07

Trong khu biệt thự vẫn có thể bắt được xe.

Chỉ là giá rất đắt.

Chính vì gọi được xe rồi nên tôi mới đánh Cố Trần một trận nhanh gọn.

Chỉ là nơi này quá lớn.

Tôi đi rất lâu mà vẫn chưa tới cổng lớn.

Mà lúc này, chiếc xe tôi gọi đã quá giờ năm phút rồi.

Một chiếc xe đen dừng bên cạnh tôi.

Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt của Cố Tắc.

Tôi: “…”

Xong đời.

Vẫn là quá bốc đồng rồi.

Anh ấy nói: “Lên xe.”

“Không.” Tôi cảnh giác nhìn anh ấy.

Cố Tắc không nhịn được bật cười một tiếng, nói: “Người nên rời đi không phải em.”

“Em cũng không.”

Anh ấy nhướng mày, từ ghế lái bước xuống.

Bóng dáng cao lớn từng bước tiến lại gần, ghé bên tai tôi nhẹ giọng nói: “Tim mềm thật đấy, nếu là anh, anh sẽ đánh nó tới mức không xuống giường nổi.”

“… Đây là em trai ruột của anh sao?”

“Không phải.”

“Theo lý mà nói, con riêng cũng có quan hệ huyết thống mà.”

“Nó là con riêng của chú hai anh, cho dù có quan hệ máu mủ thì cũng chỉ là anh em họ.”

“…”

Tâm trạng Cố Tắc có vẻ rất tốt, hỏi: “Còn muốn đánh nó nữa không?”

Tôi sợ anh ấy đang dụ mình phạm pháp nên nghiêm túc nói: “Em là người văn minh, đừng nghĩ em bạo lực như vậy.”

Anh ấy thở dài: “Đáng tiếc thật, anh sắp ném nó ra nước ngoài rồi.”

Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, hét lên một tiếng.

“A——”

Đôi mày đang giãn ra của anh ấy lập tức nhíu lại.

“Không nỡ à?”

Tôi mở giao diện gọi xe, nói: “Xe em gọi quá giờ mười phút rồi!”

Cố Tắc: “…”

“Không phải anh đã chuẩn bị xe cho em rồi sao? Gọi xe làm gì?”

“Em đâu còn là bạn gái Cố Trần nữa.”

“Chuyện đó liên quan gì tới Cố Trần? Đó là anh tặng em.”

Tôi: “?”

Tôi do dự một lúc mới hỏi Cố Tắc: “Có phải anh thích em không?”

Anh ấy lười biếng tựa vào cửa xe, nói: “Anh còn tưởng phải đợi tới lúc anh cầu hôn em mới nhận ra.”

“Vậy mối quan hệ mà anh muốn chen chân vào thật ra là em với Cố Trần?”

“Đúng vậy, từ cái nhìn đầu tiên gặp em, anh đã muốn làm kẻ thứ ba rồi.

“…”

“Anh chưa từng để ý ánh mắt thế tục, cũng không quan tâm danh phận.”

“…”

Giá như đạo đức và tiền bạc của tôi cũng tỉ lệ nghịch thì tốt rồi.

Đạo đức của Cố Tắc thấp tới mức có thể đường đường chính chính không biết xấu hổ, còn tôi thân là dân thường coi trọng thể diện nhất, chỉ có thể cam bái hạ phong.

“Ờm… em vừa mới chia tay Cố Trần, có hơi quá nhanh rồi.”

Anh ấy nhướng mày nói: “Ý của Thời An là muốn cho anh một cơ hội?”

“…” Tôi né tránh ánh mắt.

Loại suy nghĩ mập mờ này đôi bên tự hiểu là được rồi, sao có thể nói thẳng ra chứ?

Cố Tắc bước tới, nắm lấy tay tôi.

“Sợ gì chứ, cái này gọi là sửa loạn thành đúng.”

“…”

Đúng là vì yêu đương mà lời gì cũng nói được.

Tôi nhịn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Anh gấp lắm sao?”

“Tất nhiên.” Anh ấy gật đầu, “Năm tháng không tha ai, không gấp nữa thì anh thật sự sẽ nhìn giống ba em mất.”

“…”

Ngón tay anh ấy vuốt lên gương mặt mình, cụp mắt cười tự giễu: “Năm nay anh ba mươi tuổi rồi, quả thật cũng tới độ tuổi người già sắc tàn.”

“…”

Tim tôi đột nhiên đập mạnh lên.

Lại là một mặt khác mà tôi chưa từng thấy.

Cố Tắc kiểu tự ti.

Quyến rũ quá đi mất.

Trong đầu hiện lên hai chữ “yêu nghiệt”, tôi không tự chủ được mà đưa tay chạm lên mặt anh ấy.

Anh ấy khựng lại, biết rõ còn cố hỏi: “Em đang làm gì?”

Tôi lập tức tỉnh táo lại, muốn rút tay về.

Động tác của Cố Tắc còn nhanh hơn, anh ấy giữ lấy cổ tay tôi, nheo mắt, lại trở nên mạnh mẽ.

“Hửm?”

Tôi xấu hổ tới nổi giận, mắng: “… Hồ ly tinh!”

Bốn chữ mê sắc mất trí hoàn toàn thể hiện rõ trên người tôi.

Đáng ghét!

Lúc nào cũng bị nhan sắc và thân thể của anh ấy mê hoặc.

Hồ ly tinh dứt khoát bế thốc tôi lên, đặt vào ghế phụ lái, véo véo mặt tôi, nói: “Sớm muộn gì cũng để em nếm thử chiêu thức của hồ ly tinh.”

“…”

“Đi đâu?”

“Về nhà em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...