Thẩm phủ bị quở trách, dượng mất đi chức quan.
Mợ dẫn theo Thẩm Hàm Chương tới Đoan Vương phủ thỉnh tội.
Nghe nói Thẩm Hàm Chương đã quỳ suốt một đêm, Tiêu Thừa Nghiễn không hề gặp nàng ta.
Khi nghe được những chuyện này, ta đang ở trong tiệm đèn tính toán sổ sách.
Gã sai vặt kể chuyện một cách đầy hào hứng:
“Cô nương, cô nương không biết đâu, Thẩm gia lần này coi như xong đời rồi.”
“Đoan Vương điện hạ đích thân nói, Thẩm đại tiểu thư dối trá ơn cũ, không xứng làm chính phi của Vương phủ.”
Mẫu thân nghe xong không vui: “Đừng nói chuyện thị phi của người khác.”
Gã sai vặt liền vội vàng ngậm miệng.
Ta lật sổ sách, trong lòng không có cảm giác thống khoái như tưởng tượng.
Có lẽ là bởi vì, đời này ta không bị giam hãm ở Thẩm phủ.
Cho nên kết cục của Thẩm gia, đối với ta mà nói, chỉ là một món nợ cũ đã được tất toán xong xuôi.
Tối hôm đó, Tiêu Thừa Nghiễn tới tiệm đèn.
Hắn không mang theo thị vệ, mặc thường phục sẫm màu.
Mưa vừa tạnh, vạt áo hắn đã ướt đẫm.
Ta bảo gã sai vặt đóng cửa.
Hắn đứng ở ngoài cửa, giọng nói khàn đặc:
“Thẩm Ninh.”
Mẫu thân lo lắng nhìn ta, ta vỗ nhẹ vào tay bà.
“Con ra nói vài câu.”
Gió ngoài cửa lạnh buốt.
Tiêu Thừa Nghiễn nhìn ta, trong mắt hằn lên những tia máu đỏ.
“Bản vương đã tra rõ rồi.”
Ta đáp: “Chúc mừng điện hạ.”
Sắc mặt hắn trắng bệch: “Nàng nhất thiết phải nói chuyện với ta như vậy sao?”
Ta không đáp.
Hắn lấy từ trong ống tay áo ra dải tua đèn cũ kia: “Đây là của nàng.”
Ta không nhận.
“Không phải nữa rồi.”
Ngón tay hắn khựng lại.
“Năm đó, sau khi bản vương được cứu ra, đã luôn tìm kiếm nàng.”
“Họ nói đích nữ Thẩm phủ cũng tên là Ninh Ninh.”
“Nàng ta cầm dải tua đèn của nàng, lại nói đúng được mấy chuyện trong thủy tạ.”
“Bản vương cứ ngỡ…”
Ta ngắt lời hắn:
“Điện hạ cứ ngỡ thế nào, đó là chuyện của điện hạ, ta đã không còn muốn nghe nữa rồi.”
Vành mắt hắn hơi đỏ: “Nhưng bản vương muốn bù đắp cho nàng.”
“Thẩm Ninh, bản vương có thể cho nàng tước vị huyện chủ, cho nàng nhà cửa, cho nàng cửa tiệm.”
“Nếu nàng bằng lòng, Vương phủ cũng có thể dành cho nàng một vị trí.”
Ta nhìn hắn.
Lời này, kiếp trước hắn cũng từng nói.
Sau này hắn cuối cùng cũng phát hiện ra Thẩm Hàm Chương không làm nổi một chiếc đèn Mai Khê hoàn chỉnh.
Phát hiện ra ta mới chính là người biết phát tín hiệu đèn cầu cứu.
Nhưng khi đó, hắn không hề có ý hối lỗi.
Hắn chỉ nói:
“Ngươi đã mang họ Thẩm, lại biết làm đèn, sau này hãy ở lại Vương phủ đi.”
Ta không đồng ý.
Hắn lạnh mặt:
“Bản vương không phải đang thương lượng với ngươi.”
Sau đó, ta bị nhốt vào đèn lầu.
Ngày qua ngày, thay hắn phục dựng những chiếc đèn cũ.
Để không cho người ngoài nhận ra hắn đã nhận nhầm người.
Để duy trì hình tượng kẻ biết ơn của hắn.
Cho nên thứ hắn cần chính là đôi bàn tay của ta.
Đời này, hắn lại nói tới việc bù đắp.
Ta thấp giọng nói: “Điện hạ, ngài vẫn chưa hiểu rõ.”
Chân mày hắn nhíu chặt.
“Bản vương có gì không hiểu?”
Ta nói: “Những thứ điện hạ cho, ta có thể tự mình làm ra được.”
“Ta làm ra chậm một chút, nhưng nó sạch sẽ.”
Ta nói tiếp: “Điện hạ xin hãy về cho.”
“Nếu còn tới nữa, ta sẽ báo quan.”
Hắn nhìn ta với vẻ khó tin.
“Báo quan?”
“Bản vương là thân vương.”
Ta khẽ hừ một tiếng:
“Đây là thủ đoạn phản kháng duy nhất của ta rồi.”
Tiêu Thừa Nghiễn tức giận tới mức bật cười.
Cười đến cuối cùng, trong mắt lại hiện lên ngấn nước.
“Nàng thật sự một chút tình xưa cũng không màng tới.”
Ta nhìn hắn:
“Ta và điện hạ không có tình xưa.”
“Chỉ có chuyện cũ.”
13
Sau khi Tiêu Thừa Nghiễn đi, rất lâu không thấy xuất hiện nữa.
Ngày tháng của ta bận rộn hơn, việc ở đèn cục rất nhiều.
Sau khi tu sửa xong đèn đài bến phà, lại phải sửa sang lán đèn cho chợ đêm phía nam thành.
Tạ Quan Lan tới tiệm cũng thường xuyên hơn.
Có lúc là công sự.
Có lúc chỉ là đi ngang qua.
Mỗi lần hắn tới đều không đi tay không.
Khi thì một gói hạt dẻ nóng.
Khi thì một cuộn giấy mới.
Khi thì một con dao nhỏ dễ dùng.
Đều không đắt tiền.
Nhưng đều là những thứ ta cần dùng tới.
Mẫu thân nhìn thấu nhưng không nói ra.
Chỉ hỏi ta sau khi hắn rời đi: “Gia đình Tạ đại nhân, liệu có chê môn đệ chúng ta thấp kém không?”
Ta suy nghĩ một chút:
“Nếu huynh ấy để tâm, thì đã không tới rồi.”
Mẫu thân mỉm cười: “Cũng đúng.”
Trước khi sang năm mới, Tạ Quan Lan đã cầu thân với ta.
Không phải cầu xin ta gật đầu gả cho hắn.
Trước tiên hắn đưa tới một tờ giấy.
Trên đó viết vô cùng rõ ràng.
Trong nhà có mấy miệng người, ruộng đất mấy mẫu, bổng lộc bao nhiêu, có nợ nần gì không.
Dòng cuối cùng viết:
Không thiếp thất, không thông phòng, không ngoại thất.
Nếu Thẩm Ninh không muốn vào Tạ phủ, có thể lập một dinh cơ nhỏ, phụng dưỡng mẫu thân ở cùng.
Ta nhìn hồi lâu: “Tạ đại nhân ngay cả cái này cũng viết sao?”
Vành tai hắn lại đỏ lên.
“Nên viết.”
“Tránh để sau này nàng phát hiện ra điều gì không vừa ý.”
Ta hỏi: “Nếu ta cứ mãi làm đèn thì sao?”
Hắn nói: “Đó vốn là việc nàng nên làm.
”
“Nếu người khác dị nghị thì sao?”
“Ta sẽ đi nghe.”
“Ta chưa muốn thành thân sớm thì sao?”
“Ta sẽ chờ.”
Ta ngước mắt nhìn hắn: “Tạ Quan Lan, có phải huynh đã thích ta từ rất sớm không?”
Hắn im lặng.
Lần này, vành tai đỏ ửng lan tới tận cổ.
“Phải.”
Ta mỉm cười: “Vậy huynh cũng thật biết nhẫn nhịn.”
Hắn thấp giọng nói: “Sợ đường đột với nàng.”
Ta cầm lấy tờ giấy đó.
“Ta sẽ giữ lại xem xét mấy ngày.”
Hắn rõ ràng là thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Được.”
Người vừa đi, mẫu thân đã từ trong buồng bước ra.
“Còn xem xét cái gì nữa?”
Ta gấp tờ giấy lại, đặt vào trong tráp.
“Dù sao cũng phải giữ giá mấy ngày chứ ạ.”
Mẫu thân bật cười thành tiếng.
Những ngày đó, ta sống rất bình an.
Mãi tới ngày hai mươi ba tháng Chạp, Thẩm Hàm Chương tới.
14
Nàng ta gầy đi rất nhiều.
Những bộ y phục tươi tắn trước kia hay mặc cũng đã được thay bằng màu sắc mộc mạc.
Đứng ở cửa tiệm, suýt chút nữa khiến người ta không nhận ra.
Ta mời nàng ta vào trong.
Nàng ta không ngồi.
Chỉ nhìn những giá đèn đầy ắp trong phòng, khẽ nói: “A Ninh, ta sắp rời khỏi kinh thành rồi.”
Ta rót trà.
“Đi đâu?”
“Về nhà ngoại.”
Nàng ta cúi mắt.
“Công việc của phụ thân mất rồi, mẫu thân oán hận ta.”
“Đoan Vương phủ đã hủy việc nghị thân, trong kinh cũng chẳng còn ai tìm đến nhà nữa.”
“Ta ở lại đây, chỉ tổ để người ta cười chê.”
Ta không an ủi.
Nàng ta cũng không cần.
Nàng ta nhìn chiếc đèn vượt sông trên tường.
“Muội giờ đây sống rất tốt.”
Ta đáp: “Cũng được.”
Nàng ta cười khổ: “Trước đây ta cứ ngỡ, muội cái gì cũng có.”
Ta có chút bất ngờ.
Nàng ta thấp giọng nói: “Muội có tay nghề, có di mẫu che chở, có tên của chính mình.”
“Ta chỉ có thân phận Thẩm gia đại tiểu thư này thôi.”
“Cho nên ta sợ, sợ Đoan Vương không cần ta, sợ Thẩm gia cảm thấy ta vô dụng, sợ mẫu thân thất vọng.”
“Khi chiếc đèn đó đưa tới trước mặt ta, ta biết là không nên nhận.”
“Nhưng ta đã nhận.”
Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta.
“A Ninh, xin lỗi muội.”
Ba chữ này, kiếp trước ta đã chờ rất lâu.
Nhưng không chờ được.
Đời này nghe thấy, trong lòng cũng chẳng có chút gợn sóng nào.
Ta nói: “Ta nhận lời xin lỗi này.”
Mắt nàng ta đỏ lên.
“Muội có thể tha thứ cho ta không?”
Ta nhìn làn hơi nóng bốc lên từ chén trà.
“Không thể.”
Bờ vai nàng ta khẽ run lên.
“Nhưng ta sẽ không hận tỷ nữa, sau này mỗi người một ngả.”
Nàng ta đứng lặng hồi lâu, rồi gật đầu.
Trước khi đi, nàng ta lấy từ trong ống tay áo ra dải tua đèn cũ.
Chính là cái dải tua nàng ta đã lấy đi năm xưa.
“Cái này trả lại muội.”
Ta không nhận.
“Đốt đi thôi, không quan trọng nữa rồi.”
Sau khi Thẩm Hàm Chương rời đi, ta đổ chén trà đó đi.
Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi nhẹ.
Tạ Quan Lan vừa vặn tới nơi.
Trên tay xách theo hai ngọn đèn nhỏ.
“Ta vừa gặp Thẩm Hàm Chương ở trên phố.”
Ta “ừm” một tiếng.
“Tỷ ấy tới xin lỗi.”
“Nàng có buồn không?”
“Không buồn.”
Hắn đặt đèn lên quầy.
“Vậy thì tốt.”
Ta nhìn hai ngọn đèn đó.
“Cho ta sao?”
“Cho bá mẫu.”
Hắn lại lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc trâm bạc mảnh.
“Cái này mới là cho nàng.”
Trâm bạc rất giản dị.
Đầu trâm khắc một chữ “Ninh”.
Ta chạm vào nó.
“Huynh khắc sao?”
“Ừm.”
“Khắc đẹp hơn trên thẻ gỗ nhiều.”
Hắn nghiêm túc đáp: “Đã luyện tập rất nhiều lần.”
Ta mỉm cười nhìn hắn.
“Tạ Quan Lan.”
“Tờ giấy đó, ta xem kỹ rồi.”
Hắn bỗng nhiên ngẩng phắt mắt lên.
Ta nói: “Thiếp đồng ý.”
Hắn đứng chết trân tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
Bên ngoài có người mua đèn, gọi vọng vào mấy tiếng.
Ta thúc giục hắn: “Chắn cửa rồi kìa.”
Lúc này hắn mới lùi lại nửa bước.
Nhưng khóe môi thì cứ mãi không hạ xuống được.
15
Hôn sự của ta và Tạ Quan Lan được định vào mùa xuân năm sau.
Không tổ chức linh đình.
Chỉ mời người thân và bạn bè, bày mấy bàn rượu.
Mẫu thân đích thân chải đầu cho ta, ngón tay bà có chút run rẩy.
“Mẹ trước đây luôn sợ, không bảo vệ nổi con.”
Ta nắm lấy tay bà: “Đã bảo vệ được rồi ạ.”
Nước mắt bà rơi xuống.
“Sau này, phải sống thật tốt đấy.”
“Vâng.”
Khi Tạ Quan Lan tới đón dâu, hắn mặc hỷ phục màu đỏ.
Hắn bình thường lạnh lùng quen rồi, hôm nay lại có chút luống cuống.
Đồng liêu đứng ngoài cửa trêu chọc hắn: “Tạ đại nhân cũng có ngày hôm nay cơ à!”
Hắn không màng, chỉ nhìn ta, ánh mắt bình lặng mà trịnh trọng.
Ta qua tấm khăn trùm đầu, nghe thấy hắn nói: “Thẩm Ninh.”
“Ta tới đón nàng.”
Câu nói này rất khẽ, nhưng lại khiến lòng ta bình ổn.
Trước khi lên kiệu, từ cuối phố dài bỗng nhiên truyền tới tiếng vó ngựa.
Có người thấp giọng kinh hô.
Chaporia
Bình Luận (0)