Cuộc Gọi Từ ATM/Chương 5C. 5
20px

Anh ta không đỡ bà.

Cũng không mở miệng an ủi.

“Làm giả?”

Tôi tắt video đi, mở giao diện ghi âm trên điện thoại.

“Vậy mẹ, chuyện nửa đêm mẹ gọi điện nói rằng ‘ở cây ATM không có camera quay chính diện’, rồi còn nói ‘tôi có đeo khẩu trang mà’… là có ý gì?”

“Mẹ đang bàn bạc với ai vậy?”

“Bàn cách làm sao để ép cái tội ăn cắp này lên đầu tôi à?”

Tôi không bật đoạn ghi âm.

Nhưng chỉ riêng mấy câu ấy thôi cũng đủ giống như một quả bom ném thẳng xuống mặt hồ đang chết lặng.

Tiếng thét chói tai của mẹ chồng lập tức nghẹn lại.

Bà trợn mắt nhìn tôi, tròng mắt như sắp lồi ra ngoài.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ngón tay run rẩy chỉ vào tôi nhưng không thốt nổi lấy một chữ.

Dì cả cũng sững sờ:

“Thục Phân… em… em thật sự…”

“Không có!”

“Là nó nói bậy!”

“Ghi âm là giả!”

“Đều là giả hết!”

Mẹ chồng ngã phịch xuống ghế quý phi, ôm mặt gào khóc.

“Tôi sống không nổi nữa rồi…”

“Con trai cưới vợ xong quên mẹ, giờ còn hùa nhau ép chết tôi…”

Trần Tuấn không lập tức lao tới dỗ dành bà.

Anh ta chỉ đứng im tại chỗ.

Sống lưng cứng đờ.

Ánh mắt nhìn mẹ mình đang khóc lóc thảm thiết, rồi chậm rãi chuyển sang chiếc điện thoại trong tay tôi.

Trong mắt anh ta là sự hỗn loạn và giằng xé.

Dì cả cũng bắt đầu hoảng hốt.

Tôi biết.

Lửa đã cháy tới mức vừa đủ rồi.

Tôi cất máy tính bảng và điện thoại vào túi, bế con lên.

“Trần Tuấn.”

Tôi gọi anh ta.

Anh ta ngơ ngác nhìn sang tôi.

“Hôm nay tôi tới đây chỉ là muốn để anh, cũng để mẹ nhìn rõ.”

“Rốt cuộc chuyện này đã xảy ra thế nào.”

“Tiền biến mất ra sao.”

“Những lời kia là ai nói.”

“Còn lại… anh tự nghĩ đi.”

Tôi xoay người kéo cửa bước ra ngoài.

Phía sau vang lên tiếng gào khóc càng lúc càng chói tai của mẹ chồng.

Cùng với giọng Trần Tuấn cố gắng kiềm nén:

“Mẹ, mẹ đừng như vậy…”

Xen lẫn tiếng dì cả cuống cuồng khuyên can.

Tôi không quay đầu lại.

  1. Dòng Nước Ngầm Và Bí Mật Trong Cuốn Bệnh Án

Sau khi trở về từ nhà dì cả, Trần Tuấn ba ngày liền không về nhà.

Anh ta gửi tin nhắn:

“Anh ở công ty vài hôm, cần bình tĩnh lại.”

Tôi không trả lời.

Tôi biết đoạn camera HD cùng bản ghi âm chưa từng được phát kia giống như hai cái gai đâm mạnh vào niềm tin tuyệt đối của anh ta.

Anh ta cần thời gian.

Hoặc là nhổ chúng ra.

Hoặc là tiếp tục tự tay ấn sâu hơn nữa.

Bề ngoài, cuộc sống dần quay lại vẻ bình lặng.

Chăm con.

Làm việc nhà.

Lướt web tìm việc.

Nhưng trong bóng tối, tôi chưa từng dừng lại.

Đoạn camera chỉ chứng minh người rút tiền là mẹ chồng.

Nhưng chưa thể giải thích động cơ và hướng đi của khoản tiền kia.

Chiếc túi bà từng nói muốn mua… chính là điểm đáng nghi nhất.

Tôi đăng nhập vào trang web chính thức của thương hiệu xa xỉ kia, tìm được mẫu túi da cá sấu màu xanh đậm.

Giá niêm yết đúng bốn trăm năm mươi tám nghìn.

Cần đặt trước.

Tôi ghi nhớ mã sản phẩm.

Sau đó thay một bộ quần áo kín đáo, đeo khẩu trang rồi tới cửa hàng chuyên doanh.

Khi nhân viên đang giới thiệu sản phẩm, tôi giả vờ vô tình hỏi:

“Mẫu này đẹp thật đấy.

“Nhưng nghe nói rất khó đặt?”

“Hình như có người thân của tôi tuần trước vừa đặt một chiếc.”

“Người thân của cô họ gì ạ? Nếu mới đặt gần đây thì bên em có thể tra trong hệ thống.”

“Họ Chu.”

“Chắc khoảng thứ Năm hoặc thứ Sáu tuần trước?”

Nhân viên thao tác trên máy tính một lúc rồi ngẩng đầu:

“Xin lỗi cô, gần đây bên em không có khách hàng họ Chu nào đặt mẫu này.”

“Có phải cô nhớ nhầm thời gian không ạ?”

“Tôi cũng không chắc nữa.”

Tôi mỉm cười.

“Nếu thanh toán toàn bộ để lấy hàng thì cũng phải đăng ký đúng không?”

“Tất nhiên ạ.”

“Cho dù thanh toán đủ tiền và lấy hàng ngay thì vẫn phải đối chiếu thông tin đặt trước cùng chứng từ thanh toán.”

“Hơn nữa mẫu túi này hiện tại kho hàng cũng không có ghi nhận xuất kho.”

Mẹ chồng vốn chưa từng đặt chiếc túi đó.

Bốn trăm năm mươi nghìn tiền mặt kia… hoàn toàn không phải dùng để mua túi.

Phát hiện này khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Nếu không phải vì chiếc túi, vậy bà ta rút một khoản tiền lớn như thế rồi còn vu oan cho tôi… rốt cuộc là vì mục đích gì?

Manh mối thứ hai đến từ bệnh viện cộng đồng.

Tôi lấy lý do “có thể làm mất thẻ bảo hiểm y tế”, xin trích xuất camera khu vực công cộng từ ba giờ đến bốn giờ chiều thứ Năm tuần trước.

Trong video, tôi mặc áo sơ mi sọc xanh nhạt, buộc tóc đuôi ngựa thấp, ôm con xuất hiện ở quầy thanh toán, nhà thuốc và khu chờ khoa nhi.

Toàn bộ thời gian nối liền liên tục.

Không hề có khoảng trống nào để rời khỏi bệnh viện.

Điều này hoàn toàn loại bỏ khả năng tôi tới ngân hàng rút tiền trong khoảng thời gian đó.

Tôi cẩn thận sao lưu đoạn camera ấy.

Điểm đáng nghi thứ ba xuất hiện trong đống đồ cũ của mẹ chồng.

Ngày thứ tư Trần Tuấn không về nhà, mẹ chồng đột nhiên quay lại lấy quần áo thay cùng “thuốc hạ huyết áp”.

Tôi đứng ngoài cửa thư phòng nhìn bà.

Trong lúc lục tìm đồ, một cuốn bệnh án vỏ cứng mỏng vô tình rơi ra.

Bên trong còn kẹp một góc giấy trắng.

Không giống giấy trong bệnh án.

Mà giống hóa đơn thu phí của phòng khám tư hơn.

Bà lập tức khép mạnh cuốn bệnh án lại, siết chặt trong tay, còn cố tình ho khan vài tiếng để che giấu.

“Mẹ đang tìm gì vậy? Để con giúp mẹ.”

“Không cần!”

Phản ứng của bà cực kỳ dữ dội.

Bà giấu cuốn bệnh án ra phía sau lưng.

“Chỉ mấy hộp thuốc thôi, tôi tự tìm được.”

“Cô trông con cho tốt là được, đừng có làm loạn thêm.”

Ánh mắt bà đầy hoảng loạn.

Tay vẫn siết chặt cuốn bệnh án kia.

Rốt cuộc là loại bệnh gì… mà bệnh án cùng hóa đơn lại phải che giấu đến mức ấy?

Tôi ghi nhớ dáng vẻ cuốn bệnh án.

Vỏ cứng màu xanh đậm.

Các cạnh đã sờn cũ.

Là của bệnh viện công nơi bố chồng từng khám lúc còn sống.

Sau khi ông qua đời, cuốn sổ ấy cũng bị cất đi.

Bây giờ mẹ chồng lại lấy nó ra làm gì?

Đêm đó, sau khi dỗ con ngủ, tôi mở máy tính lên.

Tôi sắp xếp toàn bộ mọi thứ thành một chuỗi logic rõ ràng:

Camera từ tiệm môi giới.

Camera bệnh viện cộng đồng.

Lời xác nhận của nhân viên cửa hàng xa xỉ.

Cả phản ứng bất thường của mẹ chồng với cuốn bệnh án.

Tôi còn tra cả khu vực quanh bệnh viện cũ kia.

Cách đó hai con phố là một khu tập trung rất nhiều trung tâm thẩm mỹ y tế tư nhân và phòng khám cao cấp.

Một suy đoán mơ hồ dần hiện lên trong đầu tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...