Sách nhi của ta cũng chỉ mới chào đời được vài tháng, còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới này đã phải lìa bỏ nhân thế.
Điều này làm sao ta không đau đớn cho được!
Tay ta bất giác túm chặt vạt áo.
“Mẫu thân, có những sự thất vọng không phải ngẫu nhiên.”
“Chắc chắn là có nguyên do của nó.”
Mẫu thân ngơ ngác nhìn ta một hồi lâu, tuy không biết ta đã gặp phải chuyện gì, nhưng lại cảm thấy có chút hoảng hốt khó tả.
Bà vươn tay nắm chặt lấy tay ta, ôm ta vào lòng.
“Khanh Khanh, mẫu thân không ép con nữa.”
“Cũng không giục con, con cứ sống thật tốt bên cạnh chúng ta là được.”
Ta gắt gao ôm chặt lấy bà.
“Cảm ơn mẫu thân.”
Ngày Thái tử đại hôn.
Phụ thân và mẫu thân đang chuẩn bị xuất phủ đi ăn hỉ yến, thế nhưng hạ nhân bỗng nhiên chạy vào bẩm báo:
“Lão gia phu nhân, Lý công công trong cung đến rồi.”
“Ông ấy còn mang theo cả thánh chỉ ban hôn.”
Không khí đột nhiên tĩnh lặng như tờ.
Phụ thân kinh hãi!
“Thánh chỉ ban hôn?”
Hạ nhân lau mồ hôi trên trán.
“Đúng vậy thưa lão gia, Cảnh Vương cũng tới rồi!”
Lúc này, tất cả chúng ta đều sững sờ.
Còn chưa kịp bước ra khỏi chính sảnh, Tiêu Triệt đã dẫn Lý công công đi tới.
Phụ thân và mẫu thân vội vàng quỳ xuống:
“Thần bái kiến Vương gia!”
Ta bừng tỉnh, cũng vội quỳ theo.
“Thần nữ bái kiến Vương gia.”
Ngài ấy đỡ chúng ta đứng dậy, sau đó nhìn về phía Vương quản gia.
“Ngươi mang theo lễ vật đến Đông cung một chuyến.”
“Cứ nói bổn vương đến hạ sính lễ, chuẩn bị nghênh thú thiên kim Thẩm gia.”
“Thẩm Thượng thư phu thê không rảnh đến dự hôn yến.”
Vương quản gia sững sờ một thoáng rồi nhanh chóng xách lễ vật vội vã bước ra khỏi chính sảnh.
Phụ thân và mẫu thân vẫn còn đang ngơ ngác.
Ta càng cảm thấy da đầu tê dại, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mãi đến khi Lý công công tuyên đọc xong thánh chỉ, chúng ta mới phản ứng lại được, Thánh thượng đã ban hôn cho ta và Tiêu Triệt!
Phụ thân bối rối ban thưởng bạc cho Lý công công, mẫu thân luống cuống mời Tiêu Triệt ngồi lên ghế trên.
Ta ngây ngốc nhìn ngài ấy.
“Vương gia, ngài điên rồi sao?”
Phụ thân sợ chết khiếp.
“Khanh Khanh, cẩn trọng lời nói!”
Mẫu thân cũng vội vàng tạ tội:
“Khanh Khanh lỡ lời vô tâm, xin Vương gia thứ tội!”
Tiêu Triệt lại bật cười nhẹ.
“Thẩm Thượng thư, Thẩm phu nhân nói quá lời rồi.
”
“Hành động này của nàng vô cùng đáng yêu, bổn vương vô cùng thích.”
“Thánh chỉ đến quá đột ngột, mong hai vị bao dung.”
“Nhưng, bổn vương thật lòng thích thiên kim quý phủ, mong hai vị đồng ý.”
Phụ thân liên tục xua tay.
“Đồng ý đồng ý, thần sao dám kháng chỉ.”
Mẫu thân cũng tươi cười hớn hở.
“Là con gái thần phụ trèo cao rồi.”
Tiêu Triệt nở một nụ cười ấm áp.
“Không, nàng không hề trèo cao.”
“Nếu như nàng bằng lòng, bổn vương mới là người trèo cao.”
Phụ thân và mẫu thân sững sờ.
Tiêu Triệt đứng dậy chắp tay.
“Bổn vương có lời muốn nói riêng với Khanh Khanh, mong hai vị đồng ý.”
Giây tiếp theo, phụ thân lập tức kéo mẫu thân chạy đi.
“Vương gia xin cứ tự nhiên——”
Nhìn bóng lưng bọn họ lao đi vút vút.
Ta:
“……”
Xoay người lại, ta nhìn Tiêu Triệt.
“Vương gia, thế này là có ý gì?”
“Vì sao lại đột nhiên xin Thánh thượng ban hôn?”
“Thậm chí còn chưa từng hỏi qua ý kiến của ta.”
Ngài ấy lại chỉ chằm chằm nhìn ta.
“Thẩm Khanh Khanh, bổn vương xin thánh chỉ, chỉ có hai mục đích.”
“Một là giúp nàng báo thù.”
“Hai là, bổn vương thực sự vô cùng ái mộ nàng.”
Ta bối rối.
“Báo thù gì chứ?”
Ngài ấy đột nhiên liếc nhìn ra cửa với vẻ thần bí.
“Nàng đoán xem, bao lâu nữa Thái tử sẽ chạy tới Thẩm phủ?”
“Nếu như Thái tử bỏ lại Giang Nghiên Nhu ngay trước mặt gia quyến các thế gia, có phải cô ta sẽ mất hết mặt mũi không?”
Trong lòng ta chấn động, lại cảm thấy thật buồn cười.
“Vương gia, ngài tính sai rồi.”
“Thái tử sẽ không vì việc ta gả cho người khác mà bỏ rơi Giang Nghiên Nhu đâu.”
“Dù sao đó cũng là người ngài ấy đặt trong tim mà.”
“Hơn nữa, ta thì có thù gì để báo cơ chứ?”
Tiêu Triệt lại bước từng bước về phía ta, ánh mắt thâm trầm.
“Người đặt trong tim mà lấy được rồi, hắn sẽ không còn chấp niệm nữa.”
“Ngược lại người từng có được rồi đánh mất, mới trở thành nỗi day dứt không thể buông bỏ trong lòng.”
“Bổn vương biết cách làm này có hơi vụng về, nhưng có thể giúp nàng xả được cơn giận cũng coi như có ích.”
“Bổn vương không muốn sau khi thành thân, trong lòng nàng vẫn còn mang theo oán hận và tiếc nuối.”
“Đương nhiên, bổn vương biết, oán hận trong lòng nàng sẽ không vì thế mà tan biến.”
“Bởi vì bổn vương biết kiếp trước nàng đã đau đớn nhường nào.”
Chaporia
Bình Luận (0)