Lần gần nhất mẹ chồng tới nhà, tôi từng nhận ra chân mày bà được tỉa tinh tế hơn.
Rãnh cười hai bên khóe miệng dường như cũng mờ đi không ít.
Khi đó tôi còn tưởng bà đổi mỹ phẩm dưỡng da.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Liệu có phải bà đang làm thẩm mỹ?
Thậm chí là kiểu “bảo dưỡng” cần liên tục đổ tiền vào nhưng lại không thể công khai?
Nếu thật sự là vậy…
Mọi chuyện dường như đều hợp lý.
Bà cần tiền.
Nhưng lại không muốn con trai biết mình bỏ một khoản lớn vào việc giữ gìn nhan sắc.
Vì thế bà dựng nên vở kịch “mất tiền”.
Vừa lấy được tiền mặt.
Vừa đẩy tôi vào đường cùng.
Một mũi tên trúng hai đích.
Nhưng tất cả vẫn chỉ là suy đoán.
Tôi cần chứng cứ.
Cần biết khoản tiền kia đã đi đâu.
Cần bà ta tự mình thừa nhận.
Hoặc để người bí ẩn nhận cuộc gọi đêm đó… tự bước ra ánh sáng.
- Tờ Hóa Đơn Và Vực Sâu Bí Mật
Bước ngoặt xuất hiện vào chiều ngày thứ năm.
Trần Tuấn trở về.
Râu ria lởm chởm, đáy mắt đầy tia máu.
“Vy Vy.”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Đoạn camera bên tiệm môi giới… anh đã nhờ bạn làm kỹ thuật kiểm tra rồi.”
“Không phát hiện dấu vết cắt ghép hay làm giả.”
Tôi không nói gì.
“Bên mẹ…”
Anh ta khó nhọc mở miệng.
“Anh có hỏi bà, nhưng bà chỉ khóc suốt, nói video là giả, nói em hận bà nên muốn ép chết bà.”
“Dì cả cũng đứng về phía bà.”
“Anh…”
“Trần Tuấn.”
Tôi bình tĩnh ngắt lời anh ta.
“Camera bệnh viện đã chứng minh lúc đó tôi không có mặt ở hiện trường rút tiền.”
“Cửa hàng xa xỉ cũng xác nhận không hề có đơn đặt hàng của mẹ.”
“Bốn trăm năm mươi nghìn tiền mặt biến mất, người rút tiền là bà.”
“Bây giờ bà không giải thích được tiền đã đi đâu, chỉ biết khóc lóc rồi đổ hết lên đầu tôi.”
“Anh thật sự cho rằng chuyện này vẫn chỉ là mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu sao?”
“Hay anh vẫn nghĩ tôi đang vô lý gây chuyện?”
Anh ta ngẩng đầu lên.
Trong mắt đầy tia máu cùng vẻ đau đớn.
“Vậy em muốn anh làm thế nào?”
“Đó là mẹ anh!”
“Chẳng lẽ anh thật sự phải đưa bà vào đồn công an?”
“Để bà già rồi còn mang án tích?”
“Để họ hàng chỉ vào lưng anh mà chửi rủa sao?”
Nhìn đi.
Đây chính là logic của anh ta.
Sự thật không quan trọng.
Quan trọng là vẻ ngoài “gia đình hòa thuận”.
Là cái gọi là “thể diện” của một người con trai và một người chồng.
“Tôi chưa từng nói muốn đưa bà vào tù.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Điều tôi muốn là sự trong sạch.”
“Là một lời xin lỗi chính thức trước mặt tất cả mọi người.”
“Tôi muốn anh, với tư cách chồng tôi, phải có thái độ rõ ràng trong chuyện này.”
“Chứ không phải giống bây giờ.”
“Trốn tránh.”
“Rồi hy vọng tôi sẽ ‘vì đại cục’, ‘dĩ hòa vi quý’.”
Anh ta né tránh ánh mắt tôi.
Nắm tay siết chặt rồi lại buông ra.
“Anh sẽ nói chuyện lại với mẹ.”
“Nói chuyện gì?”
Tôi hỏi.
“Nếu bà vẫn không chịu thừa nhận?”
“Nếu bà nhất quyết không nói cho anh biết tiền đã đi đâu?”
“Anh định làm thế nào?”
Trần Tuấn không trả lời được.
Đúng lúc ấy điện thoại anh ta vang lên.
Là dì cả gọi tới.
“Cái gì?”
“Sao lại ngất nữa rồi?”
“Được, được, con tới ngay!”
Anh ta cúp máy, vội vàng đứng bật dậy.
“Mẹ ngất ở nhà dì cả rồi.”
“Dì đã gọi xe cấp cứu.”
“Anh phải tới bệnh viện ngay.”
Ra tới cửa, bước chân anh ta khựng lại một chút.
Không quay đầu.
“…Em có muốn đi cùng không?”
Tôi biết.
Rất có thể đây lại là một cái bẫy.
Một màn ép buộc dùng bệnh tình làm vũ khí.
Nhưng đồng thời cũng là cơ hội.
Trong hoàn cảnh hỗn loạn và căng thẳng ở bệnh viện, phòng tuyến tâm lý của con người thường dễ sụp đổ hơn.
Tôi nhanh chóng cầm túi lên, kiểm tra cây bút ghi âm rồi nhét vào túi áo bên trong.
“Đi.”
“Tôi gọi bạn thân tới đón con.”
Khi chúng tôi tới bệnh viện, mẹ chồng đã được đưa vào phòng theo dõi cấp cứu.
Dì cả đứng ngoài cửa.
Vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức trợn mắt lạnh lùng:
“Cô còn dám tới?”
“Nếu không phải cô làm mẹ chồng tức đến tăng huyết áp, bà ấy có thành ra thế này không?”
“Trần Tuấn!”
“Hôm nay cháu nhất định phải cho mẹ cháu một câu trả lời!”
Trần Tuấn rối bời đến mức đau đầu:
“Dì cả, giờ đừng nói mấy chuyện này nữa.”
“Mẹ cháu sao rồi?”
“Huyết áp tăng cao, chóng mặt, tim đập nhanh!”
“Bác sĩ nói do kích động cảm xúc nên phải nhập viện theo dõi!”
Dì cả hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
“Cô nhìn đi!”
“Đây chính là kết quả cô muốn à?”
“Không ép người già vào bệnh viện thì cô không cam lòng đúng không?”
Tôi không để ý tới bà ta.
Chỉ xuyên qua lớp kính nhìn vào bên trong.
Mẹ chồng nằm trên giường bệnh, nhắm mắt, tay đang truyền dịch.
Sắc mặt trắng bệch nhưng hô hấp vẫn ổn định.
Y tá đang ghi chép số liệu.
Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc tủ đầu giường.
Túi xách cá nhân của bà đặt ở đó.
Tôi khẽ kéo tay áo Trần Tuấn, hạ thấp giọng:
“Anh vào xem mẹ đi.”
“Hỏi bác sĩ tình hình cụ thể thế nào.”
“Tôi chờ bên ngoài.”
Trần Tuấn do dự một chút rồi gật đầu, đi theo dì cả vào phòng theo dõi.
Tôi đứng lại ngoài hành lang.
Chờ tới khi sự chú ý của họ hoàn toàn dồn lên bác sĩ và mẹ chồng, tôi lập tức đi nhanh tới quầy y tá.
“Xin chào, tôi là người nhà của bệnh nhân Chu Thục Phân giường số ba.”
Tôi cố ý để giọng đầy lo lắng.
“Lúc nãy đưa tới quá gấp, có thể quên mang đủ thẻ bảo hiểm với hồ sơ bệnh án cũ, tôi sợ ảnh hưởng bác sĩ chẩn đoán.”
“Tôi muốn hỏi xem trước đây bà từng khám ở bệnh viện này hoặc cơ sở y tế nào gần đây chưa?”
Chaporia
Bình Luận (0)