20px

Tiết Linh Xu cắn môi đến bật máu.

“Hoàng thượng…”

Dung Chiêu cười như không cười.

“Sao?”

“Không phải muốn cầu trẫm sao?”

“Quỳ thêm chút nữa đi.”

Lục Vân Tranh siết chặt tay.

Cuối cùng vẫn dập đầu thật mạnh.

“Vi thần cầu Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ.”

“Vi thần nguyện tự xin biếm chức rời kinh.”

“Đời này không bao giờ bước vào hoàng thành nửa bước.”

Dung Chiêu chống cằm nhìn hắn.

“Ngươi yêu nàng ta đến vậy?”

“Vâng.”

Không chút do dự.

Tiết Linh Xu lập tức đỏ hoe mắt.

Dung Chiêu bật cười thành tiếng.

Rồi nghiêng đầu nhìn ta.

“Nàng xem.”

“Nam nhân si tình thật khiến người ta cảm động.”

Ta không đáp.

Chỉ lặng lẽ nhìn người đang quỳ dưới mưa kia.

Bỗng nhớ đến một đêm rất nhiều năm trước.

Khi ấy Cố Thanh Yến cũng từng quỳ như vậy ngoài phủ Thẩm gia.

Hắn quỳ suốt một đêm.

Chỉ để cầu phụ thân ta đừng đưa ta nhập cung.

Ngày hôm sau hắn sốt cao đến bất tỉnh.

Ta khi ấy ôm hắn khóc đến nghẹn giọng.

Hắn còn cười an ủi ta.

Hắn nói:

“Thanh Đường đừng sợ.”

“Cho dù phải cướp người khỏi hoàng cung…”

“Ta cũng sẽ đưa nàng về.”

Chỉ tiếc…

Sau đó hắn vẫn không thể làm được.

Ta vẫn vào cung.

Còn hắn từ thiếu niên kiêu ngạo năm ấy trở thành Cố đại nhân trầm mặc lạnh lùng của hiện tại.

“Nương nương…”

Tiếng Tiết Linh Xu bỗng vang lên.

Ta hoàn hồn.

Mới phát hiện nàng đang nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hoe đầy cầu khẩn.

“Nương nương…”

“Ta cầu xin người…”

“Người từng đau khổ như vậy rồi…”

“Xin người đừng khiến người khác cũng phải trải qua nữa.”

Lồng ngực ta bỗng đau nhói.

Dung Chiêu ở bên cạnh bỗng bật cười lạnh.

“Nghe thấy chưa?”

“Họ đang trách nàng đấy.”

“Nếu nàng chịu chủ động từ hôn…”

“Có lẽ đôi uyên ương này sẽ cảm kích nàng cả đời.”

Ta chậm rãi siết chặt tay áo.

Móng tay gần như đâm vào da thịt.

Rất lâu sau.

Ta mới nhẹ giọng hỏi:

“Nếu thần thiếp từ chối…”

“Hoàng thượng sẽ thu hồi thánh chỉ sao?”

Dung Chiêu nhìn ta.

Đôi mắt sâu không thấy đáy.

Rồi hắn bật cười.

“Không.”

Tim ta triệt để lạnh xuống.

Quả nhiên…

Hắn chỉ đang ép ta lựa chọn mà thôi.

Dù ta chọn thế nào.

Người đau khổ cũng sẽ chỉ là chúng ta.

Dung Chiêu nâng cằm ta lên.

Giọng nói dịu dàng đến đáng sợ.

“Thanh Đường.”

“Trẫm chỉ muốn xem…”

“Rốt cuộc trong lòng nàng, còn bao nhiêu thương hại dành cho nam nhân khác.”

Mưa càng lúc càng lớn.

Tiết Linh Xu cuối cùng vẫn ngất đi trước điện Càn Thanh.

Khoảnh khắc nàng ngã xuống, Lục Vân Tranh gần như theo bản năng lao tới đỡ lấy người vào lòng.

“Linh Xu!”

Giọng hắn khàn đến đáng sợ.

Dung Chiêu lạnh nhạt nhìn cảnh ấy.

Khóe môi thậm chí còn mang theo ý cười mỏng nhạt.

“Đưa Tiết cô nương về.”

Đám thái giám vội vàng tiến lên.

Nhưng Lục Vân Tranh không buông tay.

Hắn trực tiếp bế Tiết Linh Xu đứng dậy.

Áo bào đẫm nước mưa dính sát lên người, gương mặt tái nhợt đến đáng sợ, vậy mà sống lưng vẫn thẳng tắp.

Hắn cúi đầu:

“Vi thần thất lễ.”

Nói xong liền ôm người rời đi.

Từ đầu đến cuối không nhìn ta lấy một lần.

Ta ngồi dưới mái hiên.

Lặng lẽ nhìn bóng lưng hai người biến mất trong màn mưa.

Bỗng thấy rất lạnh.

Dung Chiêu nghiêng đầu nhìn ta.

“Sao?”

“Khó chịu?”

Ta khẽ cụp mắt.

“Thần thiếp chỉ hơi mệt.”

Hắn bật cười.

“Vậy sao?”

Dung Chiêu nâng tay lau giọt nước mưa bắn lên mặt ta.

Động tác dịu dàng đến mức gần như ôn nhu.

“Nàng nói xem…”

“Nếu hôm nay người quỳ ở đây là Cố Thanh Yến…”

“Nàng có đau lòng không?”

Ta lập tức cứng người.

Đầu ngón tay lạnh buốt.

Sáu năm qua.

Đây là lần đầu tiên hắn nhắc thẳng cái tên ấy trước mặt ta.

Dung Chiêu nhìn phản ứng của ta.

Ánh mắt dần tối đi.

Hắn cười rất khẽ.

“Xem ra vẫn còn để tâm.”

Ta lập tức quỳ xuống.

“Thần thiếp không dám.”

“Lại là không dám.”

Dung Chiêu bỗng mất sạch ý cười.

Hắn siết mạnh cổ tay ta kéo đứng dậy.

“Thanh Đường.”

“Có phải trong mắt nàng…”

“Trẫm mãi mãi chỉ là kẻ cướp người?”

Ta hơi run lên.

Đây là lần đầu tiên hắn hỏi ta như vậy.

Ta nhìn người trước mặt.

Dung Chiêu vẫn là đế vương cao cao tại thượng ấy.

Nhưng giờ khắc này, trong mắt hắn lại hiện lên thứ cảm xúc gần như cố chấp.

Giống như đang chờ một đáp án.

Một đáp án mà ngay cả hắn cũng biết rõ sẽ không vừa ý mình.

Ta im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ khẽ đáp:

“Hoàng thượng là thiên tử.”

“Muốn gì cũng có được.”

“Không ai có thể trách Ngài.”

Dung Chiêu nhìn ta chằm chằm.

Rồi bỗng bật cười.

Tiếng cười rất lạnh.

“Nàng quả nhiên hận trẫm.”

“Thần thiếp không dám.”

“Đủ rồi!”

Hắn đột nhiên nổi giận.

Toàn bộ cung nhân xung quanh lập tức quỳ rạp xuống đất.

Dung Chiêu bóp chặt cằm ta.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Suốt sáu năm.”

“Trẫm cho nàng vinh sủng, cho nàng địa vị, cho nàng mọi thứ tốt nhất.”

“Vậy mà trong lòng nàng…”

“Chưa từng thật sự tha thứ cho trẫm.”

Ta đau đến mức hốc mắt đỏ lên.

Nhưng cuối cùng vẫn chỉ lặng im.

Tha thứ sao?

Làm sao tha thứ được đây?

Tha thứ cho việc hắn ép ta tận mắt nhìn người mình yêu bị đánh đến gần ch/e/t?

Tha thứ cho việc hắn dùng tính mạng cả Thẩm gia ép ta vào cung?

Hay tha thứ cho sáu năm sống như chim hoàng yến bị nhốt trong lồng son này?

Nhưng ta không thể nói.

Cũng không dám nói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...