9.
Ta lặng lẽ quan sát thần sắc mệt mỏi của Ngụy Chương.
Nhu thuận đứng dậy, xoa bóp vai cho hắn.
Hắn ngồi im tĩnh lặng, không nói một lời.
Cho đến khi đầu vai thấm ướt.
Hắn bừng tỉnh, đưa tay gạt đi khóe mắt ta: “Sao Hoàng hậu lại khóc?”
Ta nhỏ giọng đáp: “Thần thiếp còn tưởng bệ hạ sẽ không bao giờ tới nữa.”
Ngụy Chương trầm mặc nhìn ta.
Ta thuận thế quỳ xuống, hai mắt ngấn lệ:
“Từ thời niên thiếu thần thiếp đã tâm duyệt bệ hạ, một lòng muốn cùng bệ hạ làm phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh.”
“Biết bệ hạ thích tỷ tỷ, thần thiếp cũng không dám tranh sủng, chỉ cần bệ hạ có thể vui vẻ, thần thiếp cam nguyện cả đời tị sủng.”
Ta nức nở: “Không biết thần thiếp rốt cuộc đã đắc tội bệ hạ ở điểm nào, mà lại bị ghét bỏ đến nhường này?”
Trong tầm mắt, thần sắc Ngụy Chương khẽ động.
Hắn đỡ ta dậy, ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: “Là lỗi của trẫm.”
Hắn khẽ thở dài, tựa như tự trách:
“Hai ta thanh mai trúc mã bao năm, sao trẫm lại không hiểu rõ con người nàng.”
Hắn đương nhiên biết.
Chỉ là hoàng quyền nắm trong tay, sự ủy khuất của kẻ khác vốn chẳng quan trọng.
Ta mặt không biểu tình tựa vào vai hắn.
Đêm đó, Ngụy Chương nghỉ lại cung của ta.
Cung nữ của Quý phi quỳ ngoài cửa Chung Túy cung suốt một đêm, cũng không thể mời hắn rời đi.
Ngụy Chương hỏi ta, có muốn chuyển về Trường Xuân cung ở không.
Ta suy nghĩ giây lát, rồi cự tuyệt.
Hắn vuốt ve vầng trán ta: “Sao vậy, ở nơi hẻo lánh này đã thành thói quen rồi sao?”
“Đây là một nơi tốt, thần thiếp luyến tiếc không muốn rời đi.”
Ta thực sự đã phục sủng.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Trong chuyến đi săn ở hành cung, Ngụy Chương thiết yến quần thần.
Rượu qua ba tuần, có kẻ thích khách hành thích.
Kiếp trước cũng từng xảy ra màn kịch này.
Thích khách bắn ba mũi tên, đều bị ám vệ của Ngụy Chương cản lại:
Vì thế khi mũi tên bắn tới, ta nhắm chặt mắt, lao ra chắn trước người Ngụy Chương.
Chỉ là lần này, mũi tên kia không hiểu sao thoát khỏi sự ngăn chặn, găm thẳng vào bả vai ta.
Thật đau.
Ta muốn rơi nước mắt, nhưng lại theo bản năng nhịn xuống.
Thân thể mềm nhũn trượt dần, cuối cùng tê liệt ngã vào lòng Ngụy Chương.
Hắn không ngừng gọi tên ta, ngữ khí vô cùng lo lắng.
Ta thất thần nhìn hắn.
Nhưng suy nghĩ lại dời đến kẻ đang lảo đảo đánh đổ chén trà trong khóe mắt.
Hứa thái y, người luôn đi theo ta, tiến lên bắt mạch.
Ông thu tay lại, vẻ mặt bình thản như mặt hồ tĩnh lặng: “Thương thế của nương nương không có gì đáng ngại, chỉ là…”
Giọng Ngụy Chương chìm xuống: “Chỉ là cái gì?”
Ta không trụ được nữa, mơ màng thiếp đi.
Khi tỉnh lại, Ngụy Chương đang bưng một bát thuốc nóng.
Đôi mắt hắn bị làn khói mờ mịt làm cho trở nên dịu dàng vạn phần: “Hoàng hậu, chúng ta sắp có hài tử rồi.”
Trung cung có hỉ, cả hậu cung ăn mừng.
Ngụy Chương thưởng cho Chung Túy cung bổng lộc nửa năm.
Hắn quá đỗi vui mừng.
Hoàn toàn không chú ý tới.
Ánh mắt ta nhìn hắn, phảng phất như đang nhìn một kẻ sắp chết.
- (Phần 2)
Từ khi mang thai, Ngụy Chương thường xuyên đến thăm ta.
Sau bữa tối lần thứ ba, khi hắn mang theo ý cười nói muốn ở lại đây.
Ta chỉnh lại thần sắc: “Trong hậu cung vẫn còn nhiều tỷ muội chưa từng thừa ân sủng, bệ hạ cũng nên mưa móc đều khắp.”
Ý cười trên mặt Ngụy Chương dần nhạt đi: “Hoàng hậu quả nhiên là hiền thục.”
Ta đợi hắn đứng dậy rời đi.
Nhưng hắn không động đậy, ngữ điệu chùng xuống: “Trẫm cứ luôn cảm thấy, nàng so với thời niên thiếu không còn giống nhau nữa.”
Ta nói: “Con người đều sẽ thay đổi, thần thiếp từng là thiếu nữ khuê các, nay đã là mẫu nghi thiên hạ, phải gánh vác nhiều, đương nhiên cũng phải buông bỏ nhiều.”
Ngụy Chương thật sâu nhìn ta.
Hắn nói: “Chỉ mong Hoàng hậu đối với trẫm, là một mảnh chân tâm, không có ai khác.”
Ta bắt đầu tiếp nhận lại cung vụ.
Chuyện đầu tiên, chính là cắt giảm cung nữ dư thừa trong cung Quý phi, phân chia đến các cung khác.
Chaporia
Bình Luận (0)