Dấu Chân Dê/Chương 7C. 7
20px

Chú út không nói gì, chú dựa vào góc tường, miệng lẩm bẩm: “Mình không thể tự đi được, mình là người tàn phế.”

Bà nội quay mặt đi, bà đang khóc.

Ông nội nói: “Có thể đi được.”

Chú út cười khổ nói: “Sao mà đi? Bố cũng khâu cho con một cái chân dê à?”

Ông nội nhíu ch/ặt mày, ông không nói gì, đi ra ngoài.

Bà nội nói: “Niên Xuân, con ở chơi với chú út, bà đi nấu cơm.”

Tôi gật đầu, đến gần chú út, chú út cúi gằm mặt, hồi lâu mới mở miệng nói: “Người trong làng nói gì?”

Từ khi chú út gặp chuyện, trong làng ai cũng bàn tán, có lời khó nghe, cũng có lời dễ nghe.

Tôi nói: “Họ không nói gì cả.”

Chú út không tin, chú khẽ lẩm bẩm một câu: “Tôi thật sự không cố ý.”

Cái gì không cố ý?

Tôi không hiểu chú út đang nói gì.

Chiều tối, ông nội từ bên ngoài mang vào một đôi nạng gỗ, ông nói: “Thuận Tử, con thử xem.”

Chú út liếc nhìn đôi nạng, khóe miệng lộ ra vẻ khổ sở: “Không thử.”

Ông nội lại khuyên chú út mấy câu, chú út nhất quyết không chịu dùng nạng.

Bà nội nói: “Nó không muốn thì thôi, ăn cơm trước đi.”

Bà nội bưng cơm lên bàn, chú út cũng ra ăn cơm, bà nội gắp mắt cá cho chú út: “Ăn nhiều một chút.”

Chú út cho mắt cá vào miệng, chậm rãi nhai: “Chữa bệ/nh cho con tốn nhiều tiền lắm phải không?”

Ông nội nói: “Không tốn bao nhiêu, chuyện tiền bạc con không cần lo.”

Chú út buông đũa xuống, thò tay vào túi áo, lấy ra một xấp tiền, đặt tiền lên bàn, chú khóc nói: “Cầm lấy trả n/ợ đi.”

Ông nội sững người vài giây, bàn tay ông nắm ch/ặt thành quyền, nhìn chằm chằm chú út, nhưng chú út không nhìn ông, như cố tình né tránh.

Bà nội nói: “Ăn cơm trước đi, chuyện tiền bạc để sau rồi nói.”

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, ông nội và bà nội đều trở nên già nua, tóc bạc đi không ít, chú út vừa khóc vừa ăn xong bữa cơm này.

Ông nội và bà nội sợ chú út nghĩ quẩn, luôn canh chừng chú, nhưng luôn có lúc không thể canh chừng được.

Nửa năm sau, chú út tre//o c//ổ t//ự t//ử, chú tre//o c//ổ trên cây hòe già trước m/ộ Trương Lão Tam, dưới gốc cây hòe có dấu chân dê, ông nội và bà nội hoàn toàn bạc trắng đầu.

Bà nội nói: “Sao nó lại nghĩ quẩn như vậy?”

Ông nội đỏ mắt, miệng lẩm bẩm: “Đều tại tôi, tại tôi hết!”

Ông nội như phát đi/ên, ông đuổi cả tôi và bà nội ra ngoài, rồi khóa trái cửa gỗ từ bên trong, trong nhà chỉ có ông và th//i th//ể chú út.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng xươ/ng g/ãy, bà nội ra sức đ/ập cửa gỗ: “Ông già, ông mau mở cửa! Ông đang làm gì vậy?”

Trong cửa truyền ra giọng ông nội: “Bà đừng quản!”

Tôi từ nhà kho bê ra một cái ghế, đứng lên ghế nhìn vào bên trong, ông nội tự ch/ặt đ/ứt chân mình, rồi dùng kim chỉ khâu vào người chú út.

Trên mặt đất đầy vết m/áu.

Không biết qua bao lâu, ông nội chống nạng, mở cửa ra.

Bà nội ngồi bệt xuống đất, cả người như bị dọa cho ngây dại.

Ông nội trán vã mồ hôi lạnh, ông cười nói: “Đứa bé này luôn để ý đến thân thể mình, lần này thì thành người lành lặn rồi.”

Chú út được ch/ôn cất, ch/ôn cất dưới đất, ch/ôn ở sau núi.

Ông nội trở thành t/àn t/ật, cả ngày chống nạng ra khỏi nhà, luôn lên sau núi thăm chú út, bà nội đôi khi cũng đi cùng.

Từ đó về sau, làng chúng tôi khôi phục lại bình yên, không còn xảy ra án mạng nào nữa.

-Hết-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...