Tôi bước vào tiệm môi giới, lấy lý do “mẹ chồng rút tiền xong có thể làm rơi một món trang sức nhỏ”, nhờ họ cho xem camera.
Quản lý cửa hàng thấy tôi vừa sốt ruột vừa thành khẩn, do dự một lúc rồi cũng đồng ý.
Nhưng không cho phép quay phim hay chụp ảnh.
Trong văn phòng nhỏ, trên màn hình máy tính hiện ra rất nhiều khung camera.
Anh ta tìm đúng camera hướng ra mặt đường rồi kéo thanh tiến trình phát lại.
Hình ảnh màu sắc rõ nét hơn rất nhiều so với đoạn video ngân hàng cung cấp.
Thời gian hiển thị là ba giờ lẻ năm phút chiều thứ Năm tuần trước.
Người mặc áo hoa nhí kia xuất hiện.
Khẩu trang.
Kính râm lớn.
Tóc búi.
Bà ta bắt đầu thao tác, rút tiền, nhét vào túi xách, kéo khóa lại rồi quay người rời đi.
Ngay khoảnh khắc bà ta xoay người, chuẩn bị bước khỏi vùng ánh sáng để đi vào góc phố tối hơn, một cơn gió bất ngờ thổi qua.
Gió không lớn.
Nhưng vừa đủ hất tung một lọn tóc bên tai chưa búi chặt.
Cũng vừa hay làm cặp kính râm màu trà trên mặt bà ta lệch đi một chút.
Chỉ trong chớp mắt.
Chưa tới nửa giây.
Chiếc kính trượt xuống sống mũi, để lộ ra một phần đuôi mắt cùng đường nét chân mày nghiêng nghiêng.
Dù rất nhanh sau đó bà ta đã đỡ kính lại, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn bị camera độ nét cao ghi lại rõ ràng.
Hô hấp của tôi như ngừng lại.
Đó không phải mắt của tôi.
Hàng lông mày mảnh, đuôi hơi cụp xuống.
Hốc mắt mí lót hơi sưng.
Tôi quá quen với đôi mắt ấy.
Ít nhất mỗi tuần ba lần, chủ nhân của đôi mắt đó đều dùng ánh nhìn soi mói để đánh giá tôi.
Là Chu Thục Phân.
Mẹ chồng tôi.
Người trong video vội vàng chỉnh lại kính rồi nhanh chân rẽ vào con hẻm nhỏ, biến mất khỏi khung hình.
Quản lý cửa hàng nhấn tạm dừng video:
“Sao rồi? Có thấy món đồ bị rơi không?”
Tôi siết mạnh lòng bàn tay, ép bản thân phải bình tĩnh.
“Hình như… không thấy.”
“Có lẽ tôi nhớ nhầm chỗ rồi.”
“Làm phiền anh quá, cảm ơn anh.”
Tôi gần như chạy trốn khỏi tiệm môi giới.
Đứng dưới ánh nắng, cả người lại lạnh toát.
Mẹ chồng tự mình rút tiền.
Sau đó vu oan cho tôi.
Tại sao?
Chỉ vì chiếc túi kia?
Hay còn có nguyên nhân sâu hơn nữa?
Tôi tới chỗ bạn thân đón con về, ôm chặt thằng bé vào lòng.
Sau đó đi mua một cây bút ghi âm siêu nhỏ.
Rất bé.
Rất nhẹ.
Có thể dễ dàng giấu trong túi áo.
Chỉ dựa vào đoạn video này vẫn chưa đủ.
Tôi cần chứng cứ trực tiếp hơn.
Tôi cần bà ta tự mình thừa nhận.
Mà người đang tức giận hoặc đắc ý… luôn là người dễ lộ sơ hở nhất.
Buổi tối, Trần Tuấn không về nhà.
Tôi gửi cho anh ta một tin nhắn WeChat, giọng điệu vô cùng bình tĩnh:
“Chồng à, mẹ cứ ở nhà dì cả mãi cũng không phải cách.”
“Mai cuối tuần, chúng ta đưa con sang thăm mẹ đi, tiện thể nói chuyện đàng hoàng.
”
“Cứ căng thẳng thế này, chẳng còn giống một gia đình nữa.”
Rất lâu sau, anh ta mới trả lời:
“Được.”
Tôi đặt điện thoại xuống, đầu ngón tay khẽ vuốt món đồ kim loại lạnh băng trong túi áo.
- Đối Chất Và Bờ Vực Sụp Đổ
Sáng hôm sau, nhà dì cả.
Mẹ chồng tựa trên ghế quý phi, trên trán đắp khăn, nhắm mắt, sắc mặt trắng bệch.
Nhìn thấy chúng tôi tới, bà khẽ thở dài.
Trần Tuấn lập tức bước qua:
“Mẹ, mẹ thấy trong người thế nào?”
Mẹ chồng mở mắt, viền mắt đỏ hoe:
“Con trai à… trong lòng mẹ khó chịu lắm…”
“Ăn không nổi, ngủ cũng không yên…”
Bà liếc tôi một cái rồi quay đầu đi.
Dì cả rót cho tôi một ly nước, động tác không mấy nhẹ nhàng:
“Lâm Vy à, không phải dì muốn nhiều chuyện đâu, nhưng cháu nhìn xem cháu đã làm mẹ chồng cháu tức thành ra thế nào rồi?”
“Người một nhà với nhau, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói đàng hoàng?”
Tôi không nhận ly nước.
Cũng không ngồi xuống.
Tôi đặt con xuống rồi lấy máy tính bảng từ trong túi ra.
“Mẹ, dì cả.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức bất thường.
“Hôm nay con tới không phải để cãi nhau.”
“Con chỉ muốn làm rõ chuyện này.”
“Vì cái nhà này, cũng vì chính bản thân con.”
Mẹ chồng lập tức cảnh giác:
“Cô lại muốn làm gì nữa?”
Trần Tuấn đứng bật dậy:
“Lâm Vy, em đã hứa với anh là sẽ không làm loạn!”
“Tôi không làm loạn.”
Tôi mở máy tính bảng, nhấn vào video.
“Đây là đoạn camera tôi xin được từ tiệm môi giới bất động sản đối diện ngân hàng.”
“Góc quay tốt hơn.”
“Hình ảnh cũng rõ hơn.”
“Mọi người xem thử đi.”
“Người rút tiền ở cây ATM chiều thứ Năm tuần trước… rốt cuộc là ai.”
Đoạn video màu sắc rõ nét bắt đầu phát lên.
Áo hoa nhí.
Động tác rút tiền.
Quay người rời đi.
Gió thổi qua.
Kính lệch xuống.
Lộ ra đôi mắt.
Khoảnh khắc ấy bị tôi cố tình làm chậm lại, phát đi phát lại ba lần.
Phòng khách chìm vào im lặng chết chóc.
Chiếc khăn trên trán mẹ chồng rơi xuống.
Bà ta trợn trừng mắt nhìn màn hình, sắc mặt trắng bệch, môi run lẩy bẩy.
Dì cả há hốc miệng, hoàn toàn không dám tin.
Trần Tuấn bước tới gần hơn.
Anh ta nhìn chằm chằm khung hình đã dừng lại rất lâu.
Sau đó cực kỳ chậm rãi quay đầu nhìn mẹ mình.
Trong mắt anh ta ban đầu là hoang mang.
Sau đó là chấn động.
Cuối cùng biến thành đau đớn gần như vỡ vụn cùng sự không thể tin nổi.
“Mẹ…”
Giọng anh ta khô khốc.
“Cái này… cái này là…”
“Giả!”
“Là giả!”
Mẹ chồng đột nhiên thét chói tai, bật mạnh dậy, lao tới giật lấy máy tính bảng.
“Lâm Vy! Cô làm giả video!”
“Cô muốn hại tôi!”
“Đồ đàn bà độc ác!”
Tôi lùi lại một bước tránh đi.
Trần Tuấn đứng chết lặng tại chỗ.
Chaporia
Bình Luận (0)