Thư Tình Sai Phận/Chương 5C. 5
20px

A Chiếu phủ phục trên đất, giọng run rẩy, nhưng từng câu từng chữ lại rõ ràng hơn câu trước.

“Thái tử điện hạ bất mãn vì bệ hạ chậm chạp không chịu giao quyền, lại lo Tam hoàng tử ngày càng được thế.”

“Cho nên hắn sai nô tài liên lạc với thương nhân Bắc Địch.”

“Hắn hứa với Bắc Địch rằng đến kỳ xuân săn năm sau sẽ mở phòng tuyến phía bắc kinh thành, để kỵ binh Bắc Địch thừa cơ gây loạn.”

“Đến lúc ấy, hắn sẽ lấy danh nghĩa cứu giá để nắm binh quyền, ép bệ hạ thoái vị.”

Tiêu Thừa Hằng đột ngột lao tới.

“Ngươi nói bậy!”

Vũ Lâm vệ lập tức xông lên đè hắn xuống.

A Chiếu cười thảm.

“Điện hạ… đến cả ta ngài cũng có thể vứt bỏ, còn chuyện gì mà ngài không dám làm?”

Ta nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng ngoài khoái ý ra không còn nửa phần thương hại.

Kiếp trước, khi hắn giúp Thái tử hại ta… có từng nghĩ ta cũng sẽ đau không?

A Chiếu từ trong ngực lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

“Trong ám cách thư phòng Đông cung… còn có mật thư hoàn chỉnh.”

“Là bút tích của chính Thái tử điện hạ, nô tài đều giữ giúp hắn.”

Tiêu Thừa Hằng hoàn toàn hoảng loạn.

Hắn bất chấp lễ nghi, quỳ bò vài bước về phía Hoàng đế.

“Phụ hoàng! Nhi thần bị tên tiện nô này mê hoặc!”

“Là hắn dụ dỗ nhi thần, là hắn cấu kết với Bắc Địch!”

“Nhi thần chỉ nhất thời hồ đồ, tuyệt đối không có lòng mưu phản!”

Ánh mắt Hoàng đế nhìn hắn… đã giống như đang nhìn một người chết.

“Phong tỏa Đông cung.”

“Lục soát.”

Khoảng thời gian chờ kết quả khám xét dài đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Cố Thanh Y bỗng quay sang ta, oán độc trong mắt gần như không giấu nổi.

“Thẩm Ninh… ngươi đã sớm biết rồi sao?”

Ta thản nhiên nhìn nàng ta.

“Cố tiểu thư nói đùa rồi.”

“Nếu ta sớm biết, kiếp trước sao còn chết thảm như vậy?”

Nàng ta không hiểu hai chữ “kiếp trước”.

Chỉ cho rằng ta tức đến hồ đồ nên nói năng mê sảng.

Nhưng Tiêu Thừa Hằng lại nghe ra hận ý trong lời ta.

Hắn quỳ trên đất, nhìn ta chằm chằm.

“Thẩm Ninh… vì sao nàng phải hại ta?”

Hại hắn?

Ta gần như bật cười thành tiếng.

“Điện hạ quên rồi sao?”

“Chính ngài là người đầu tiên nói phong thơ kia do ta viết.”

“Ta… chẳng qua chỉ là không nhận mà thôi.”

06

Người khám xét Đông cung rất nhanh đã quay về.

Bọn họ mang theo ba chiếc hộp gỗ.

Trong chiếc hộp thứ nhất là mật thư Thái tử tự tay viết gửi Bắc Địch.

Trong chiếc hộp thứ hai là bản đồ phòng thủ biên cương hắn bí mật cất giữ.

Còn chiếc hộp thứ ba…

Là một xấp tình thi.

Mỗi phong thư, đều viết cho A Chiếu.

Có những câu chữ triền miên da diết.

Có những dòng lại xen lẫn xuân săn, biên cảnh, binh phù…

Tư tình và mưu phản quấn lấy nhau, từ nay không còn cách nào tách rời.

Hoàng đế đọc từng phong một, sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Cuối cùng, ngài đột ngột ném xấp thư thẳng vào mặt Tiêu Thừa Hằng.

“Nghịch tử!”

“Trẫm còn chưa chết, ngươi đã không chờ nổi rồi sao?!”

Tiêu Thừa Hằng ngã ngồi xuống đất, rốt cuộc không nói nổi một lời.

Cố Thanh Y bỗng bật khóc, quỳ bò lên phía trước.

“Bệ hạ, thần nữ oan uổng.”

“Thần nữ tuy có hôn ước với Thái tử, nhưng đối với những chuyện này hoàn toàn không hề hay biết.”

“Xin bệ hạ minh xét!”

Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, dáng vẻ thấp kém đáng thương.

Nếu không phải kiếp trước từng thấy nàng ta giẫm lên mu bàn tay ta mà cười, có lẽ ngay cả ta cũng tin rồi.

Ta rũ mắt, khẽ nói:

“Cố tiểu thư thật sự không biết gì sao?”

Nàng ta lập tức nhìn về phía ta.

Ta quỳ hướng về Hoàng đế.

“Bệ hạ, thần nữ còn một chuyện muốn bẩm.”

“Trước khi chuyện tình thi ở Đông cung bại lộ, Cố tiểu thư đã nhiều lần sai nha hoàn tung tin thần nữ si mê Thái tử.”

“Nếu nàng không biết bí mật của Thái tử, vì sao lại sớm chuẩn bị cho hắn một bia đỡ đạn?”

Cố Thanh Y thét lên chói tai:

“Ngươi ngậm máu phun người!”

“Ta với ngươi không oán không thù, tại sao phải hại ngươi?”

Ta nhìn nàng ta.

“Bởi vì ngươi sớm biết Thái tử không thích nữ nhân.”

“Ngươi sợ sau này vào ở Đông cung, sẽ bị người khác nhìn ra sơ hở.”

“Cho nên ngươi cần một thị thiếp si mê Thái tử… để che hết mọi lời đồn cho mình.”

Máu trên mặt Cố Thanh Y rút sạch không còn chút nào.

Đúng lúc ấy, Tam hoàng tử chậm rãi lên tiếng:

“Phụ hoàng, nha hoàn của Cố tiểu thư đang ở ngoài điện.”

“Vừa rồi nhi thần đã cho người đi mời tới.”

Cố Thanh Y đột ngột quay đầu.

Ngoài điện, nha hoàn thân cận của nàng ta bị áp giải vào.

Vừa thấy trận thế này, nha hoàn kia đã sợ đến mềm nhũn cả người.

Còn chưa cần dùng hình, nàng ta đã khai sạch.

“Là tiểu thư sai nô tỳ truyền tin đồn.”

“Tiểu thư nói Thẩm cô nương vốn đã thầm mến Thái tử, mượn danh tiếng của nàng để chắn bớt lời đồn cũng không tính là hại người.”

“Còn nói… đợi Thẩm cô nương vào Đông cung, ban cho nàng một miếng cơm ăn đã là ân điển.”

Cố Thanh Y mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.

Rốt cuộc nàng ta cũng không giả nổi dáng vẻ ôn nhu nữa.

“Thẩm Ninh!”

“Ngươi có gì mà phải ấm ức?”

“Chẳng phải ngươi thích Thái tử sao? Ta tác thành cho ngươi vào Đông cung, ngươi nên cảm tạ ta mới phải!”

“Ngươi chẳng qua chỉ là một thị thiếp, chẳng lẽ thật sự vọng tưởng vị trí Thái tử phi?”

Thanh âm the thé vang vọng khắp đại điện.

Ánh mắt mọi người nhìn nàng ta đều thay đổi.

Ta không nổi giận.

Chỉ chậm rãi nói:

“Cho nên ngươi cũng biết…”

“Đẩy ta vào Đông cung không phải tác thành, mà là chà đạp.”

Cố Thanh Y nghẹn cứng.

Hoàng đế chán ghét phất tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...