vị rất ổn, để tôi pha cho anh nhé?”

Vừa nói tôi vừa tiến đến tủ trà, giả vờ lấy đồ pha trà.

“Không cần đâu, không cần đâu.”

Phó Sinh vẫy tay, giọng nói hơi đuối: “Cảm ơn cô em, tôi ngồi đợi món lươn thôi…”

“Vâng ạ…”

Tôi mỉm cười gật đầu, nhân lúc anh ta không để ý nhanh tay nắm ch/ặt chiếc điện thoại.

“Vậy tôi không làm phiền nữa ạ, anh ngồi chờ một lát nhé.”

Nói rồi tôi từ từ rút lui khỏi phòng, khép cửa cẩn thận.

Chỉ khi đã ngồi vào ghế sau quầy thu ngân, nỗi căng thẳng mới phần nào tan biến.

Tôi giấu chiếc điện thoại vào túi áo.

Dù rất muốn mở ra xem ngay nội dung bên trong nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc thích hợp.

Trong quán vẫn còn khách, ba tôi cũng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Đành phải đợi tối về phòng ngủ rồi mới kiểm tra được.

Tối muộn.

Quán ăn bắt đầu đóng cửa.

Ba tôi vẫn lọ mọ dưới bếp.

Tôi chào ông một tiếng rồi về thẳng phòng mình.

Phòng ngủ không bật đèn, tối om như mực.

Tôi cẩn thận khóa trái cửa, nhanh chóng chui vào chăn.

Xung quanh yên tĩnh đến đ/áng s/ợ, chỉ còn nghe rõ tiếng hít thở của chính mình.

Tôi lấy điện thoại, mở album.

Trên màn hình, góc phải video bị che khuất phần nào nhưng vẫn đủ thấy rõ toàn bộ diễn biến.

Lúc đầu, căn phòng trong video vắng tanh.

Nhưng ngay sau đó, cánh cửa mở ra, bóng dáng ba tôi xuất hiện.

Ông tìm chỗ ngồi xuống.

Không lâu sau, Phó Sinh cũng bước vào.

Anh ta nhìn ba tôi với vẻ khát khao, không chút giấu giếm.

Ba tôi chẳng nói lời thừa.

Ông đứng dậy, cúi người nhấc con lươn từ thùng nước lên.

Cái đuôi lươn quẫy đành đạch giữa không trung, tràn đầy sức sống.

Phó Sinh thở gấp hẳn, người hơi đổ về phía trước.

Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn cả là hành động tiếp theo của ba.

Tay trái ông siết ch/ặt đầu lươn, tay phải vuốt dọc thân hình trơn nhớt từ trên xuống.

Một nhịp.

Rồi thêm nhịp nữa.

Động tác thuần thục đến rợn người.

Theo từng cử động của ông, chất nhờn trên mình lươn tuôn xuống, từ từ nhỏ giọt vào chiếc bát sứ trắng đặt trên bàn.

Trong video văng vẳng tiếng “Lép nhép… lép nhép…”.

Mỗi lần ba tôi vuốt xuống, con lươn lại yếu đi một phần.

Đến cuối cùng, nó đã mềm oặt rủ xuống trong tay ông.

Bát sứ tích được gần nửa chén chất lỏng trong veo.

Đôi mắt Phó Sinh rực lên ánh xanh, cổ họng anh ta nuốt ực liên tục.

Mãi đến khi ba tôi gật đầu, anh ta mới hấp tấp đón lấy bát, ngửa cổ uống một hơi.

“Ực ực… ực ực…”

Trong không gian tĩnh lặng chỉ vang tiếng nuốt ồn ào của anh ta.

Uống xong, Phó Sinh thèm thuồng li /ếm mép, mắt lờ đờ nói với ba tôi: “Ông chủ, cái vị này… càng uống càng nghiện đấy. Haiz, lâu rồi không tới ăn lươn nhà ông, bà xã tôi ở nhà… tôi sắp không chịu nổi rồi.”

Ba tôi nhếch mép cười.

Ông đứng lên, rút vài tờ giấy từ hộp, tỉ mỉ lau sạch chất nhầy dính trên tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...