“Là Đoan Vương điện hạ.”
Ngón tay ta siết chặt, Tạ Quan Lan nắm lấy cổ tay ta.
Không nặng.
Chỉ là để ta biết rằng, có hắn ở đây.
Tiêu Thừa Nghiễn xuống ngựa.
Sắc mặt hắn nhợt nhạt, cằm gầy sọm đi, trông như đã lâu rồi chưa được ngủ một giấc ngon lành.
Hắn không xông lên cướp người, cũng không nói lời thất lễ nào.
Chỉ đứng cách đó mấy bước chân, nhìn ta.
“Thẩm Ninh.”
Ta cách tấm khăn trùm đầu hành lễ: “Kiến quá điện hạ.”
Yết hầu hắn khẽ động đậy: “Sau ngày hôm nay, nàng chính là Tạ phu nhân rồi.”
Ta đáp: “Phải.”
Hắn thấp giọng hỏi: “Nàng có vui không?”
Ta đáp: “Vui.”
Hắn hồi lâu không mở miệng nữa.
Mọi người trên phố đều không ai dám lên tiếng.
Cuối cùng, hắn lùi lại một bước.
“Vậy thì tốt.”
Hắn nhận từ tay thị vệ một chiếc hộp nhỏ, đặt xuống đất.
“Đây là lễ tạ ơn.”
“Chỉ để tạ ơn cứu mạng năm xưa.”
“Nàng hãy nhận lấy, từ nay về sau bản vương không làm phiền nàng nữa.”
Ta không đáp ngay, Tạ Quan Lan nhìn ta.
Huynh ấy đang chờ ta tự mình quyết định.
Ta nói: “Được.”
“Đa tạ điện hạ.”
Tiêu Thừa Nghiễn cười một cái, nụ cười đó rất nhạt, cũng rất khó coi.
“Thẩm Ninh, bản vương trước đây đã sai rồi.”
Ta nói: “Điện hạ biết là tốt rồi.”
Mắt hắn đỏ lên: “Nếu như biết sớm hơn một chút…”
Ta ngắt lời hắn: “Không có nếu như.”
Hắn nhắm mắt lại.
“Phải.”
“Không có nếu như.”
Tiếng nhạc hỷ đón dâu lại vang lên.
Tạ Quan Lan đỡ ta lên kiệu.
Lúc rèm kiệu buông xuống, ta nghe thấy Tiêu Thừa Nghiễn nói một câu rất khẽ.
“Nguyện nàng bình an.”
Ta không quay đầu lại.
16
Sau khi thành thân, ta vẫn mở tiệm đèn.
Tạ Quan Lan mỗi ngày tới Công bộ.
Sau khi tan làm, huynh ấy liền tới tiệm đón ta và mẫu thân về nhà.
Có khi ta bận tới muộn, huynh ấy cũng không giục.
Chỉ ngồi một bên xem công văn.
Ta trêu huynh ấy: “Tạ đại nhân cưới một thợ đèn, có hối hận không?”
Huynh ấy ngước mắt lên: “Hối hận.”
Tay ta khựng lại.
Huynh ấy đặt công văn xuống, nghiêm túc nói: “Hối hận vì đã không tìm thấy nàng sớm hơn.”
Vành tai ta nóng lên: “Huynh giờ đây cũng học được cách dỗ dành người khác rồi.”
Huynh ấy nói: “Lời thật lòng.”
Ta cúi đầu tiếp tục sửa đèn.
Trong lòng cảm thấy rất bình yên.
Cuối mùa xuân năm đó, đèn đài đêm vượt sông của Công bộ được Thánh thượng ban thưởng.
Ta được ban thẻ bài thợ thủ công.
Có thể tự do ra vào Công bộ, không bị hạn chế như thợ thủ công thông thường.
Khi Tạ Quan Lan đưa thẻ bài cho ta, thần sắc còn vui mừng hơn cả ta.
“Sau này nàng muốn làm đèn gì cũng đều thuận tiện cả.”
Ta hỏi: “Nếu ta muốn làm chiếc đèn thật lớn thì sao?”
“Làm.”
“Nếu tốn rất nhiều tiền?”
“Bổng lộc của ta đưa cả cho nàng.”
“Nếu vẫn không đủ?”
“Ta sẽ lại nghĩ cách.”
Ta không nhịn được mà bật cười: “Huynh thế này thì thật quá dễ tính rồi.”
Huynh ấy nhìn ta.
“Chuyện khác thì khó nói.”
“Chuyện của nàng, thì đều được.”
Mẫu thân ở bên cạnh ho một tiếng: “Mẹ vẫn còn ở đây đấy nhé.”
Tạ Quan Lan lập tức ngồi ngay ngắn lại, ta cười không ngớt.
Tháng Bảy năm đó, ta phát hiện mình có thai.
Không phải do đại phu chẩn đoán ra.
Mà là khi làm đèn, ngửi thấy mùi dầu trẩu đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Mẫu thân nhìn ta một cái, thần sắc khẽ biến đổi.
Mời bà đỡ tới, sau khi xác nhận, trong phòng yên tĩnh một lát.
Tạ Quan Lan đứng ở cửa, tay vẫn cầm chiếc ô chưa kịp đặt xuống.
Nước mưa từ chóp ô nhỏ xuống đất.
Huynh ấy hỏi: “Thật sao?”
Ta gật đầu.
Huynh ấy bước tới, quỳ trước mặt ta, muốn chạm vào tay ta nhưng lại không dám.
“Có mệt không?”
“Vẫn ổn ạ.”
“Muốn ăn gì không?”
“Thiếp vẫn chưa nghĩ ra.”
“Tiệm đèn tạm đóng cửa mấy ngày nhé.”
Ta lườm huynh ấy.
Huynh ấy lập tức đổi ý.
“Không đóng.”
“Làm ít đi một chút.”
Ta mỉm cười.
Huynh ấy tựa trán vào mu bàn tay ta.
Giọng nói thấp xuống.
“Thẩm Ninh.”
“Ta rất vui.”
Ta xoa xoa tóc huynh ấy.
“Thiếp cũng vậy.”
17
Tin tức về Tiêu Thừa Nghiễn truyền tới vào một ngày mùa đông, hắn đã thỉnh chỉ đi phương Bắc để trị thủy.
Người của Đoan Vương phủ nói, từ sau ngày đó hắn không hề bàn chuyện nghị thân nữa.
Lúc đầu trong kinh còn có người đồn đoán.
Sau này thời gian trôi qua lâu dần, cũng chẳng còn ai nhắc tới, hắn đã làm được rất nhiều việc thực tế.
Đắp đê, an dân, tra soát nợ cũ.
Nghe nói có một lần đê sông bị sạt lở trong đêm, hắn đã đích thân đi vác bao cát, ốm mất nửa tháng.
Mẫu thân nghe xong, thở dài một tiếng: “Người biết sửa đổi, cũng coi như là chuyện tốt.”
“Vâng.”
Ta không nói gì thêm.
Hắn tốt hay không tốt, đã không còn nằm trong cuộc đời của ta nữa rồi.
Ngày con gái chào đời, trong thành tuyết rơi suốt một đêm.
Là một bé gái.
Tạ Quan Lan bế con, tay cứng đờ không dám cử động.
Mẫu thân cười huynh ấy: “Bế chặt chút nữa.”
Huynh ấy thấp giọng nói: “Nhỏ quá.”
Ta nằm trên sập, có chút buồn ngủ.
“Tên đã nghĩ xong chưa huynh?”
Huynh ấy nhìn ta.
“Tên chính nàng đặt.”
“Tên mụ để bá mẫu đặt.”
“Ta sẽ đặt tự.”
Ta mỉm cười.
“Con bé mới chào đời, huynh đã nghĩ xa thế rồi.”
Huynh ấy nghiêm túc nói: “Phải nghĩ chứ.”
Mẫu thân bế lấy đứa trẻ, nhìn hồi lâu.
“Tên mụ gọi là An An nhé.”
“Trong chữ Bình An, trong chữ Thẩm Ninh.”
Ta khẽ nhẩm lại một lần.
“An An.”
Đứa trẻ đang ngủ, má mềm mại.
Ta bỗng nhiên nhớ tới trận hỏa hoạn kiếp trước.
Khi đó ta chết dưới giá đèn.
Xung quanh đều là khói đặc.
Ta từng tưởng rằng đời này của mình đến đó là hết.
Nhưng giờ đây, ta có mẫu thân, có phu quân, có con cái, có cửa tiệm và cái tên của riêng mình.
Cũng có rất nhiều những ngọn đèn chưa làm xong.
Tạ Quan Lan ngồi xuống bên giường, tém lại góc chăn cho ta.
“Nàng đang nghĩ gì vậy?”
Ta nhìn huynh ấy.
“Đang nghĩ Thượng Nguyên năm sau, sẽ làm cho An An một chiếc đèn.”
Huynh ấy nói: “Ta sẽ gọt nan đèn.”
“Huynh biết làm sao?”
“Có thể học.”
Trong mắt ta chỉ có hình bóng của huynh ấy.
“Vậy huynh hãy từ từ mà học.”
Huynh ấy nắm lấy tay ta.
“Được.”
18
Năm An An ba tuổi, hội đèn Thượng Nguyên được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Chợ đêm phía nam thành đã dùng đến hàng trăm ngọn “Liên tâm đăng” do chính tay ta mới làm.
Không phải để phục vụ tiệc tùng cho quý nhân.
Chỉ là để soi đường.
Dưới ánh đèn là những người bán tò he, những gánh canh nóng, và cả những cặp vợ chồng bình dị đang bế con ngắm đèn.
Đôi chân của mẫu thân đã khỏe lên nhiều, bà có thể chống gậy đi chầm chậm.
Bà dắt tay An An.
An An mặc áo bông đỏ, tay xách một chiếc đèn thỏ nhỏ.
Con bé chạy vài bước lại quay đầu gọi ta.
“Mẹ ơi!”
“Đèn sáng rồi!”
Ta mỉm cười đáp lời con.
“Mẹ thấy rồi.”
Tạ Quan Lan đi bên cạnh ta.
Huynh ấy nay đã thăng quan, nhưng vẫn không hề thích phô trương kiêu ngạo.
Ống tay áo bị An An kéo đến nhăn nhúm, huynh ấy cũng chẳng bận tâm.
Phía xa bỗng nhiên có người bàn tán.
“Nghe nói Đoan Vương điện hạ đã về kinh rồi.”
“Trị thủy có công, Thánh thượng ban thưởng rất hậu.”
“Chỉ là những năm nay ngài ấy vẫn chưa chịu cưới vợ, chẳng biết vì sao.”
“Chuyện của bậc tôn quý, ai mà biết được.”
Bước chân ta không hề dừng lại.
Tạ Quan Lan liếc nhìn ta một cái.
Ta nói: “Đi mua tò he thôi.”
Huynh ấy “ừm” một tiếng.
“Mua hai cái nhé?”
“Ba cái.”
“An An ăn một cái, thiếp ăn một cái.”
Ta nhìn huynh ấy: “Huynh không ăn sao?”
Thần sắc huynh ấy rất nghiêm túc.
“Ta ăn của nàng.”
Ta không nhịn được mà bật cười.
“Tạ Quan Lan, huynh giờ đây thật sự ngày càng giỏi dỗ dành rồi đấy.”
Huynh ấy cũng cười.
“Chỉ dỗ dành mình nàng thôi.”
Phố đèn rộn rã tiếng người qua lại.
An An ở phía trước gọi với chúng ta.
Mẫu thân chầm chậm bước đi, trên mặt luôn rạng rỡ nụ cười.
Ta ngước mắt nhìn ngắm phố xá rực rỡ ánh đèn.
Lần này, không còn ai cướp đi cái tên của ta.
Không còn ai thay ta nhận lấy ơn cũ.
Cũng chẳng còn ai giam cầm ta vào tòa lầu đèn nữa.
Ta chỉ là Thẩm Ninh.
Đèn là do ta làm.
Đường là do tự ta đi.
Sau này cũng sẽ mãi như thế.
(Toàn văn hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)