Cuộc Gọi Từ ATM/Chương 7C. 7
20px

“Ví dụ như bệnh tim mạch, huyết áp…”

Tôi dừng một chút rồi hạ thấp giọng.

“Hoặc những phòng khám tư… kiểu như tiêm thẩm mỹ chẳng hạn?”

“Đôi khi mấy liệu trình đó cũng có thể khiến huyết áp tăng cao.”

Y tá trực nhìn tôi một cái rồi mở hệ thống liên kết trên máy tính tra cứu.

Một lúc sau cô lắc đầu.

“Hồ sơ của bà Chu Thục Phân ở bệnh viện chúng tôi chủ yếu là tái khám cao huyết áp định kỳ.”

“Hệ thống liên kết không có ghi nhận tiêm ở phòng khám tư như cô nói.”

“Nhưng nếu là cơ sở độc lập không kết nối mạng thì bên chúng tôi cũng không tra được.”

“Được rồi, cảm ơn cô.”

Tôi quay trở lại hành lang, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ bước tiếp theo.

Đúng lúc ấy, dì cả mang túi xách của mẹ chồng ra ngoài.

Bà vừa đi vừa nghe điện thoại, tiện tay đặt chiếc túi lên ghế ngoài hành lang.

Sau khi cuộc gọi kết nối, bà vừa nói chuyện vừa đi về phía cầu thang.

Chiếc ghế cách tôi không xa.

Xung quanh cũng không có ai.

Tim tôi lập tức đập mạnh.

Tôi biết làm vậy là không đúng.

Nhưng cơ hội chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Tôi nhanh chóng bước tới, giả vờ cúi xuống buộc dây giày.

Ngón tay lặng lẽ luồn vào miệng túi đang mở hé.

Bên trong rất lộn xộn.

Ví tiền.

Chìa khóa.

Khăn giấy.

Kính lão.

Đầu ngón tay bỗng chạm phải một vật cứng quen thuộc có vỏ xanh đậm.

Là cuốn bệnh án kia.

Tôi lập tức rút nó ra, nhét vào túi áo bên trong của mình.

Sau đó bình tĩnh đứng thẳng dậy, đi tới bên cửa sổ cách đó vài bước, quay lưng về phía chiếc ghế.

Toàn bộ quá trình chưa tới mười giây.

Dì cả gọi điện xong quay lại, cầm túi lên mà hoàn toàn không phát hiện điều gì.

Tôi siết chặt túi áo.

Bên trong giống như đang giấu một khối than đỏ rực nóng bỏng.

  1. Chim Sẻ Núp Sau Và Cuộc Đối Chất Cuối Cùng

Tôi đi xuống quán cà phê ở góc tầng một bệnh viện, tìm một chỗ ngồi khuất nhất.

Ngón tay hơi run run mở cuốn bệnh án vỏ xanh đậm kia ra.

Trên bìa là tên của bố chồng.

Tôi hít sâu một hơi rồi lật mở.

Phía trước đều là hồ sơ bệnh mãn tính của ông lúc còn sống.

Tôi nhanh chóng lật về phía sau.

Ở mấy trang cuối kẹp lẫn vài tờ hóa đơn đã gấp lại.

Không phải của bệnh viện công này.

Mà là chứng từ thanh toán cùng phiếu ghi chép hạng mục của một cơ sở y tế tư nhân.

Giấy in cao cấp.

Thiết kế cực kỳ tinh xảo.

Ở mục tên khách hàng ghi rõ:

Chu Thục Phân.

Thời gian kéo dài suốt gần hai năm.

Tên các hạng mục đầy những chữ viết tắt tiếng Anh cùng thuật ngữ cao cấp:

TL.

PRP.

PDRN.

Tiêm axit poly-L-lactic.

Vi kim vàng RF…

Khoản tiền mỗi lần một lớn hơn.

Tờ gần đây nhất là ba tháng trước.

Hạng mục:

“Nâng cơ toàn mặt bằng chỉ thế hệ mới và cấy dưỡng chất tổng hợp.

Chi phí một lần:

Hai trăm hai mươi tám nghìn tệ.

Bên dưới hóa đơn còn có ghi chép lịch hẹn viết tay cùng thời gian điều trị tiếp theo.

Một tờ giấy note ghi nguệch ngoạc một số điện thoại và cái tên:

“Chủ nhiệm Đổng.”

Điều khiến máu trong người tôi gần như đông cứng… là tờ giấy note màu vàng nhỏ bằng bàn tay được kẹp ở cuối cùng.

Là nét chữ của mẹ chồng.

Trên đó liệt kê một loạt con số cùng ghi chú đơn giản:

“Chị Vương vay 80 nghìn (nâng cơ chỉ)

Em Lý đầu tư 50 nghìn (hứa chia ba phần lãi)

Cầm cố bảo hiểm 120 nghìn (đáo hạn tháng 12)

Động vào thẻ? 450 nghìn? (Phải làm gấp, nếu không chỉ sẽ xuyên ra ngoài! Rủi ro lớn!)”

Dòng cuối cùng kia…

Phần trong ngoặc sau chữ “Động vào thẻ? 450 nghìn?” giống như cây kim lạnh lẽo đâm thẳng vào mắt tôi.

“Nếu không chỉ sẽ xuyên ra ngoài.”

Chỉ?

Ý là phần chỉ nâng cơ sẽ lộ ra khỏi da mặt sao?

Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến bà liên tục làm thẩm mỹ, thậm chí không tiếc vay nợ, cầm cố bảo hiểm, cuối cùng còn dựng lên màn kịch “mất tiền”?

Vì một hạng mục rủi ro cao, chi phí cực lớn xảy ra vấn đề nghiêm trọng.

Cần gấp bốn trăm năm mươi nghìn tiền mặt để xử lý?

Mà dấu chấm hỏi phía sau chữ “Động vào thẻ” lại giống như sự do dự của bà lúc đó.

Cuối cùng…

Bà đã chọn “động vào thẻ”.

Rồi dựng nên màn vu oan cho tôi.

Vừa lấp được cái hố tiền bạc kia.

Vừa tiện tay loại bỏ luôn cái gai trong mắt là tôi.

Toàn thân tôi lạnh buốt.

Tiếng tim đập mạnh đến mức màng nhĩ đau nhói.

Toàn bộ hóa đơn và giấy ghi chú…

Thời gian.

Khoản tiền.

Động cơ.

Tất cả đều khớp rồi.

Bốn trăm năm mươi nghìn tiền mặt kia căn bản không phải để mua túi hàng hiệu.

Mà bị ném vào cái hố không đáy do việc thẩm mỹ gương mặt xảy ra vấn đề.

Để che giấu chuyện này.

Để gom tiền.

Bà ta không tiếc vu oan hãm hại chính con dâu mình.

Cơn phẫn nộ.

Sự hoang đường.

Cùng cảm giác run rẩy khi gần chạm tới chân tướng…

Tất cả đồng loạt cuốn lấy tôi.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Trần Tuấn gọi tới.

Giọng anh ta đầy mệt mỏi:

“Mẹ ổn định rồi, nhất quyết đòi xuất viện về nhà nghỉ ngơi.”

“Dì cả đưa bà về trước.”

“Anh… lát nữa mới quay lại công ty.”

Anh ta dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.

“Vy Vy…”

“Cái đó… mẹ nói cuốn bệnh án cũ bà để trong ngăn kéo bị mất rồi.”

“Có phải em…”

Tôi siết chặt xấp giấy đủ để hoàn toàn lật ngược cục diện trong tay, ngắt lời anh ta.

Giọng bình tĩnh đến bất ngờ.

“Trần Tuấn.”

“Bây giờ anh lập tức về nhà.”

“Đưa cả mẹ và dì cả tới.”

“Nếu mẹ hỏi cuốn bệnh án, anh cứ nói nó đang ở chỗ tôi.”

“Cái gì? Vy Vy em…”

“Còn nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...