05
Tôi bị đói tới tỉnh giấc.
Bật đèn lên, điện thoại đã được sạc đầy đặt trên tủ đầu giường.
Bên dưới điện thoại còn đè một tờ giấy ghi chú.
—— Đói thì nhắn tin cho anh, đầu bếp trong nhà tối nay có việc nên tan làm sớm rồi.
Người để lại lời nhắn là Cố Tắc.
Tôi: “…”
Quá quỷ dị rồi.
Tôi đang định xuống giường đi vào bếp xem thử, chân bỗng truyền tới cơn đau nhè nhẹ.
Vén chăn lên nhìn, hai bên mắt cá chân đều đã được bôi thuốc, còn quấn thêm một lớp băng gạc.
Tôi: “…”
Có hơi khoa trương rồi đấy.
Ngay lúc đó, điện thoại vang lên.
Là cuộc gọi của Cố Tắc.
Tôi do dự một chút mới bắt máy.
Bên kia đi thẳng vào vấn đề: “Muốn ăn gì?”
Tôi hỏi: “Sao anh biết em tỉnh rồi?”
“Đèn phòng em sáng.”
“…”
“Vẫn chưa trả lời anh, muốn ăn gì?”
“Thôi khỏi, em không ăn nữa.”
Cố Tắc khẽ cười một tiếng, nói: “Hôm nay anh không bận, nói đi.”
Tôi: “…”
Càng quỷ dị hơn rồi.
Đây là đoạn đối thoại nên có giữa tôi và anh trai của bạn trai sao?
Đợi mãi không thấy tôi trả lời, Cố Tắc nói: “Nếu không biết thì anh tự quyết định vậy.”
Trong lúc nói chuyện, cửa phòng bị gõ vang.
“Anh vào được không?”
Giọng anh ấy đồng thời vang lên trong điện thoại và ngoài cửa.
Tôi: “…”
“Được.”
Cố Tắc bưng một bát cháo, quen thuộc ngồi xuống bên giường tôi, múc một thìa đưa tới bên miệng tôi.
Anh ấy mặc áo choàng ngủ màu đỏ sẫm, dây thắt lưng dường như không buộc chặt, theo động tác ngồi xuống mà lộ ra một chút cơ ngực.
Tôi nhìn đến mức mũi nóng lên.
“Em tự làm được.” Tôi vội nhận lấy bát cháo, đổi chủ đề, “Cố Trần đâu? Anh ấy chưa về sao?”
Khóe môi đang cong lên của anh ấy lập tức hạ xuống, ý cười trong mắt biến mất sạch sẽ, nói: “Nó bỏ em lại một mình trên núi, loại đàn ông không có phẩm chất này, em còn muốn thích nó?”
“Ừm.” Tôi cố gắng khống chế ánh mắt không được nhìn lung tung, căn bản không nghe anh ấy nói gì, chỉ đáp đại một tiếng.
Cố Tắc bị chọc tới bật cười.
Không ngờ Tạ Thời An lại là kiểu yêu đương mù quáng.
Không lâu trước đó, anh ấy từng điều tra quá khứ của hai người.
Sau khi Mạc Thượng ra nước ngoài, Cố Trần suy sụp một khoảng thời gian, sau đó trong một buổi biểu diễn văn nghệ của trường đã gặp Tạ Thời An.
Cô mặc váy trắng dài, yên lặng ngồi trên sân khấu chơi piano.
Bóng lưng rất giống Mạc Hồi.
Vì thế, Cố Trần bắt đầu bám lấy cô.
Mặt dày theo đuổi suốt hai năm, Tạ Thời An cuối cùng cũng đồng ý ở bên anh ta.
Đúng là may mắn thật.
Đáng tiếc, tên ngốc Cố Trần này căn bản không biết trân trọng.
Cố Tắc nhìn tấm ảnh trong tài liệu trợ lý đưa tới, thần sắc cũng dịu dàng hơn rất nhiều.
Tạ Thời An hai mươi tuổi ngồi trước piano, cười vô cùng rạng rỡ.
Khi đó, anh ấy sinh ra một loại tiếc nuối mãnh liệt, giá mà anh trẻ hơn bảy tuổi thì tốt rồi.
Nhưng rất nhanh, ý nghĩ này bị anh ấy phủ định.
Từ năm mười hai tuổi, anh ấy đã bị đưa sang Anh.
Cuộc sống nơi đất khách khiến anh ấy trở nên u ám, cô độc, tính cách năm hai mươi tuổi của anh ấy cũng không được yêu thích.
Trong cháo có bỏ đương quy, tôi cảm thấy bổ tới mức khí huyết dâng lên luôn rồi.
Cố Tắc nhìn tôi một lúc, đột nhiên hỏi: “Em rất muốn nó ở bên cạnh em sao?”
Tôi mơ mơ màng màng gật đầu.
Anh ấy không nói nữa.
Trong phòng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng muỗng va vào bát sứ.
Tôi vội vàng ăn hết cháo, một bàn tay thon dài nhận lấy cái bát, lại đưa tới một chiếc khăn tay.
Cố Tắc nói: “Nghỉ ngơi sớm đi, đợi chân em khỏi rồi, anh sẽ để nó tới gặp em.”
Bụng vẫn rất đói.
Tôi nhận lấy khăn tay, ngẩng đầu nhìn anh ấy, nói: “Em chưa no, nhưng không muốn ăn cái này nữa.”
Anh ấy buồn cười liếc tôi một cái, “Muốn ăn gì?”
Đồ nướng trưa nay đám thiếu gia tiểu thư kia làm quá lành mạnh, nói về đồ ăn ngon thì vẫn phải là quán ven đường.
Tôi chẳng còn tâm trạng giữ hình tượng nữa, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, nói: “Em muốn ăn đồ nướng ở quán này.”
Tôi vốn tưởng Cố Tắc sẽ giống Cố Trần mà giáo huấn tôi nào là đồ ăn rác không vệ sinh các thứ.
Không ngờ anh ấy đặt bát không sang một bên, ngồi xổm xuống nắm lấy mắt cá chân tôi để mang tất cho tôi.
Tôi: “?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh ấy, đang định mở miệng thì anh ấy đã đứng dậy, thần sắc tự nhiên nói: “Mặc thêm áo khoác đi, anh đợi em trong xe.”
“…”
Mười hai giờ đêm, tôi và Cố Tắc xuất hiện trước quán nướng.
Chiếc xe sang đậu bên đường cùng khí chất lạnh nhạt trên người anh ấy hoàn toàn không hợp với nơi này.
Anh ấy ngồi đối diện tôi, chăm chú nướng đồ ăn.
Tôi lăn xiên nướng trong đống gia vị đầy mùi công nghệ rồi đưa tới trước mặt anh ấy, cố ý hỏi: “Sao anh không ăn?”
Anh ấy cúi đầu, trực tiếp cắn một miếng ngay trên tay tôi, nói: “Dạ dày anh không tốt, bác sĩ khuyên nên ăn ít đồ cay và nhiều dầu mỡ.”
Tôi: “…”
Tôi lặng lẽ rút tay về.
Nếu là Cố Trần, anh ấy căn bản sẽ không cùng tôi tới nơi này, cũng sẽ không ăn loại đồ này.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tôi thường xuyên hối hận.
Cảm xúc dâng lên, tôi lập tức gửi tin nhắn chia tay cho Cố Trần, tiện tay đăng luôn một bài emo lên vòng bạn bè.
Thấy tôi đột nhiên nghịch điện thoại, Cố Tắc hỏi: “Sao vậy?”
Tôi lắc đầu: “Một đời này của em, như đi trên lớp bánh lừa mỏng.”
Anh ấy lịch sự cười một tiếng, rõ ràng không theo kịp nhịp của người trẻ tuổi.
Ăn xong đồ nướng, anh ấy đưa cho tôi một chiếc khăn tay.
Tôi ngẩn người.
Ngay giây sau, anh ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, dùng khăn tay cẩn thận lau ngón tay cho tôi.
Tôi: “?”
Tôi muốn rút tay về, ngược lại anh ấy còn nắm chặt hơn, hỏi: “Sao thế?”
Tôi nói: “Anh, em tự làm được.”
“Được thôi.” Anh ấy ngẩng mắt nhìn tôi một cái rồi buông tay.
Đúng lúc này, khách ở bàn bên cạnh chuẩn bị rời đi.
Lúc đi ngang qua chỗ chúng tôi, cậu bé đi cuối vì mải chơi điện thoại nên không chú ý cái ghế dưới chân, bị vấp một cái rồi ngã mặt về phía thùng rác.
Trong thùng rác toàn là que tre.
Cố Tắc phản ứng cực nhanh, túm lấy cổ áo cậu bé rồi nhấc lên.
“Bạn nhỏ, đi đường cẩn thận chút.”
Người nhà cậu bé vội vàng tới cảm ơn.
Cố Tắc chỉ nhẹ nhàng gật đầu, không để trong lòng.
Cậu bé dưới sự dẫn dắt của người nhà cũng nói cảm ơn: “Cảm ơn chú.”
Nhìn sang tôi, nụ cười trên mặt vô cùng chân thành, “Chị ơi, ba chị nhìn trẻ thật đó.”
Cố Tắc: “…”
Mặt anh ấy đen rồi.
Tôi: “Ờm… đây là… anh trai của chị.”
Người nhà cậu bé vội cười gượng rồi kéo cậu đi.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé, trẻ con thích nói linh tinh thôi, vị tiên sinh này nhìn nhiều nhất cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, sao có thể có đứa con hơn hai mươi tuổi được chứ? Ha ha.”
Mặt Cố Tắc càng đen hơn, nghiến răng nói: “Năm nay tôi ba mươi tuổi.”
“…”
Trên đường về, anh ấy nghiêm mặt không nói gì.
Cho đến khi xe dừng ở gara nhà họ Cố, anh ấy mới lên tiếng hỏi tôi: “Anh nhìn già lắm sao?”
Tôi an ủi anh ấy: “Có vài người trời sinh trông trưởng thành hơn bạn cùng tuổi một chút, nhưng hai mươi năm sau, họ sẽ nhìn trẻ hơn.”
Nói công bằng thì Cố Tắc không hề già.
Chỉ là ở vị trí cao quá lâu, lại không thích cười, điều này khiến anh ấy vừa trầm ổn vừa rất uy nghiêm.
Giống như giáo viên chủ nhiệm vậy.
Phụ huynh và học sinh sẽ vô thức cộng thêm vài chục tuổi cho kiểu nghề nghiệp này.
Cố Tắc: “…”
Anh ấy chẳng được an ủi chút nào, ngược lại còn tan nát hơn.
Trở về phòng đã là hai giờ sáng.
Sau khi tắm rửa xong, tôi nằm lên giường.
Đầu mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, tôi nghiêng đầu liền nhìn thấy chiếc khăn tay đầu tiên Cố Tắc tặng tôi.
Cố Tắc thơm thật đấy.
Cũng không biết dùng loại nước hoa gì nữa.
Tôi cầm khăn tay nhìn dưới ánh đèn, thầm nghĩ, giá mà Cố Tắc là anh trai tôi thì tốt rồi.
Vừa gợi cảm vừa thơm.
Nghĩ tới đây, tôi đột nhiên ngồi bật dậy.
Không đúng.
Gợi cảm hình như không phải từ dùng để miêu tả anh trai.
Ở phía bên kia, Cố Tắc nhìn thấy bài đăng vòng bạn bè mới của Tạ Thời An, lập tức sắp xếp bữa sáng ngày hôm sau.
【Thời An】: Một đời này của tôi là bánh lừa mỏng, bánh trứng, bánh sốt tương, bánh bay, bánh nướng, bánh ngàn lớp, bánh đường, bánh mè, bánh gà con, bánh chiên, bánh xuân, bánh tay cầm.
Khoảng cách tuổi tác bảy năm quả thật có sự khác biệt thế hệ.
Chaporia
Bình Luận (0)