Mẹ tôi đúng là chẳng kén chọn gì cả.
Rõ ràng bản thân có cả đống nhẫn, cứ nhất định phải đeo chiếc người ta không cần nữa.
Nhưng mà.
Nếu ngay cả nhẫn cưới Thẩm Tịch Châu cũng đưa cho mẹ tôi rồi, vậy chứng tỏ cuối cùng anh cũng buông được tôi xuống rồi.
Ừm, như vậy cũng chẳng có gì không tốt.
17
Ngày giỗ của tôi.
Hôm nay trời vẫn luôn mưa phùn xiên xiên, cả bầu trời đều mờ mịt sương khói.
Làm nghĩa trang trông cứ như tiên cảnh.
Đương nhiên rồi, có lẽ chỉ ma mới thấy vậy thôi.
Sau khi ba mẹ hai bên dẫn Bối Bối tảo mộ xong rời đi, Mạnh Kiều tới.
Năm nào cô ấy cũng tới, tôi biết.
Mạnh Kiều đặt một bó hoa nhài trước bia mộ tôi.
“Chị Hứa Mạt, không biết bây giờ chị còn thích hoa nhài không? Em nhớ trước đây ngày nào chị cũng bảo em đặt một bó hoa nhài trong văn phòng.”
Vẫn thích mà.
Tôi nhàn nhạt đáp trong lòng.
Trên bia mộ lại đọng thêm rất nhiều giọt nước, Mạnh Kiều không ngại phiền mà lau đi lau lại hết lần này tới lần khác.
Sau đó lẩm bẩm nói mãi.
“Thật sự rất cảm ơn chị, chị Hứa Mạt. Tuy có thể năm nào em cũng nói một lần, chị nghe chán rồi, nhưng em vẫn muốn chị biết rằng em thật sự cảm kích từ tận đáy lòng.”
“Em vẫn luôn không quên khoảng thời gian ở bên cạnh chị trước đây. Chị là người lãnh đạo đầu tiên em gặp sau khi tốt nghiệp, cũng là người duy nhất. Chị dạy em rất nhiều thứ, tuy phần lớn thời gian đều hấp tấp dữ dội, còn rất nghiêm khắc, nhưng cũng nhờ vậy em mới có thể chuyển chính thức thành công.”
“Chị Hứa Mạt yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho Bối Bối và chú dì.”
Từ đầu tới cuối cô ấy không hề nhắc tới Thẩm Tịch Châu một câu.
Có lẽ là cảm thấy áy náy đi.
Dù sao với tính cách của cô ấy, ở bên chồng cũ của ân nhân cứu mạng mình, chắc hẳn rất mâu thuẫn và đau khổ.
Tôi đột nhiên có chút hối hận.
Có lẽ tôi cũng nên vào mơ cô ấy một lần, tâm sự khai thông cho cô ấy?
Nhưng Thẩm Tịch Châu chắc sẽ làm chuyện đó thôi.
Mắt Mạnh Kiều đỏ hoe, mặt cũng đã ướt đẫm từ lâu, chẳng biết là nước mưa hay nước mắt nữa.
Cô ấy lại nghiến răng nói đầy căm hận:
“Chị Hứa Mạt yên tâm, con quỷ đã làm hại chị vẫn luôn ở trong tù, giờ gần như phát điên rồi. Cả đời này hắn sẽ không bao giờ được sống yên ổn.”
Trong thoáng chốc, tôi nhớ lại lời Thẩm Tịch Châu từng nói:
“Ch/ế/t quá dễ dàng rồi.”
“Tôi muốn hắn sống.
”
“Sống cả đời trong tù, sống không bằng ch/ế/t.”
Lúc nói câu đó là vài ngày trước phiên tòa vụ “án đ//â/m ch/é/m ở bãi đỗ xe tòa nhà Thiên Hựu” ba năm trước.
Thẩm Tịch Châu tìm luật sư nổi tiếng nhất trong nước bào chữa cho hung thủ.
Điều kiện chỉ có một.
“Tôi muốn hắn bị tuyên án tử hình hoãn thi hành và hạn chế giảm án.”
18
Vụ á//n đ//â/m ch/é/m ở bãi đỗ xe tòa nhà Thiên Hựu.
Người ch/ế/t là tôi.
Đó chỉ là một ngày làm việc bình thường tới mức chẳng có gì đặc biệt.
Sau giờ tan làm, tôi cùng Mạnh Kiều xuống bãi đỗ xe ngầm, vừa dặn dò cô ấy vài chuyện công việc, tiện đường đưa cô ấy về nhà luôn.
Không ai ngờ lại gặp phải một tên điên trả thù xã hội.
Nhưng số mệnh đúng là kỳ lạ như vậy.
Cái ch/ế/t cũng công bằng như thế.
Bất kể bạn là tổng tài tài sản hơn trăm triệu hay chỉ là thực tập sinh mới bước chân vào xã hội, đều giống nhau cả.
Tôi bị đ//â/m trúng bụng.
Mạnh Kiều bị đ//â/m trúng tim.
Khi ấy Thẩm Tịch Châu vừa đỗ xe xong, nhìn thấy liền gào lớn một tiếng.
Hung thủ lập tức bỏ chạy.
Thẩm Tịch Châu không kịp đuổi theo, việc đầu tiên anh làm là chạy tới kiểm tra thương tích của chúng tôi.
Lúc đó, ý thức tôi đã dần mơ hồ rồi.
Chỉ nhớ anh ôm tôi vào lòng, cả người đầy máu.
Chỉ nhớ vòng ôm đó rất khó chịu.
Bởi vì Thẩm Tịch Châu vẫn luôn run rẩy.
Sau khi tới bệnh viện không bao lâu, linh hồn tôi đã tách khỏi cơ thể.
Bác sĩ nói vì mất máu quá nhiều dẫn tới não thiếu oxy trong thời gian dài, tạo thành ch/ế/t não, hiện giờ chỉ có máy móc duy trì dấu hiệu sinh tồn.
Bác sĩ còn nói, tim của Mạnh Kiều bị tổn thương không thể phục hồi, hiện tại đang dựa vào ECMO để duy trì sự sống, cực kỳ cần nguồn tim hiến tặng.
Mà dựa theo nhóm máu, độ tương thích cùng mức độ ưu tiên, tim của tôi là nguồn hiến phù hợp nhất.
“Theo chúng tôi được biết, cô Hứa từng ký thỏa thuận hiến tạng, điều này cũng đại diện cho nguyện vọng của chính cô ấy. Nhưng chúng tôi vẫn cần sự đồng ý của thân nhân trực hệ.”
Thẩm Tịch Châu và ba mẹ tôi đều im lặng.
Vừa tận mắt chứng kiến người thân ch/ế/t đi, lại lập tức phải đưa ra quyết định như vậy.
Quả thật rất khó.
Tôi bay vòng quanh họ hết lần này tới lần khác.
Cuối cùng nhìn thấy mẹ ký tên xuống.
Mà nước mắt bà rơi lộp bộp, gần như làm ướt đẫm tờ giấy hiến tặng nền trắng chữ đen kia.
Chaporia
Bình Luận (0)