“Có từng một lần muốn ở lại vì trẫm không?”
Ta nhìn hắn.
Người nam nhân này cưỡng ép cướp ta vào cung.
Nhốt ta sáu năm.
Nhưng cũng thật sự yêu ta sáu năm.
Ta bỗng thấy mệt.
Mệt đến mức không còn sức hận nữa.
Cuối cùng chỉ khẽ nói:
“Hoàng thượng.”
“Thả thần thiếp đi đi.”
Mưa xuân rơi suốt một đêm.
Dung Chiêu cuối cùng vẫn không nói gì.
Hắn chỉ đứng đó rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng thời gian đã ngừng lại.
Rồi hắn khẽ cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như tan trong mưa.
“Thanh Đường.”
“Trẫm thua rồi.”
Ta siết chặt tay áo.
Không đáp.
Dung Chiêu cúi người đỡ ta đứng dậy.
Động tác rất dịu dàng.
Giống như đang nâng một món đồ sắp vỡ.
“Trở về nghỉ ngơi đi.”
“Ngày mai…”
“Hắn sẽ được thả.”
Ta hơi run lên.
Dung Chiêu nhìn ta.
Khóe mắt dường như đỏ nhạt dưới ánh đèn cung.
“Đây là lần cuối cùng trẫm thành toàn cho nàng.”
—
Ba ngày sau.
Cố Thanh Yến được thả khỏi Đại Lý Tự.
Cùng ngày ấy, thánh chỉ truyền xuống.
Quý phi Thẩm thị thân thể suy nhược, xuất cung đến Hàn Sơn tự tĩnh dưỡng.
Từ đầu đến cuối…
Không còn ai nhắc tới chuyện ban hôn nữa.
Người ngoài đều nói:
Quý phi thất sủng rồi.
Chỉ có ta biết.
Dung Chiêu đang thả ta đi.
Ngày rời cung, trời rất đẹp.
Hoa hải đường trong Trường Nhạc cung nở kín cả sân.
A Hoàn vừa thu dọn hành lý vừa khóc đỏ mắt.
“Nương nương…”
“Người thật sự không quay lại nữa sao?”
Ta khẽ cười.
“Hoàng cung này…”
“Có gì đáng để quay lại đâu?”
A Hoàn nghẹn ngào không nói nổi.
Ta bước ra khỏi đại điện.
Lần cuối cùng nhìn nơi mình sống suốt sáu năm.
Nơi này từng là lồng son đẹp nhất thiên hạ.
Cũng là nhà tù đẹp nhất thiên hạ.
Ta tưởng lúc rời đi mình sẽ hận.
Nhưng đến cuối cùng…
Ta chỉ thấy mệt.
Kiệu vừa ra khỏi cung môn.
Một bóng người đã đứng chờ từ lâu ngoài tường son.
Áo xanh đen.
Thân hình gầy hơn trước rất nhiều.
Cố Thanh Yến.
Bốn mắt chạm nhau.
Không ai nói gì.
Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi tiến lên.
Giọng nói khàn đặc:
“Thanh Đường.”
Ta nhìn hắn.
Bỗng nhớ lại thiếu niên năm nào cưỡi ngựa qua phố Trường An.
Khi ấy hắn còn cười rất đẹp.
Còn ta vẫn chưa bị nhốt vào hoàng thành này.
“Cố đại nhân.”
Hắn siết chặt tay.
Trong mắt hiện lên đau đớn.
“Đừng gọi ta như vậy.”
Ta im lặng.
Rồi nhẹ giọng hỏi:
“Tiết cô nương đâu?”
Ánh mắt hắn hơi dao động.
“Nàng ấy đã rời kinh.”
“Trước khi đi chỉ để lại một câu.”
“Hoa trong lồng son đẹp đến đâu…”
“Cũng không nên hái.”
Ta hơi khựng lại.
Rồi bật cười khe khẽ.
Đúng là Tiết Linh Xu.
Vẫn sạch sẽ và kiêu ngạo như lần đầu ta gặp nàng.
Cố Thanh Yến nhìn ta rất lâu.
Cuối cùng mới thấp giọng nói:
“Ta đưa nàng đi.”
Ta nhìn cỗ xe ngựa phía sau hắn.
Bỗng hỏi:
“Đi đâu?”
“Hàng Châu.”
“Hoặc Giang Nam.”
“Hoặc bất cứ nơi nào nàng muốn.”
Hắn khàn giọng cười.
“Lần này…”
“Ta thật sự có thể đưa nàng đi rồi.”
Gió xuân khẽ thổi qua.
Cuốn theo cánh hoa rơi đầy mặt đất.
Ta nhìn người trước mặt.
Bỗng cảm thấy rất xa lạ.
Không phải vì không yêu nữa.
Mà bởi vì…
Chúng ta đã bỏ lỡ nhau quá lâu.
Từ mười bảy tuổi đến hai mươi lăm tuổi.
Suốt tám năm ấy.
Ta đã học cách cúi đầu.
Hắn đã học cách nhẫn nhịn.
Không ai còn là dáng vẻ năm xưa nữa rồi.
Ta cụp mắt xuống.
Khẽ nói:
“Cố Thanh Yến.”
“Nếu năm đó ngươi thật sự đưa ta đi…”
“Có lẽ ta sẽ rất hạnh phúc.”
Hốc mắt hắn lập tức đỏ lên.
Ta cười.
Nhưng nước mắt cũng rơi xuống.
“Nhưng hiện tại…”
“Ta không muốn đi nữa.”
Hắn bỗng cứng người.
“Thanh Đường…”
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cung.
Rất xanh.
Rất rộng.
Rộng đến mức khiến người ta lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự còn sống.
“Ta muốn tự mình đi xem thế gian.”
“Không làm Quý phi.”
“Cũng không làm phu nhân của ai nữa.”
“Chỉ làm Thẩm Thanh Đường.”
Gió xuân thổi tung rèm kiệu.
Ta bước lên xe ngựa của Hàn Sơn tự.
Khoảnh khắc bánh xe bắt đầu lăn, Cố Thanh Yến bỗng gọi ta lại.
“Thanh Đường!”
Ta quay đầu.
Hắn đứng dưới ánh nắng.
Đôi mắt đỏ hoe như năm thiếu niên.
Khàn giọng hỏi ta:
“Vậy nàng…”
“Có từng yêu ta không?”
Ta nhìn hắn rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Đã từng.”
Chỉ hai chữ ấy.
Đủ khiến hốc mắt hắn triệt để đỏ bừng.
Ta buông rèm xuống.
Không quay đầu lại nữa.
—
Ba năm sau.
Nghe nói Hoàng đế càng lúc càng thất thường.
Hậu cung trống rỗng.
Không ai còn được sủng ái như Quý phi năm ấy.
Cũng nghe nói…
Cố đại nhân cả đời không cưới vợ.
Mỗi năm đều đến Hàn Sơn tự một lần.
Chỉ tiếc chưa từng gặp được người muốn gặp.
Còn ta…
Ta đi rất nhiều nơi.
Xem qua Giang Nam mưa bụi.
Cũng từng ngắm đại mạc đầy cát vàng.
Sau này có một lần ngang qua Trường An.
Ta vô tình nghe người kể chuyện trong trà lâu nhắc đến vị Quý phi được sủng ái nhất năm xưa.
Người kể chuyện cảm thán:
“Nghe nói năm đó Hoàng đế yêu nàng đến phát điên.”
Bên dưới lập tức có người hỏi:
“Vậy cuối cùng nàng yêu ai?”
Ta ngồi bên cửa sổ.
Khẽ cười.
Nâng chén trà lên uống một ngụm.
Ngoài phố Trường An người đến người đi.
Không còn ai nhận ra ta nữa.
Rất lâu sau.
Trong tiếng kể chuyện ồn ào ấy.
Ta nghe thấy chính mình nhẹ giọng đáp:
“Ta ấy à…”
“Từng yêu hai người.”
“Nhưng cuối cùng…”
“Ta chọn yêu chính mình.”
Chaporia
Bình Luận (0)