08

Trước khi ra nước ngoài, Cố Trần từng tới tìm tôi một lần.

Mùa đông năm nay tới sớm hơn mọi năm một chút, gió lạnh vừa thổi, trên trời bắt đầu rơi tuyết.

Tôi từ bên ngoài trở về, vừa tới cửa đã chạm mặt anh ta.

Anh ta cười lạnh nói: “Tạ Thời An, em nghĩ sau này em còn tìm được người đàn ông nào tốt hơn anh sao?”

Tôi: “?”

“Ngoại trừ chuyện anh thích Mạc Hồi, anh tự thấy mình đối với em đã là tận tình tận nghĩa rồi.”

Tôi: “…”

Đúng là không thể tùy tiện yêu đương, Cố Trần đã trở thành tiền án của tôi rồi.

May mà tôi chưa từng công khai trên vòng bạn bè.

“Ngoại trừ chuyện đó, anh còn giấu thân phận thật, ném tôi ở nhà họ Cố nơi hoàn toàn xa lạ, bỏ tôi lại trên núi hoang vắng.” Tôi giũ tuyết trên ô xuống, “Chẳng trách tôi mãi không thích nổi anh.”

Một người giả dối chưa từng bỏ ra tình cảm lại còn vọng tưởng người khác yêu mình.

Càng nghĩ càng bực bội, tôi đi tới mở cửa, nói: “Vào trong nói chuyện.”

Hiển nhiên Cố Trần nhớ tới hồi ức không tốt đẹp nào đó, liếc camera phía trên một cái, ngoài mạnh trong yếu nói: “Anh nói cho em biết, đánh người là phạm pháp đấy!”

“…”

Thang máy vang lên ding một tiếng, Cố Tắc vừa đỗ xe dưới tầng hầm bước ra khỏi thang máy.

Anh ấy vỗ tay nói: “Náo nhiệt thật đấy.”

Cố Trần kinh nghi bất định nhìn chúng tôi, hỏi: “Anh, sao anh lại ở đây?”

Cố Tắc nhìn tôi, nói: “Trời lạnh rồi, hồ ly tinh cũng phải sưởi ấm giường cho thư sinh nhỏ chứ.”

Tôi: “…”

Cố Trần: “?”

Anh ta còn chưa kịp phản ứng, Cố Tắc đã túm cổ áo rồi ném anh ta vào trong nhà.

“Đứa con riêng độc nhất nhà chú hai, cứ thoải mái đánh, tính cho anh.”

Tôi: “!”

Mười phút sau, Cố Trần vui vẻ nhận thêm một trận đòn rồi xám xịt rời đi.

Cố Tắc xem xong màn náo kịch này, giơ hai tay làm động tác đầu hàng, trêu chọc nói: “Đánh nó rồi thì không được đánh anh nữa đâu.”

Tôi: “…”.

Hôm nay anh ấy tới giúp tôi chuyển nhà.

Lần trước vừa bước vào nhà tôi, anh ấy đã hơi nhíu mày hỏi: “Em ở chỗ này sao?”

Tôi: “Không thì sao?”

Tổng diện tích nhà tôi cộng lại còn chưa bằng một phòng ngủ nhà họ Cố.

Nhưng trong thành phố tấc đất tấc vàng này, dù gì tôi cũng xem như phú bà nhỏ.

Cố Tắc lập tức lắc đầu, tặng tôi ba căn biệt thự sang trọng.

Lúc tới nhà mới, tuyết đã phủ một lớp trên mặt đất.

Màn đêm dần sâu, bầu trời mờ ảo.

Hôm nay Cố Tắc ăn mặc trẻ trung hơn bình thường, bên trong áo da là áo len cổ lọ.

Tóc cũng không chải ngược tỉ mỉ như mọi ngày, mà để mặc vài sợi tóc rơi xuống trước trán.

Trong phòng không lạnh, anh ấy cởi áo khoác tiện tay đặt lên sofa.

Có lẽ vì vòng ngực khá lớn, chiếc áo len mặc trên người anh ấy nhìn hơi bó.

Vốn dĩ tôi đang ngắm cảnh tuyết ngoài cửa sổ, vô tình liếc một cái liền không dời mắt nổi nữa.

Cố Tắc ngồi trên sofa, cơ thể ngả ra sau, hỏi: “Sao em cứ thích nhìn ngực anh vậy?”

Tôi cố gắng biện giải: “… Không có, anh nhìn nhầm rồi.”

“Hửm?” Anh ấy nhướng mày, “Bây giờ em vẫn đang nhìn mà.”

“…”

Tôi khó khăn dời ánh mắt lên trên, bày ra vẻ mặt vô tội thuần khiết.

Anh ấy vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý cười trong mắt càng sâu hơn, nói: “Chỉ nhìn thì có ý nghĩa gì, không sờ thử sao?”

Tôi: “!”

Cố Trần chỉ có gương mặt đẹp, nhưng thân hình lại là kiểu gà luộc trắng tiêu chuẩn.

Bình thường chúng tôi đều khá bảo thủ, cơ bản sẽ không bật đèn.

Cho nên kiểu dụ dỗ trắng trợn thế này, tôi hoàn toàn không chống đỡ nổi.

Tôi chỉ làm giá đúng một giây đã mắc câu rồi.

Bên cạnh cửa kính sát đất xuất hiện hai bóng người chồng lên nhau.

Cái lạnh từ mặt kính và sự nóng bỏng từ cơ thể phía sau đồng thời công kích, khiến tôi toát cả người mồ hôi.

Cố Tắc nắm tay tôi đặt lên phần nhô lên trên bụng anh ấy, hỏi: “Hai người trước đây cũng từng như vậy sao?”

Tôi: “Ờm… bọn em khá truyền thống.”

Chúng tôi nhìn nhau qua tấm kính trước mặt.

Cố Tắc cong môi cười, hơi dùng sức, nói: “Vậy xong rồi, ngay từ đầu anh đã nói anh là người đàn ông cởi mở. Người đàn ông cởi mở sẽ không chơi kiểu truyền thống đó.”

“… Anh.” Tôi không dám nhìn cửa kính nữa, nắm lấy cánh tay anh ấy cầu xin, “Lên giường đi…”

Môi anh ấy dán bên tai tôi, nhẹ giọng dụ dỗ: “Phải gọi là anh trai.”

“Anh trai.”

“Ở đây không có anh trai của em, chỉ có tình ca ca của em thôi.” Anh ấy trở mặt vô tình.

“…”

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, bên ngoài trắng xóa một mảnh.

Tạ Thời An vẫn còn đang ngủ.

Cố Tắc đưa tay vuốt mái tóc rơi trên mặt cô sang một bên, lại cúi đầu hôn lên trán cô.

Từ năm mười hai tuổi tới năm hai mươi chín tuổi, đầu đông của anh ấy đều cô độc trải qua trong học tập hoặc công việc.

Năm nay cuối cùng cũng thay đổi rồi.

Ánh mắt anh ấy càng lúc càng dịu dàng triền miên.

Không uổng công khoảng thời gian này anh ấy hao tâm tổn trí đi quyến rũ Tạ Thời An.

Người ta đều nói liệt nữ sợ trai đeo bám.

Năm đó Cố Trần chính là mặt dày cầu được danh phận.

Anh ấy lớn tuổi rồi, không làm nổi kiểu lì lợm đeo bám không có phong độ quý ông đó nữa.

Chỉ có thể mặt dày thêm một chút, giả vờ thuần khiết thêm một chút, ăn mặc quyến rũ thêm một chút, phong cách thay đổi nhiều thêm một chút.

Quả nhiên rất có hiệu quả.

Người thành thật đơn thuần như Tạ Thời An rất dễ bị đàn ông xấu dụ dỗ.

Nếu cũng có người giống như anh thì sao…

Nghĩ tới đây, sắc mặt Cố Tắc lạnh xuống.

Phải nhanh chóng kết hôn với cô thôi.

Trước đây nói không để ý danh phận là vì không có danh phận để mà để ý.

Bây giờ thì khác rồi.

Anh ấy không thể vừa mất trong sạch vừa mất luôn danh phận được.

Cố Trần chỉ nói ngoài miệng thôi, còn anh ấy thật sự sẽ đi chết.

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...