Nhưng cấm vệ bên ngự tiền đã chắn trước mặt ông.
Hoàng đế lạnh lùng nhìn ta.
“Ngươi có chứng cứ?”
Dĩ nhiên ta không lập tức đưa chứng cứ ra.
Lấy ra quá sớm, ngược lại càng giống đã sớm mưu tính.
Ta cúi đầu, giọng khàn nhẹ.
“Khi ấy thần nữ chỉ thấy kỳ quái, cũng không biết đó là A Chiếu công công.”
“Hôm nay nghe trong thơ nhắc đến A Chiếu, lại nhìn thấy dung mạo hắn, thần nữ mới nhớ ra chuyện này.”
“Nếu bệ hạ không tin, có thể phái người đi điều tra đình Tùng Cũ phía nam thành.”
“Nơi đó có một đôi vợ chồng già bán tò he, từng gặp hắn.”
Đình Tùng Cũ.
Đó là nơi trước lúc chết ở kiếp trước, ta nghe được từ chính miệng A Chiếu.
Hắn nói Thái tử từng tự tay cài hoa cho hắn ở nơi ấy.
Cũng từng nói, sứ giả Bắc Địch thích nhất là mượn thân phận thương nhân, ẩn mình trong quán trà phía sau đình tùng để truyền tin.
Khi ấy ta nằm hấp hối trên mặt đất, chỉ cho rằng hắn đang khoe khoang tình sâu nghĩa nặng của Thái tử.
Không ngờ những lời kia hôm nay lại trở thành sợi dây đòi mạng.
Hoàng đế lập tức hạ lệnh cho Vũ Lâm vệ đi điều tra.
Sau khi người rời đi, bầu không khí trong điện lạnh cứng như băng.
Tiêu Thừa Hằng quỳ trên đất, nơi thái dương đã lấm tấm mồ hôi.
Cố Thanh Y khẽ nói:
“Thẩm muội muội, muội có biết vu hãm trữ quân là tội gì không?”
Ta nhìn nàng ta.
“Cố tiểu thư mở miệng là vu hãm.”
“Chẳng lẽ cô biết nội tình?”
Sắc mặt nàng ta hơi biến đổi.
“Ta chỉ lo Thẩm muội muội sai càng thêm sai.”
“Dù sao muội đối với Thái tử điện hạ tình sâu ý nặng, hôm nay bị từ chối, khó tránh khỏi mất chừng mực.”
Nàng ta vẫn muốn đóng đinh ta vào cái danh si mê Thái tử.
Ta bỗng ngẩng đầu, hướng về phía Hoàng đế nói:
“Bệ hạ, nếu Cố tiểu thư nhiều lần khẳng định thần nữ ái mộ Thái tử, vậy chi bằng mời nàng đưa ra chứng cứ.”
Cố Thanh Y nhíu mày.
“Chuyện cả kinh thành đều biết, còn cần chứng cứ gì nữa?”
“Cả kinh thành đều biết?”
Ta bật cười.
“Thần nữ cứu người, tiện tay đưa ra một chiếc đèn, liền bị đồn thành tỏ tình với Thái tử.”
“Thần nữ đi ngắm hoa, vô tình gặp Thái tử, liền bị đồn thành lén lút hẹn hò.”
“Phụ thân thần nữ nhận được thiệp từ Đông cung, thần nữ còn chưa bước ra khỏi cửa, cũng có thể bị nói thành cố tình làm cao.”
“Những lời đồn ấy là ai truyền ra, Cố tiểu thư thật sự không biết sao?”
Mặt Cố Thanh Y dần trắng bệch.
Sau khi vào Đông cung ở kiếp trước, ta mới biết nguồn gốc của những lời đồn kia.
Là nàng ta.
Nàng ta sớm biết Thái tử không gần nữ sắc, sợ vị trí Thái tử phi tương lai của mình không vững, nên cần một bia đỡ đạn ai ai cũng nhìn thấy.
Mà ta thầm mến Thái tử, dễ khống chế nhất.
Thế là nàng từng bước khuếch đại tâm tư thiếu nữ của ta thành trò cười khắp kinh thành.
Đợi đến khi chuyện tình thi bại lộ, nàng thuận nước đẩy thuyền đưa ta vào Đông cung.
Vừa có thể che giấu Thái tử, vừa có thể giày vò ta — kẻ si tâm vọng tưởng đáng cười kia.
Hoàng đế nhìn sang Cố Thanh Y.
“Cố thị, vì sao ngươi lại rõ ràng những lời đồn giữa Thẩm Ninh và Thái tử như vậy?”
Cố Thanh Y quỳ xuống.
“Thần nữ chỉ nghe người khác nhắc qua.”
“Người khác?”
Tam hoàng tử chậm rãi lên tiếng:
“Thần đệ lại nghe nói, người đầu tiên truyền ra chuyện Thẩm tiểu thư ái mộ hoàng huynh trong kinh thành… chính là nha hoàn bên cạnh Cố tiểu thư.”
Cố Thanh Y đột ngột quay phắt sang nhìn hắn.
Tam hoàng tử mỉm cười.
“Đừng nhìn ta như vậy.”
“Bổn vương chỉ thích nghe chuyện náo nhiệt thôi.”
Trên trán Cố Thanh Y đã lấm tấm mồ hôi.
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Vũ Lâm vệ đã trở về.
“Khởi bẩm bệ hạ, đôi vợ chồng già bán tò he ở đình Tùng Cũ đã được đưa tới.”
“Họ nhận ra A Chiếu, xác nhận từng nhiều lần thấy hắn bí mật gặp thương nhân Bắc Địch.”
“Ngoài ra, thần đẳng còn tìm được dưới nền gạch quán trà phía sau đình tùng một khối lệnh bài Đông cung cùng nửa phong mật thư.”
Hoàng đế đột ngột đứng bật dậy.
“Mang lên!”
05
Khi nửa phong mật thư được trình lên trước ngự án, sắc mặt Tiêu Thừa Hằng đã trắng bệch không còn chút máu.
Trên mật thư không đề tên người gửi.
Nhưng ở cuối thư lại đóng một con dấu son cực nhỏ.
Đông cung Chiêm sự phủ.
Hoàng đế nhìn chằm chằm vào con dấu ấy, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ dội.
“Thái tử.”
“Ngươi còn gì để nói?”
Tiêu Thừa Hằng phủ phục dưới đất.
“Phụ hoàng, nhi thần oan uổng!”
“Nhất định là có kẻ trộm lệnh bài Đông cung, cố ý vu oan hãm hại!”
Hắn quay đầu nhìn về phía A Chiếu.
Cả người A Chiếu run lên.
Ta biết… hắn chuẩn bị bỏ xe giữ tướng rồi.
Quả nhiên, Tiêu Thừa Hằng quát lớn:
“A Chiếu! Có phải ngươi lén cô làm chuyện gì không?”
“Cô đối đãi với ngươi không bạc, vì sao ngươi lại hại cô?”
A Chiếu không dám tin mà ngẩng phắt đầu lên.
Trong đôi mắt ấy, ban đầu là kinh ngạc… sau đó là đau đớn vỡ vụn.
Kiếp trước, Thái tử vì bảo vệ hắn mà đẩy ta ra chịu tội.
Đời này… cuối cùng cũng đến lượt hắn bị đem ra làm vật thế mạng.
Thật nực cười biết bao.
Môi A Chiếu run rẩy.
“Điện hạ…”
Ánh mắt Tiêu Thừa Hằng âm u lạnh lẽo.
“Còn không mau khai thật!”
A Chiếu hiểu rồi.
Hắn bỗng bật cười khẽ.
Tiếng cười vang lên giữa đại điện, chói tai đến lạ.
“Điện hạ muốn nô tài nhận cái gì?”
“Nhận rằng mấy bài thơ kia là do nô tài viết?”
“Hay nhận luôn cả mật thư Bắc Địch cũng do nô tài viết?”
Tiêu Thừa Hằng giận dữ quát:
“Làm càn!”
Nhưng A Chiếu không nhìn hắn nữa, mà quay sang Hoàng đế.
“Bệ hạ, nô tài có tội.”
“Nô tài… quả thực có tư tình với Thái tử điện hạ.”
Lời vừa dứt, cả đại điện lập tức nổ tung.
Thân thể Cố Thanh Y lảo đảo, gần như quỳ không vững.
Sắc mặt Hoàng đế xanh mét như sắt.
“Nói tiếp.”
Chaporia
Bình Luận (0)