“Không sao không sao, mọi chuyện đều qua rồi, sau này bổn vương sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất.”

Tiêu Cảnh Uyên lại như bị sét đánh ngang tai, trân trân nhìn ta.

“Khanh Khanh, nàng… nàng cũng trọng sinh sao?”

“Cho nên, kiếp này nàng mới cố ý nhường lại vị trí Thái tử phi cho Giang Nghiên Nhu đúng không?”

“Ngày cung yến hôm đó nàng có biểu hiện dị thường, nàng thà uống chén trà có vấn đề, cũng không bằng lòng gả cho cô nữa sao?”

Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn.

“Đương nhiên.”

Hắn hoàn toàn hoảng loạn.

“Khanh Khanh, là cô sai rồi, lúc trước không biết rõ nhân phẩm của Giang Nghiên Nhu, biến nàng ta thành chấp niệm của cô.”

“Cô chết vạn lần cũng khó chối từ tội lỗi, nàng tha thứ cho cô được không?”

“Kiếp này, cô nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, chúng ta để Sách nhi quay lại bên cạnh chúng ta có được không?”

Ta không thể tin nổi nhìn hắn, sự chấn động đã đạt đến đỉnh điểm.

“Bộ dạng này của ngài chỉ khiến ta cảm thấy buồn nôn.”

“Bây giờ ta không muốn có quá nhiều dây dưa với ngài, kiếp này, cứ như vậy đi.”

Nói xong, ta vùi sâu vào vòng tay Tiêu Triệt, không muốn nói thêm câu nào nữa.

Tiêu Cảnh Uyên vẫn kiên trì bám riết không buông.

“Khanh Khanh, cô thật sự hối hận rồi, cầu xin nàng cho cô thêm một cơ hội nữa!”

Tiêu Triệt lại lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.

“Thái tử, ngươi nên về rồi.”

“Nếu không, bổn vương bây giờ sẽ tiến cung gặp hoàng huynh của ta, để ngài ấy biết được Thái tử của mình bất chấp lễ giáo đến quấy rối tiểu thẩm thẩm của mình!”

Tiêu Cảnh Uyên sững người ngay lập tức.

“Vương thúc, người… người thật độc ác.”

Hắn thật sâu nhìn ta một cái, vứt lại một câu “Cô sẽ không buông tay” rồi xoay người rời đi.

Ta bỗng thấy mệt mỏi rã rời.

Như thể một sợi dây đàn căng đứt phựt.

Có lẽ sau khi nói hết những lời lúc nãy, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.

Nếu hắn cũng trọng sinh rồi, thì nên để hắn hảo hảo nếm thử nỗi đau của kiếp trước.

Ta đâu phải kẻ ngốc nghếch chỉ biết tự mình nuốt đắng cay, hắn cũng đừng hòng sống yên ổn!

Kiếp này ta phải bắt hắn sống trong nỗi đau mất đi Sách nhi!

Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến giọng nói của Tiêu Triệt.

“Còn khó chịu không?”

Ta nhanh chóng rời khỏi vòng tay ngài ấy, vội vàng lắc đầu.

“Đã tốt hơn nhiều rồi, không nói ra không chịu được, bây giờ uất khí trong lòng cũng vơi bớt nhiều rồi.”

Ngài ấy chợt bật cười.

“Nàng vẫn quá lương thiện.”

“Bổn vương lần này là muốn giúp nàng xả giận, hóa giải oán hận trong lòng.”

“Nhưng như thế này đã đủ chưa?”

“So với nỗi đau kiếp trước của nàng, còn lâu mới đủ.

“Hắn vẫn còn quyền lực, vẫn còn cơ hội ngồi lên ngai vàng trong tương lai.”

“Một kẻ có đức hạnh như vậy, sao xứng ngồi lên vị trí đó.”

“Hắn——”

“Cũng nên bị phế truất rồi.”

Tiêu Cảnh Uyên vì bảo toàn vị trí Thái tử, cuối cùng vẫn thành thân với Giang Nghiên Nhu.

Sau khi thành thân, hắn lại dùng đủ mọi cách để gặp ta.

Cho dù là ánh mắt khóa chặt trong những buổi yến tiệc cung đình, hay cố tình giả vờ tình cờ gặp gỡ trên phố.

Giống như lúc này, hắn lại chặn ta ở tiệm Lan Y.

Sau khi thanh toán xấp gấm vóc trong tay Tử Yên, hắn cứ chằm chằm nhìn ta không rời.

“Khanh Khanh, xin nàng cho cô thêm một cơ hội nữa, cô nguyện ý đem tất cả mọi thứ dâng cho nàng.”

“Vị trí Thái tử phi, thậm chí là Hậu vị!”

“Chỉ cần nàng đồng ý, sau này cô tuyệt đối không nạp thiếp, cũng không cần hậu cung ba ngàn giai lệ, chỉ cần một mình nàng là đủ.”

“Chỉ mong nàng cho cô một cơ hội bù đắp.”

“Cô nhất định không phụ nàng!”

Ta không thèm để ý đến hắn, quay lưng định bước đi.

“Tiền mua gấm vóc lúc nãy, ta sẽ sai người mang đến Đông cung trả lại.”

Cũng thật nực cười, kiếp này ta dốc toàn lực để tránh xa hắn, vậy mà hắn lại theo đuổi không buông.

Giang Nghiên Nhu vì chuyện này mà tìm đến ta.

Gương mặt cô ta tiều tụy, quầng mắt thâm đen, hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo như thuở ban đầu.

Ánh mắt nhìn ta như được tẩm độc.

“Thẩm Khanh Khanh, dựa vào cái gì, Thái tử ca ca lại say mê ngươi đến thế, huynh ấy thậm chí còn chưa từng viên phòng với ta!”

“Ta rốt cuộc có điểm nào không bằng ngươi, rõ ràng ngươi sắp gả cho Cảnh Vương rồi, tại sao còn đi quyến rũ huynh ấy?”

Sắc mặt ta nhanh chóng lạnh xuống.

“Giang Nghiên Nhu, khuyên ngươi cẩn trọng lời nói.”

“Hắn ta thích thế nào là chuyện của hắn, chẳng liên quan gì đến ta cả.”

“Là tự ngươi muốn cướp lấy, dù hắn không yêu ngươi, ngươi cũng phải tự mình nuốt xuống.”

“Tìm ta thì có ích gì?”

“Ta và Tiêu Triệt tình cảm rất tốt, không rảnh để ý đến hắn.”

“Ta còn muốn khuyên ngươi nên trông chừng hắn cho cẩn thận, đừng để hắn xuất hiện trước mặt ta làm chướng mắt nữa.”

Giang Nghiên Nhu tức giận đến mức đỏ bừng mặt, ngón tay chỉ vào ta cũng run rẩy.

“Thẩm Khanh Khanh, ngươi đừng có đắc ý, Thánh thượng long thể bất an, Thái tử đăng cơ là chuyện sớm muộn.”

“Đến lúc đó, ta chính là Mẫu nghi thiên hạ, còn ngươi trong mắt ta chẳng qua chỉ là một con kiến hôi.”

“Ta nhất định sẽ khiến ngươi biến mất trước mặt huynh ấy.”

Ta nhịn không được cười lạnh.

“Giang Nghiên Nhu, não ngươi bị ăn mòn rồi sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...