Sáu năm trong hậu cung.
Ta học được cách ngoan ngoãn.
Học được cách giả vờ không đau.
Học được cách nuốt toàn bộ tủi nhục vào lòng.
Nhưng người trước mặt…
Là Cố Thanh Yến.
Chỉ cần vài câu của hắn thôi cũng đủ kéo toàn bộ vết thương năm xưa sống dậy.
Ta hít sâu một hơi.
Cố ép giọng mình bình tĩnh.
“Đại nhân nên trở về rồi.”
“Hậu cung không phải nơi ngươi nên tới.”
Hắn đứng yên không nhúc nhích.
Rất lâu sau mới khàn giọng hỏi:
“Nếu năm đó…”
“Thần thật sự đến đón người.”
“Người có theo thần đi không?”
Gió đêm thổi tung cánh hoa hải đường.
Ta nhìn bóng hoa rơi đầy mặt đất.
Trước mắt bỗng mờ đi.
Có theo không?
Nếu là Thẩm Thanh Đường năm mười bảy tuổi…
Nàng ấy chắc chắn sẽ theo.
Cho dù phía trước là vực sâu.
Nàng ấy cũng sẽ không quay đầu.
Nhưng hiện tại…
Ta đã hai mươi lăm tuổi rồi.
Ta không còn là cô nương có thể vì tình yêu mà bất chấp tất cả nữa.
Ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ cười.
“Nếu khi đó ngươi thật sự tới…”
“Có lẽ ta sẽ rất vui.”
Cố Thanh Yến bỗng cứng người.
Ta cụp mắt xuống.
Giọng nhẹ như thở dài.
“Nhưng trên đời này…”
“Làm gì có nhiều nếu như đến thế.”
Không khí chìm vào im lặng.
Rất lâu sau.
Hắn mới chậm rãi quỳ xuống trước mặt ta.
Dập đầu thật sâu.
“Là thần có lỗi với nương nương.”
“Bao năm qua…”
“Chưa từng một ngày được yên lòng.”
Ta siết chặt tay áo.
Móng tay đâm mạnh vào da thịt.
Ta sợ mình mềm lòng.
Sợ mình lại tin hắn.
Sợ mình lại nhớ về những năm tháng đã không thể quay lại.
Cho nên cuối cùng…
Ta chỉ lạnh nhạt quay người.
“Cố đại nhân.”
“Từ nay về sau…”
“Đừng gặp lại nữa.”
Ngay khoảnh khắc ta bước vào điện.
Phía sau bỗng truyền tới giọng nói khàn đặc của hắn.
“Thanh Đường.”
Bước chân ta khựng lại.
“Lần này…”
“Nếu người không muốn.”
“Cho dù phải phản cả thiên hạ.”
“Thần cũng sẽ không buông tay người nữa.”
Đêm ấy ta gần như thức trắng.
Trong đầu lặp đi lặp lại câu cuối cùng của Cố Thanh Yến.
“Cho dù phải phản cả thiên hạ…”
Hắn điên rồi.
Thật sự điên rồi.
Nếu lời ấy truyền tới tai Dung Chiêu, toàn bộ Cố gia đều sẽ mất mạng.
Ta ngồi trước gương đồng đến tận hừng đông.
A Hoàn bước vào thay y phục cho ta, vừa nhìn sắc mặt ta đã hoảng hốt.
“Nương nương lại mất ngủ?”
Ta khẽ “ừ” một tiếng.
Không nói gì thêm.
A Hoàn vốn lanh lợi, thấy ta khác thường cũng không dám hỏi nhiều.
Đúng lúc ấy, ngoài điện bỗng truyền tới tiếng động lớn.
Một tiểu thái giám hấp tấp chạy vào.
“Nương nương!”
“Xảy ra chuyện rồi!”
Ta hơi nhíu mày.
“Chuyện gì?”
Tiểu thái giám nuốt nước bọt.
“Cố đại nhân và Lục đại nhân đánh nhau ngoài điện Thái Hòa!”
Cây trâm trong tay ta rơi thẳng xuống đất.
“Keng” một tiếng vang lên lạnh buốt.
A Hoàn tái mặt.
“Nương nương…”
Ta đứng bật dậy.
“Hiện giờ thế nào rồi?”
“Nghe nói… nghe nói Lục đại nhân vừa tan triều đã chặn Cố đại nhân lại.
”
“Hai người nói chưa được vài câu thì động thủ.”
“Bá quan văn võ đều nhìn thấy…”
Trong lòng ta lập tức lạnh đi.
Cố Thanh Yến xưa nay luôn biết nhẫn nhịn.
Nếu không bị ép đến cực điểm, tuyệt đối sẽ không làm chuyện mất kiểm soát như vậy trước mặt văn võ bá quan.
Ta còn chưa kịp suy nghĩ thêm, bên ngoài đã vang lên tiếng truyền chỉ.
“Hoàng thượng giá lâm!”
Dung Chiêu bước vào điện.
Sắc mặt hắn rất lạnh.
Toàn bộ cung nhân lập tức quỳ rạp xuống đất.
Ta cũng cúi người hành lễ.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”
Dung Chiêu không để ý ai.
Hắn trực tiếp bước tới bóp cằm ta nâng lên.
Ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.
“Thanh Đường.”
“Đêm qua Cố Thanh Yến tới gặp nàng?”
Tim ta gần như ngừng đập.
Hắn biết rồi.
Ta siết chặt tay áo dưới lớp váy.
Cố ép bản thân bình tĩnh.
“Thần thiếp không hiểu ý Hoàng thượng.”
Dung Chiêu bật cười.
Tiếng cười lạnh đến thấu xương.
“Không hiểu?”
Hắn đột nhiên ném mạnh một cây trâm ngọc xuống trước mặt ta.
Chiếc trâm vỡ tan.
Ta nhận ra ngay lập tức.
Đó là cây trâm tối qua ta đánh rơi dưới gốc hải đường.
Toàn thân ta lập tức lạnh buốt.
Dung Chiêu nhìn phản ứng của ta.
Ánh mắt càng thêm đáng sợ.
“Xem ra nàng nhận ra.”
“Thanh Đường.”
“Hậu cung của trẫm đúng là càng ngày càng náo nhiệt.”
Ta quỳ xuống.
“Thần thiếp có tội.”
“Ồ?”
Dung Chiêu cúi xuống nhìn ta.
“Vậy nàng nói xem…”
“Tội gì?”
Ta cắn chặt môi.
Không trả lời được.
Nói mình tư thông ngoại thần?
Hay nói mình đêm khuya gặp nam nhân cũ?
Dù là cái nào…
Cũng đủ mất mạng.
Dung Chiêu nhìn ta rất lâu.
Cuối cùng lại bật cười.
“Nàng yên tâm.”
“Trẫm chưa định giết nàng.”
Hắn kéo ta đứng dậy.
Ngón tay lạnh như băng lướt nhẹ qua gò má ta.
“Nhưng nàng biết điều khiến trẫm tức giận nhất là gì không?”
Ta im lặng.
Dung Chiêu ghé sát bên tai ta.
Giọng rất nhẹ.
“Hắn muốn cướp nàng khỏi tay trẫm lần nữa.”
Tim ta run mạnh.
Dung Chiêu siết chặt eo ta.
Lực mạnh đến phát đau.
“Đêm qua hắn quỳ trước ngự thư phòng suốt một đêm.”
“Cầu trẫm thu hồi thánh chỉ.”
“Hắn nói…”
Dung Chiêu bật cười lạnh.
“Chỉ cần trẫm chịu thả nàng.”
“Hắn nguyện từ bỏ toàn bộ chức quyền, cả đời không bước vào kinh thành.”
Hốc mắt ta bỗng nóng lên.
Tên ngốc đó…
Sao hắn dám.
Dung Chiêu nhìn chằm chằm ta.
Không bỏ sót bất cứ cảm xúc nào trên mặt ta.
“Nàng đau lòng?”
Ta lập tức cúi đầu.
“Thần thiếp không dám.”
“Lại là không dám.”
Dung Chiêu bỗng cười thành tiếng.
Nhưng càng cười càng lạnh.
“Thanh Đường.”
“Có phải nàng nghĩ trẫm thật sự không nỡ giết hắn?”
Ta bỗng ngẩng phắt đầu.
Trong mắt hắn lúc này đã hoàn toàn không còn ý cười.
Chỉ còn cơn giận bị đè nén đến cực điểm.
Ta chưa từng thấy Dung Chiêu như vậy.
Hoảng loạn gần như lập tức dâng lên.
Ta siết chặt tay hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)