20px

Hắn xoay người định đi, chợt lại dừng bước, không quay đầu.

“Quận chúa Thanh Bình trong kinh đã nhận được tin tức, đang bôn tẩu khắp nơi. Thẩm Chiếu Viễn… vừa rồi đã suốt đêm trở về kinh thành rồi.”

Ta khẽ ngẩn ra, chợt hiểu.

Đây là muốn vội vàng quay về bàn bạc đối sách.

Bình luận nổ tung:

【Đệt, Thẩm Chiếu Viễn chạy nhanh hơn thỏ nữa】

【Quận chúa Thanh Bình bây giờ chắc chắn hoảng như cờ hó, nàng ta còn từng phái người tới hại Ôn Lan】

【Chờ chết đi cặp cẩu nam nữ này】

【Bùi Đô đốc đây là đang nhắc nhở Chử nương tử cẩn thận đó, người tốt!】

Đêm xuống, Bùi Dục nằm bên cạnh ta, bàn tay nhỏ níu lấy góc áo ta, giống hệt khi còn bé.

“Nương,” hắn nhắm mắt, giọng mơ màng, “những lời thúc phụ nói, con đều nhớ.”

“Ừ.”

“Nhưng điều con nhớ rõ nhất, là câu nương đã nói.”

“Câu nào?”

“Trời sáng rồi, theo nương đi.”

Hắn nép vào lòng ta thêm chút nữa, giọng càng lúc càng khẽ:

“Hồi ấy con cứ tưởng mình lại bị bán đi, không ngờ… thật sự có nương rồi.”

Mắt ta nóng lên, ôm chặt lấy hắn.

“Đứa ngốc, nương còn có thể lừa con sao?”

Hắn không nói nữa, hơi thở dần đều, đã ngủ say.

Cuối cùng, màn đạn trôi qua một dòng:

【Bất kể sau khi hồi kinh sẽ thế nào, mẹ con này, ai cũng không thể chia rẽ.】

7.

Kinh thành, hoàng cung.

Cánh cửa cung son trước mắt từ từ mở ra, tựa như một con hung thú há miệng.

Bùi Dục đứng bên cạnh ta, bàn tay nhỏ nắm thật chặt, sắc mặt lại chẳng thấy chút nào căng thẳng.

Bùi Duật đi phía trước dẫn đường, một mạch xuyên qua tầng tầng điện vũ, thái giám cung nữ quỳ rạp đầy đất.

“Hoàng trưởng tôn điện hạ hồi cung——!”

Từng tiếng the thé nối nhau truyền vào, như gợn sóng lan khắp cả hoàng cung.

Ngoài điện Dưỡng Tâm, tổng quản thái giám Lý Đức Toàn đích thân ra đón, mắt đỏ hoe:

“Điện hạ, Bệ hạ đã đợi người rất lâu rồi.

Cửa điện vừa mở, một luồng dược khí nồng nặc ập thẳng vào mặt.

Trên long tháp, lão hoàng đế nửa tựa vào gối mềm, dung mạo tiều tụy, khác xa một trời một vực so với một năm trước.

Khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Dục, trong đôi mắt đục ngầu của ông bỗng trào ra lệ nóng.

“Dục nhi…?”

Thanh âm run rẩy đến mức gần như không thể nghe rõ.

Bùi Dục đứng nguyên tại chỗ, nhìn vị tổ phụ chưa từng gặp mặt này.

Hắn không động đậy.

Ta khẽ đẩy sau lưng hắn: “Đi đi.”

Hắn quay đầu nhìn ta một cái, rồi mới chậm rãi bước tới, dừng trước giường, theo lễ nghi mà Bùi Duật đã dạy, hành đại lễ.

“Cháu trai Bùi Dục, ra mắt hoàng tổ phụ.”

Lão hoàng đế đưa bàn tay gầy guộc ra, run rẩy vuốt ve gương mặt hắn.

“Giống… thật giống Thái tử…” Lệ già lăn dài theo gương mặt hằn sâu nếp nhăn, “Dục nhi của trẫm… bao năm qua, con khổ rồi…”

Bùi Dục quỳ ở nơi đó, lưng thẳng tắp.

Hắn không khóc, chỉ khẽ nói: “Cháu trai không khổ.”

Lão hoàng đế ôm lấy hắn, khóc òa lên.

Khắp điện, cung nhân cúi đầu lau lệ, đến cả Bùi Duật cũng quay mặt đi.

Ta đứng nơi cửa điện, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Trong lòng chẳng biết là mùi vị gì. Vui cho Bùi Dục, cũng xót xa cho hắn.

Cuối cùng hắn cũng trở về nơi đáng lẽ thuộc về mình, nhưng cũng vĩnh viễn từ biệt quãng ngày giản đơn trên chiếc xe lừa, khi còn nói “nương, con bảo vệ nương”.

Lão hoàng đế khóc rất lâu, rồi mới dần bình tâm lại.

Lúc này ông mới chú ý đến ta, ánh mắt rơi trên bộ áo vải thô của ta.

“Ngươi chính là Ôn Lan?”

Ta khẽ khom gối hành lễ: “Dân phụ Ôn Lan, tham kiến Bệ hạ.”

Lão hoàng đế nhìn kỹ ta một lượt, gật đầu:

“Trẫm nghe nói suốt hơn một năm qua, là ngươi bảo vệ Dục nhi. Phụ thân ngươi, Ôn tể tướng, cũng là vì liều mình giữ Thái tử nên mới…”

Ông thở dài, giọng điệu phức tạp: “Người Ôn gia, đều là trung liệt.”

“Bệ hạ quá khen.” Ta cúi đầu, “Bảo nhi… điện hạ là con của dân phụ, bảo vệ hắn là bổn phận.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...