06

Ngày hôm sau, tôi nhìn đủ loại bánh trên bàn ăn mà rơi vào trầm mặc.

Trong tòa kiến trúc đầy phong cách này, đột nhiên xuất hiện hơi thở chợ búa nhân gian.

Tôi dùng ánh mắt dò hỏi quản gia.

Bà ấy cũng có chút nghi hoặc, không chắc chắn nói: “Có lẽ anh Cố muốn đổi khẩu vị một chút… chăng?”

“Ồ~” Tôi gật đầu.

Có lẽ tối qua anh ấy thật sự bị đả kích rồi, chỉ có thể dùng vài hành động đặc biệt để hồi tưởng tuổi trẻ.

Tôi vừa cắn bánh tay cầm vừa lướt điện thoại.

Cố Trần vẫn chưa về nhà, cũng không trả lời tin nhắn của tôi.

Im lặng xử lý cũng đồng nghĩa với việc đồng ý chia tay.

Tôi dứt khoát chặn rồi xóa anh ta, sau đó trở về phòng thu dọn đồ đạc.

Lúc chuyển tới nhà họ Cố, tôi chỉ mang theo một vali, bên trong là vài bộ quần áo thay đổi hằng ngày.

Kết quả nhà họ Cố có hẳn phòng thay đồ riêng, mấy thứ này căn bản không dùng tới.

Còn hơi nghèo nàn nữa.

Trước khi rời đi phải chào chủ nhà một tiếng.

Cố Tắc đang họp trong phòng hội nghị, quản gia bảo tôi chờ anh ấy trong thư phòng.

Ngoài cửa sổ là một khu vườn.

Tôi nhìn thấy Cố Trần trong vườn.

Anh ta nồng nặc mùi rượu ngồi trên ghế dài, khóc nói: “Mẹ, con và Mạc Hồi không còn bất kỳ khả năng nào nữa rồi.”

Tim mẹ Cố giật thót, nhìn trái nhìn phải một chút rồi nói: “Con nói nhỏ thôi, vị hôn thê của con vẫn còn ở đây đấy.”

Tấm rèm dày che khuất bóng dáng tôi.

Họ không phát hiện ra tôi.

“Vị hôn thê?” Cố Trần mờ mịt một chút, “Đúng rồi, Tạ Thời An, con còn có An An.”

Giống như nhớ ra điều gì, anh ta ôm đầu hối hận nói: “Hôm qua hình như con bỏ quên cô ấy trên núi rồi, cô ấy về chưa?”

Mẹ Cố: “… Anh con đưa về rồi.”

“Vậy thì tốt.” Cố Trần đứng dậy, loạng choạng đi ra ngoài.

“Con đi xin lỗi cô ấy, lòng cô ấy rất mềm, nhất định sẽ tha thứ cho con.”

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Em tìm anh làm gì?”

Không biết từ lúc nào Cố Tắc đã đứng bên cạnh tôi.

Tôi giật mình, hỏi: “Anh tới từ lúc nào vậy?”

“Một phút trước, nhưng em xem quá nhập tâm nên không phát hiện ra anh.” Anh ấy thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ, “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”

“Ồ ồ, em muốn về nhà rồi, tới nói với anh một tiếng.”

“Về nhà? Sống ở đây không quen sao?”

“… Có một chút.

Cố Tắc cúi đầu nhìn tôi, có chút đồng cảm nói: “Anh cũng không quen cuộc sống ở đây, người quá nhiều.”

Tôi: “?”

“Nhìn anh như vậy làm gì? Trước đây anh rất ít khi về đây ở.”

“…”

Ở khoảng cách gần như vậy, tôi lại ngửi thấy mùi hương trên người anh ấy.

Anh ấy lùi ra sau vài bước, tựa vào giá sách, hỏi tôi: “Hôm nay em muốn gặp Cố Trần không?”

Chủ đề chuyển quá nhanh, tôi ngẩn người một chút mới gật đầu.

“Ừm.”

Vừa hay, giữa tôi và anh ta còn món nợ cuối cùng cần tính.

Cố Tắc cười một tiếng đầy hàm ý, nói: “Trong tình cảm, một mực nhẫn nhịn và tha thứ không phải chuyện tốt gì.”

Tôi: “?”

“Cố Trần tâm trí chưa trưởng thành, tính cách em lại có chút do dự mềm lòng, lúc yêu nhau hai người không cần nghĩ quá nhiều, nhưng tới khi sống chung sẽ phát hiện ra rất nhiều vấn đề.”

“…”

“Kết hôn không phải trò đùa, em phải chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.”

“Ừm.”

Cố Tắc nói rất đúng, lần này tôi không phản bác nữa.

Từ thư phòng đi ra, vừa hay chạm mặt Cố Trần ở hành lang.

Có lẽ anh ta vừa tỉnh rượu không lâu, có chút lôi thôi, gương mặt vốn đẹp trai giờ cũng trở nên nhếch nhác.

“An An.” Anh ta bước lên nắm lấy tay tôi.

“Theo em.” Tôi liếc nhìn camera trên đầu, mỉm cười với anh ta.

Cửa phòng đóng lại sau lưng.

Cố Trần nhìn thấy vali ở cửa, nụ cười trên mặt biến mất, hỏi: “Em muốn đi?”

Tôi không nói hai lời liền tát anh ta một cái.

Anh ta bị đánh lệch cả mặt sang một bên, dấu bàn tay trên mặt thấp thoáng hiện rõ.

Tôi sảng khoái xoa xoa bàn tay đã đỏ lên của mình.

Hôm nay không đánh, sau này sẽ không còn cơ hội đánh nữa.

Cố Trần dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi, nói: “Em dám đánh anh?”

Tôi lập tức đá thêm cho anh ta một cái.

Cố Trần đau tới mức rên lên, ngã xuống đất.

Lúc này tôi mới nói: “Đồ cặn bã.”

Nói nhiều không bằng tự do chiến đấu.

Năm đó bà ngoại cho tôi đi học tán đả đã nói, tính cách tôi quá mềm yếu, vậy nắm đấm phải cứng lên.

Ở địa bàn nhà họ Cố đánh người nhà họ Cố, tôi vẫn rất chột dạ.

Ngay cả vali cũng không cầm, giả vờ như không có chuyện gì bước ra khỏi phòng.

Đợi đi ra khỏi biệt thự, tôi càng đi càng nhanh, hận không thể mọc thêm hai chân để chạy luôn.

Bốc đồng rồi.

Đáng lẽ nên lừa Cố Trần ra ngoài rồi mới đánh.

Haiz.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...