20px

Thẩm Tịch Châu vẫn luôn biết cô gái này có trạng thái tâm lý giống như “cảm giác tội lỗi của người sống sót”.

Huống hồ Hứa Mạt còn hiến trái tim của mình cho cô ấy.

Thật ra Thẩm Tịch Châu không hề muốn trái tim của người mình yêu đập trong lồng ngực người khác.

Có lẽ anh đúng là kẻ ích kỷ như vậy.

Nhưng Hứa Mạt từng nói, sinh mệnh là thứ rất quý giá.

Anh nguyện ý thay cô thực hiện điều đó.

Sau đó, Thẩm Tịch Châu bắt đầu diễn.

Làm theo kế hoạch của Hứa Mạt, sau khi bị buộc dây nhân duyên thì bắt đầu xóa dấu vết của cô, theo đuổi Mạnh Kiều.

Mỗi lần làm một chuyện, Thẩm Tịch Châu đều cảm nhận được bầu không khí quanh Hứa Mạt lại hạ thấp thêm một phần.

Anh nghe thấy cô nói:

“Thật tốt quá, vậy là tôi có thể yên tâm rời đi rồi.”

Lại nghe thấy cô nói:

“Tôi sẽ không nhớ anh nữa.”

Rõ ràng giọng nói đều đang run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra đã buông xuống.

Thẩm Tịch Châu rất muốn giống như trước kia véo mặt Hứa Mạt, cười cô là đồ ngốc.

Nhưng đáng tiếc.

Anh không thể biểu lộ dù chỉ một chút.

Ngày giỗ ấy, cơn mưa khiến bóng dáng Thẩm Tịch Châu trở nên mờ nhòe.

Anh trốn phía sau hàng tùng bách ở đằng xa, nhìn bóng dáng trong suốt của Hứa Mạt đứng trước bia mộ.

Đợi rất lâu.

Rất lâu.

Vì thế, anh cũng đợi rất lâu.

Rất lâu.

Cho tới khi một bóng dáng màu đỏ xuất hiện, mang Hứa Mạt rời đi.

Khoảnh khắc họ biến mất.

Thế giới trước mắt Thẩm Tịch Châu dường như hoàn toàn mất đi màu sắc.

Giống như cuộc đời anh lần thứ hai kết thúc tại đây.

Cuối cùng, Thẩm Tịch Châu khẽ vuốt nhẫn cưới trên đốt ngón tay.

Nhẹ giọng nói:

“Hứa Mạt, chúc em kiếp sau bình an vô ưu.”

Ngoại truyện 1

Năm Thẩm Tịch Châu bốn mươi bảy tuổi.

Có lẽ là số mệnh đã được định sẵn từ trước.

Hoặc cũng có lẽ vì những năm qua anh đã tiêu hao cơ thể mình quá nhiều.

Tóm lại, anh mắc ung thư, không sống được bao lâu nữa.

Bác sĩ nói hóa trị có thể kéo dài tuổi thọ.

Nhưng anh không muốn.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.

Khoảng thời gian cuối cùng của sinh mệnh, Thẩm Tịch Châu ôm ảnh Hứa Mạt và trang thỏa thuận tiền hôn nhân kia mà sống qua ngày.

Anh vuốt ve từng góc giấy, khẽ lẩm bẩm:

“Hứa Mạt, em xem.”

“Những chuyện anh đã hứa với em, anh đều làm được rồi.”

“Chữa bệnh cho tốt, chăm sóc ba mẹ và Bối Bối thật tốt.”

“Nhưng chỉ có một chuyện…”

“Anh không làm được.”

“Anh không buông em xuống được, cũng sẽ không buông.”

“Còn nữa…”

“Anh ch/ế/t sớm hơn vài tháng, chắc không tính là tuẫn tình đâu nhỉ?”

“Có tính thì cũng hết cách rồi.”

“Dù sao em cũng đã đầu thai rồi, chắc giờ đang ở trong một gia đình mới, bắt đầu một cuộc đời bình an vô ưu.

“Vậy nếu bây giờ anh đi đầu thai, có phải sẽ nhỏ hơn em rất nhiều không?”

“Chậc, thật ghen tị với em đấy.”

“Có thể trâu già gặm cỏ non rồi.”

Đôi mắt Thẩm Tịch Châu chậm rãi khép lại.

Không nói thêm câu nào nữa.

Anh ra đi rất yên tĩnh.

Giống như không phải ch/ế/t vì bệnh tật.

Ngoại truyện 2

Hứa Mạt hì hục làm cu li cho Diêm Vương ở âm giới suốt mười lăm năm rồi.

Bởi vì năng lực kiếm tiền quá xuất sắc.

Mười lăm năm trước cô không đi đầu thai, mà được đặc cách ký hợp đồng lao động với Diêm Vương.

Như vậy linh hồn có thể ở lại âm giới, cũng sẽ không hồn phi phách tán.

Mà cô cũng không phụ kỳ vọng của Diêm Vương.

Từ bất động sản phát triển sang truyền thông tự do, rồi lại mở rộng tới mấy bộ phim ngắn quê mùa kiểu âm giới…

Hiện giờ đế chế thương nghiệp của cô và mấy chị em đã phủ khắp toàn bộ âm giới.

Trong mười lăm năm này, đầu tiên cô nhận được mẹ mình từ tay Hắc Bạch Vô Thường.

Không bao lâu sau lại nhận được mẹ chồng.

Hai bà lão nhìn thấy cô thì vui lắm.

Nhảy quảng trường ở âm giới một thời gian rồi lại đi đầu thai.

Nhưng Hứa Mạt không ngờ.

Cô lại nhanh chóng đón được Thẩm Tịch Châu như vậy.

Thậm chí còn trước cả ba cô và ba chồng.

Thẩm Tịch Châu còn kinh ngạc hơn.

Đầu tiên là nước mắt rơi đầy mặt.

À không đúng.

Ma thì làm gì có nước mắt.

Nhưng biểu cảm của anh đúng là đang khóc thật.

Thẩm Tịch Châu ôm chặt Hứa Mạt thật lâu, cuối cùng lại kéo cô nhìn trái nhìn phải.

“Sao em không đi đầu thai?”

“Là vẫn luôn chờ anh à?”

“Hồn phách của em có vấn đề gì không?”

Hứa Mạt đầy mặt khó hiểu.

“Ai nói tôi phải đi đầu thai?”

“Tôi ở âm giới giờ tài sản hơn nghìn tỷ rồi nhé! Ha ha ha không ngờ đúng không, Thẩm Tịch Châu, tôi còn thành công hơn cả anh!”

Mặt Thẩm Tịch Châu đầy vạch đen.

“Vậy mười lăm năm của anh tính là gì?”

Hứa Mạt nghĩ nghĩ.

“Tính anh lợi hại?”

Nghe xong Thẩm Tịch Châu cười khô hai tiếng.

“He he.”

Hứa Mạt không hiểu.

Chẳng phải đàn ông đều thích được người khác khen “anh lợi hại thật” sao?

Nói công bằng thì cô đã đối xử với Thẩm Tịch Châu rất tốt rồi.

Dù sao vừa xuống dưới đã không lo ăn không lo mặc nữa mà.

Nhưng Thẩm Tịch Châu lại không nghĩ như vậy.

Anh cảm thấy mình bị lừa.

Mà còn bị lừa suốt mười lăm năm.

Cho nên anh nhất định phải ở bên Hứa Mạt thêm một lần mười lăm năm nữa.

Một trăm năm mươi năm.

Một nghìn năm trăm năm.

Mười lăm nghìn năm…

Thì mới có thể hoàn toàn bù đắp tổn thương anh đã phải chịu.

———-(Hoàn chính văn)———-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...