19
Mạnh Kiều đi rồi.
Tôi đứng trước bia mộ của mình rất lâu không động đậy.
Qua hôm nay, tôi sẽ phải nói lời tạm biệt với thân phận “Hứa Mạt” này.
Vẫn có chút không nỡ.
Ví dụ như…
Tôi đã đứng chờ ở đây rất lâu rồi.
Nhưng chờ tới lúc màn đêm buông xuống, bóng dáng kia vẫn không xuất hiện.
Tôi bắt đầu nhận ra mình rất yêu Thẩm Tịch Châu từ khi nào nhỉ?
Chắc là phút cuối cùng của sinh mệnh.
Trong đầu tôi đầu tiên hiện lên ba mẹ, Bối Bối.
Cuối cùng dừng lại trên gương mặt Thẩm Tịch Châu.
Sau đó bắt đầu nhớ lại toàn bộ quãng thời gian tôi ở bên Thẩm Tịch Châu.
Từ thuở bé đến thiếu niên.
Rồi tới chúng tôi sau khi trưởng thành.
Lúc ấy tôi mới nhận ra.
Trong cuộc đời ngắn ngủi này, hóa ra mỗi thời mỗi khắc đều có bóng dáng Thẩm Tịch Châu.
Thậm chí thời gian anh ở cạnh tôi còn nhiều hơn cả ba mẹ.
Tôi cũng mới phản ứng được.
Thì ra tôi đã sớm yêu Thẩm Tịch Châu rồi.
Thì ra tôi căn bản không nỡ rời xa anh.
Ba năm nay, tôi vô số lần muốn báo mộng cho Thẩm Tịch Châu, nhưng đều nhịn xuống.
Người còn sống luôn là người đau nhất.
Tôi không muốn anh cứ mãi nhớ tới tôi.
Tiếng gió vẫn không ngừng gào thét bên tai, tôi cũng chẳng biết mình đã ngẩn người bao lâu.
Cho tới khi Diêm Vương nổi giận đùng đùng lao lên túm lấy tôi.
“Còn đứng chờ cái gì nữa! Chỉ còn một tiếng thôi đấy! Không quay về ký hợp đồng thì ngươi thật sự hồn phi phách tán luôn đấy!”
Bà ấy đột nhiên nhìn về nơi không xa một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Tôi ngơ ngác hỏi bà ấy đang nhìn gì.
“Lẽ nào ngoài tôi ra ở đây còn có cô hồn dã quỷ khác sao?”
Diêm Vương tức cười hừ một tiếng.
“Ngươi cũng biết mình sắp thành cô hồn dã quỷ rồi à? Mau xuống dưới cho ta!”
Nói xong bà ấy liền mang tôi chớp mắt trở về âm giới.
Khoảnh khắc biến mất ấy, tôi dường như nghe thấy giọng Thẩm Tịch Châu.
Anh nói:
“Hứa Mạt, chúc em kiếp sau bình an vô ưu.”
20
Góc nhìn của Thẩm Tịch Châu:
Năm thứ ba sau khi Hứa Mạt qua đời.
Vợ chồng nhà họ Hứa bắt đầu sắp xếp xem mắt cho Thẩm Tịch Châu.
Thẩm Tịch Châu không muốn làm mất mặt hai vị trưởng bối, nên đành đồng ý.
Nhưng lần nào anh cũng dẫn theo Bối Bối, khiến mọi buổi xem mắt đều thất bại.
Cũng chính trong vài lần xem mắt ấy, anh bắt đầu cảm nhận được vài thứ kỳ lạ.
Giống như…
Hứa Mạt đang ở bên cạnh anh.
Lúc cười, lúc giận.
Anh cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Anh đi gặp bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ nói đây là ảo giác do PTSD và trầm cảm nặng gây ra.
Sau đó kê cho anh cả đống thuốc, cố gắng xóa bỏ những ảo giác ấy.
Nhưng vô dụng.
Thẩm Tịch Châu vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của Hứa Mạt.
Thậm chí còn rõ ràng hơn trước.
Vì thế anh đi đường vòng, tìm tới một nữ đạo sĩ cực kỳ nổi tiếng trong giới.
Cuối cùng đạo sĩ đã động tay động chân lên nhẫn cưới của anh.
Chỉ cần đeo chiếc nhẫn này, người đeo nhẫn và tất cả những ai có quan hệ huyết thống với Hứa Mạt trong phạm vi năm mét quanh chiếc nhẫn đều có thể nhìn thấy linh hồn của cô.
Trước khi rời đi, nữ đạo sĩ còn cực kỳ nghiêm túc dặn dò:
Tuyệt đối không được biểu hiện ra chuyện có thể nhìn thấy hồn ma của Hứa Mạt.
Thẩm Tịch Châu không biết nguyên nhân là gì.
Nhưng dù thế nào đi nữa, từ sau hôm đó anh thật sự có thể nhìn thấy Hứa Mạt.
Có thể nhìn thấy cô lơ lửng giữa không trung, tức giận trừng mắt với anh.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô kể từ sau lần Hứa Mạt báo mộng ba năm trước.
Cô gần như chẳng thay đổi gì.
Vẫn xinh đẹp như vậy.
Mấy cái mặt quỷ làm chẳng có chút lực sát thương nào, ngược lại còn đáng yêu.
Nhưng Thẩm Tịch Châu không ngờ.
Lần này Hứa Mạt quay lại là mang theo nhiệm vụ.
Cô hy vọng anh quên mình đi, bước tiếp về phía trước.
Vì thế ngay cả thứ như dây nhân duyên cô cũng tìm được.
Sao Thẩm Tịch Châu có thể để thứ đó quấn lên tay mình chứ?
Hay nên nói…
Sao anh có thể chịu được đầu còn lại của sợi dây đỏ kia nối với người khác?
Nhưng ngoài dự đoán.
Anh nghe được cuộc trò chuyện giữa Hứa Mạt và người khác.
Biết thời gian của Hứa Mạt không còn nhiều nữa.
Biết Hứa Mạt vì không yên lòng về anh nên mới dùng tới dây nhân duyên.
Thẩm Tịch Châu rất vui.
Vui vì Hứa Mạt để ý tới anh như vậy.
Nhưng anh cũng rất đau lòng.
Đời người này thật sự quá ngắn ngủi.
Không đủ để họ thẳng thắn nói hết lòng mình.
Không đủ để yêu nhau.
Cũng không đủ thời gian để cảm thấy đau buồn.
Vì thế nhân lúc Hứa Mạt không có ở đó, anh lại đi tìm nữ đạo sĩ kia.
Nhờ bà khiến dây nhân duyên không thể phát huy tác dụng trên người mình.
Đồng thời, anh cũng tìm tới Mạnh Kiều.
Sau khi nói rõ đầu đuôi sự việc, anh nhờ cô ấy phối hợp diễn kịch cùng mình.
Không ngoài dự đoán.
Mạnh Kiều đồng ý.
Chaporia
Bình Luận (0)