“Đoàng!”

Giống như có thứ gì đó vừa nổ tung trong đầu ta.

Đến cả lễ tiết ta cũng chẳng màng tới nữa!

“Ngài, ngài vậy mà biết ta là người trọng sinh?

“Ngài cũng vậy sao?”

Ngài ấy đáp:

“Phải.”

Rồi lại nói thêm:

“Người trọng sinh không chỉ có chúng ta.”

“Thái tử, hắn ta cũng——”

“Trọng sinh rồi.”

Ta:

“……”

“Chuyện này là thế nào.”

“Vương gia, cho dù hắn có trọng sinh, thì hắn cũng sẽ không đến đâu.”

“Nếu ngài đã là người trọng sinh, thì ngài cũng thừa biết kiếp trước hắn đối xử với ta như thế nào.”

“Làm sao mà——”

“Tiểu thư, tiểu thư, Thái tử điện hạ đến rồi!”

Lời ta còn chưa dứt, Tử Yên đột nhiên hoang mang hoảng loạn xông vào.

Tiêu Triệt nhìn ra ngoài cửa, cười lạnh.

“Bổn vương đã nói rồi mà, đối với đứa cháu trai này bổn vương vẫn vô cùng thấu hiểu.”

Ta:

“……”

Trong lúc đang nói chuyện, Tiêu Cảnh Uyên đã bước qua ngạch cửa tiến vào.

Hắn vận một thân hỉ phục, đóa hoa đỏ vẫn còn đeo trước ngực.

Nhưng sắc mặt lại cực kỳ âm trầm đáng sợ.

“Thẩm Khanh Khanh, người trong lòng nàng lại chính là hoàng thúc của cô?”

“Nàng vốn dĩ nên là Thái tử phi của cô, hiện tại vì cớ gì lại trở thành Cảnh Vương phi rồi!”

Ta có chút khó hiểu nhìn sang Tiêu Triệt.

Ngài ấy kề sát tai ta thì thầm:

“Hắn vừa mới trọng sinh trở lại, ta đã tặng cho hắn món quà lớn này, nhất thời hắn vẫn chưa kịp phản ứng đâu.”

“Thế nào? Hả giận không?”

“Còn chuyện hả giận hơn nữa kìa, nghĩ đến Giang Nghiên Nhu bị ném lại ở Đông cung, lúc này chắc hẳn đang bị quan khách các nhà chỉ trỏ xì xầm, khăn tay trong tay e là bị vò nát mất rồi.”

Đúng là giàu trí tưởng tượng.

Trong đầu ta tự động hiện lên bức tranh toàn cảnh.

Luồng uất khí trong lòng quả nhiên vơi đi không ít.

Nghĩ đến đây, khóe môi ta nhịn không được khẽ nhếch lên.

Đây là lần ta vui vẻ nhất kể từ khi trọng sinh.

“Thẩm, Khanh, Khanh!”

“Nói chuyện đi!”

Bên tai truyền đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Tiêu Cảnh Uyên.

Ta ngước mắt nhìn hắn.

“Thái tử điện hạ, người ngài tâm niệm nhớ thương là Giang tiểu thư, hôm nay là ngày đại hôn của ngài và nàng ấy mà.”

“Đời này ngài xem như không còn tiếc nuối gì nữa rồi.”

“Thần nữ và Cảnh Vương điện hạ đã được ban hôn, ngày khác nhất định sẽ gửi thiệp mời đến Đông cung, mong ngài bớt chút thời gian tới uống ly rượu mừng.”

Những lời này của ta hoàn toàn không phải nói vì tức giận.

Ngay khoảnh khắc vừa rồi, ta đột nhiên cảm thấy gả cho Tiêu Triệt cũng là một lựa chọn không tồi.

Ngài ấy rất biết cách dỗ dành ta.

Cũng biết làm sao để dỗ ta vui.

Lại còn trọng sinh giống ta nữa.

Cộng tất cả những điều này lại, ngài ấy còn thích hợp hơn bất kỳ nam tử nào ở kinh thành.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Uyên đã trắng bệch.

Hắn vẫn chưa biết ta đã trọng sinh, lại thình lình nắm lấy tay ta.

“Thẩm Khanh Khanh, Giang Nghiên Nhu lúc trước có lẽ là người cô thích.”

“Nhưng cô phát hiện nàng ta không hề đơn thuần vô hại như cô nghĩ, nàng ta vậy mà dám hãm hại nàng trong buổi cung yến ngày hôm đó!”

“Bây giờ cô sẽ đưa nàng tiến cung diện thánh, để phụ hoàng hủy bỏ hôn ước của các người, nàng mới là Thái tử phi của cô.”

Ta hoảng hốt.

Hắn biết chuyện này từ khi nào?

Cổ tay bị siết chặt đến phát đau, ta muốn vùng ra nhưng không thể nào giãy được.

Trước mắt chợt tối sầm lại, tay Tiêu Cảnh Uyên đã bị Tiêu Triệt tóm lấy rồi dùng sức hất văng ra!

“Tiêu Cảnh Uyên, ngươi phát điên cái gì?”

“Ngươi là Thái tử, hãy chú ý thân phận, hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, nếu làm hỏng bét, trong mắt phụ hoàng ngươi, liệu vị trí Thái tử này có còn giữ được không?”

“Thiếu ổn trọng như vậy, ngươi lấy tư cách gì để làm Thái tử?”

“Bổn vương không tin, đứng trước giang sơn, ngươi vẫn có thể kiên định với suy nghĩ của mình.”

“Huống hồ, Khanh Khanh hiện tại đã không còn là người mà ngươi có thể cướp về được nữa rồi.”

“Bởi vì bổn vương sẽ không buông tay.”

“Ngươi đến muộn rồi.”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Uyên lại trắng thêm vài phần.

“Không, sao cô có thể đến muộn được?”

“Rõ ràng không phải như thế này.”

“Nàng sẽ gả cho cô làm Thái tử phi, Giang Nghiên Nhu sẽ gả cho tri phủ Ngạc Châu.”

“Phu thê chúng ta ân ái, lại còn có một đứa con……”

Con?

Sách nhi!

Trái tim ta đột nhiên đau nhói dữ dội!

Khiến ta kìm lòng không đậu bước tới trước, ngắt lời hắn!

“Nhưng ngài đã hạ độc chết thằng bé.”

“Ngài cũng cướp Giang Nghiên Nhu từ tay tên tri phủ đó về, ngài còn ban cho ta một ly độc dược.”

“Rượu độc đó thật mạnh, cay xé khiến cổ họng ta đau rát, mùi máu tanh xộc lên mũi, ta không tài nào đè nén nổi.”

“Sách nhi mới được vài tháng tuổi, khi nó uống chén rượu độc đó vào sẽ ra sao, ngài có thể nói cho ta biết được không? Hả?”

Nói đến đây, nước mắt ta tuôn rơi như đê vỡ.

Ta không nhịn được hướng về phía hắn gầm thét!

“Tiêu Cảnh Uyên, ngài đã giết ta và Sách nhi, ngài không có tư cách nhắc đến nó trước mặt ta, ngài cút đi!”

“Sau này chúng ta đường ai nấy đi, nam hôn nữ giá không ai can thiệp ai!”

Cơ thể chợt bị ôm lấy, ta được ôm trọn vào một vòng tay ấm áp.

Là Tiêu Triệt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...