20px

“Hoàng thượng!”

Dung Chiêu nhìn bàn tay đang nắm lấy mình.

Ánh mắt khẽ động.

Ta quỳ xuống trước mặt hắn.

Lần đầu tiên chủ động cúi đầu cầu xin.

“Cố đại nhân chỉ là nhất thời hồ đồ.”

“Xin Hoàng thượng khai ân.”

Không khí trong điện bỗng yên lặng đến đáng sợ.

Rất lâu sau.

Dung Chiêu mới khàn giọng hỏi:

“Thanh Đường.”

“Đây là lần đầu tiên nàng cầu xin trẫm suốt sáu năm qua.”

“Vậy mà… lại là vì hắn?”

Ta cứng người.

Lòng bàn tay lạnh toát.

Dung Chiêu nhìn ta thật lâu.

Ánh mắt dần trở nên tự giễu.

“Trẫm thua rồi.”

Hắn bật cười khàn khàn.

“Dù giữ nàng bên mình sáu năm…”

“Trong lòng nàng…”

“Người quan trọng nhất vẫn là hắn.”

Ta muốn phủ nhận.

Nhưng cổ họng như bị chặn lại.

Không nói nổi một chữ.

Dung Chiêu đột nhiên cúi người ôm lấy ta.

Cánh tay siết chặt đến gần như muốn nghiền nát.

“Thanh Đường…”

Giọng hắn rất thấp.

Mang theo thứ cảm xúc ta chưa từng nghe thấy nơi một đế vương.

“Nếu năm đó…”

“Trẫm không dùng cách ấy ép nàng vào cung.”

“Nàng có yêu trẫm không?”

Hơi thở ta bỗng nghẹn lại.

Ta chưa từng nghĩ…

Dung Chiêu sẽ hỏi câu này.

Người kiêu ngạo như hắn.

Người luôn cho rằng chỉ cần muốn là có thể đoạt lấy mọi thứ.

Vậy mà giờ đây…

Lại đang hỏi ta một câu gần như tuyệt vọng như thế.

Ta nhắm mắt.

Rất lâu sau mới khẽ đáp:

“Hoàng thượng.”

“Trên đời này…”

“Không có nếu như.”

Dung Chiêu bỗng cứng người.

Rồi chậm rãi buông ta ra.

Ánh mắt hắn triệt để lạnh xuống.

“Đúng.”

“Không có nếu như.”

“Nếu đã vậy…”

“Trẫm cũng không cần mềm lòng nữa.”

Hắn xoay người rời khỏi đại điện.

Trước khi bước qua cửa, giọng nói lạnh lùng cuối cùng vang lên:

“Truyền chỉ.”

“Cố Thanh Yến khinh nhờn hậu cung, đình chỉ chức vụ, giam vào Đại Lý Tự chờ tra xét.”

Ta gần như mất sạch máu trên mặt.

Mà Dung Chiêu…

Từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại.

Tin Cố Thanh Yến bị giam vào Đại Lý Tự truyền khắp hậu cung chỉ trong một buổi chiều.

Nghe nói lúc bị áp giải đi, hắn không hề phản kháng.

Chỉ hỏi một câu:

“Quý phi nương nương thế nào rồi?”

Ta ngồi trước cửa sổ.

Bàn tay cầm sách mãi không lật nổi một trang.

A Hoàn đứng bên cạnh đỏ mắt khuyên nhủ:

“Nương nương đừng nghĩ nữa.”

“Hoàng thượng đang nổi giận, lúc này người càng cầu xin chỉ càng khiến mọi chuyện tệ hơn thôi.”

Ta cụp mắt.

Sao ta không biết chứ?

Dung Chiêu vốn đa nghi.

Càng để ý ai, hắn càng không cho phép kẻ đó phản bội mình.

Mà điều đáng sợ nhất là…

Hắn thật sự yêu ta.

Nếu chỉ là nhất thời hứng thú, hắn đã chẳng nổi giận đến mức này.

“Nương nương!”

Một tiểu thái giám vội vã chạy vào.

“Sáng nay trong triều có người dâng tấu buộc tội Cố đại nhân cấu kết hậu cung, mưu đồ bất chính.”

“Hiện giờ đã có mấy vị đại thần xin xử tử rồi!”

Quyển sách trong tay ta rơi xuống đất.

A Hoàn tái mặt.

“Xử tử?”

“Chỉ vì gặp riêng Quý phi một lần mà muốn lấy mạng triều thần?”

Tiểu thái giám run giọng đáp:

“Nghe nói… có người còn nhắc tới chuyện năm đó.”

“Bảo Cố đại nhân và nương nương vốn từng là phu thê…”

“Hiện giờ lén lút qua lại chính là đại bất kính.”

Toàn thân ta lạnh buốt.

Cuối cùng vẫn đến bước này rồi.

Hoàng quyền đáng sợ nhất ở chỗ:

chỉ cần đế vương không muốn bảo vệ ngươi nữa…

mọi người đều có thể nhào lên cắn xé.

A Hoàn quỳ xuống trước mặt ta.

“Nương nương!”

“Người tuyệt đối đừng xúc động!”

Ta đứng dậy.

Lấy áo choàng khoác lên người.

“Chuẩn bị kiệu.”

“Nương nương!”

“Ta muốn gặp Hoàng thượng.”

Ngự thư phòng.

Ta quỳ ngoài điện từ giữa trưa đến tận khi trời tối.

Dung Chiêu không gặp ta.

Cũng không cho ta đứng dậy.

Mưa xuân rơi lất phất.

Từng giọt lạnh buốt ngấm qua lớp váy mỏng.

Ta bỗng nhớ đến tám năm trước.

Khi ấy ta cũng từng quỳ như vậy.

Chỉ khác lần đó…

Ta cầu hắn tha cho Cố Thanh Yến.

Còn lần này…

Ta vẫn cầu cho Cố Thanh Yến.

“Nương nương…”

A Hoàn khóc đến nghẹn giọng.

“Người đứng lên đi…”

“Hoàng thượng cố ý không gặp người đâu…”

Ta không đáp.

Chỉ lặng lẽ quỳ.

Cho đến khi đầu gối gần như mất cảm giác.

Cửa điện cuối cùng cũng mở ra.

Dung Chiêu bước ra ngoài.

Long bào đen thẫm kéo dài trên nền đá lạnh.

Hắn đứng trên bậc cao nhìn ta.

Ánh mắt sâu đến đáng sợ.

“Thanh Đường.”

“Vì hắn…”

“Nàng thật sự ngay cả mạng cũng không cần?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Mưa làm gương mặt hắn mờ đi đôi chút.

Ta bỗng nhớ tới lần đầu gặp Dung Chiêu.

Khi ấy hắn vẫn còn là Thái tử.

Giữa buổi săn xuân, hắn cưỡi ngựa đứng dưới tàng cây đào, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn trúng ta.

Khi đó ta đâu biết…

Ánh mắt ấy sẽ kéo theo cả đời nghiệt duyên.

“Hoàng thượng.”

Giọng ta đã khàn đi.

“Người muốn thần thiếp làm gì mới chịu buông tha hắn?”

Dung Chiêu bật cười.

“Buông tha?”

Hắn chậm rãi bước xuống từng bậc thềm.

“Mọi người đều cho rằng trẫm đang ép hắn.”

“Vậy nàng có biết…”

“Năm đó trẫm từng cho hắn một con đường sống không?”

Ta bỗng cứng người.

Dung Chiêu nhìn phản ứng của ta.

Khóe môi cong lên đầy châm biếm.

“Xem ra nàng không biết.”

Hắn cúi xuống bóp cằm ta nâng lên.

“Tám năm trước.”

“Trẫm từng cho hắn lựa chọn.”

“Hoặc mang nàng đi.”

“Hoặc quay về cứu cả Thẩm gia.”

Hơi thở ta bỗng nghẹn lại.

Toàn thân gần như mất sạch máu.

Dung Chiêu cười rất khẽ.

“Thanh Đường.”

“Nàng đoán xem…”

“Hắn chọn cái gì?”

Ta run đến mức gần như không quỳ nổi nữa.

Trong đầu bỗng vang lên lời Cố Thanh Yến từng nói:

“Nếu năm đó thần thật sự đến đón người…”

Cho nên…

Hắn thật sự đã tới?

Dung Chiêu nhìn ta chằm chằm.

Từng chữ một như dao đâm xuống:

“Hắn quay lại.”

“Bởi vì khi ấy phụ thân nàng quỳ trước ngự thư phòng.”

“Cầu trẫm tha cho toàn bộ Thẩm gia.”

“Nếu hắn dám mang nàng đi…”

“Ngày hôm sau Thẩm gia sẽ bị định tội phản nghịch.”

“Nên hắn chọn quay đầu.”

“Chọn nhìn nàng vào cung.”

Ầm một tiếng.

Toàn bộ thế giới như sụp xuống.

Ta chết lặng quỳ dưới mưa.

Trong đầu chỉ còn câu nói ấy.

Hắn đã quay lại.

Hắn chưa từng bỏ rơi ta.

Là hắn chọn cứu cả Thẩm gia.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Ta chưa từng khóc suốt sáu năm qua.

Ngay cả lúc bị ép nhập cung cũng không khóc.

Vậy mà giờ đây…

Ta lại khóc đến gần như không thở nổi.

Dung Chiêu nhìn ta.

Ánh mắt dần trở nên phức tạp.

Rất lâu sau hắn mới khàn giọng hỏi:

“Bây giờ biết chân tướng rồi.”

“Nàng hối hận chưa?”

Ta run rẩy ngẩng đầu.

Lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Hối hận cái gì?”

Dung Chiêu siết chặt tay.

“Hối hận năm đó không hận trẫm nhiều hơn.”

Ta nhìn hắn rất lâu.

Rồi bỗng bật cười trong nước mắt.

“Dung Chiêu.”

Đây là lần đầu tiên sau sáu năm ta gọi thẳng tên hắn.

Toàn bộ cung nhân lập tức tái mặt quỳ rạp xuống đất.

Nhưng ta mặc kệ.

Ta chỉ nhìn người trước mặt.

Nhẹ giọng hỏi:

“Nếu là người…”

“Người sẽ chọn ta…”

“Hay chọn cả nhà ta sống?”

Dung Chiêu bỗng cứng người.

Ta khàn giọng cười:

“Người xem.”

“Ngay cả đến tận bây giờ…”

“Người vẫn không hiểu hắn.”

Mưa càng lúc càng lớn.

Dung Chiêu đứng lặng nhìn ta.

Rất lâu.

Rất lâu sau.

Hắn mới bỗng thấp giọng hỏi:

“Vậy còn trẫm?”

“Nhiều năm như vậy…”

“Trong lòng nàng…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...