20px

“Nhớ em.”

Tối thứ Tư.

Một ngày trước giỗ của Tống Nhã Cầm.

Lâm Vãn Tình hẹn tôi tới nhà cô ấy ăn cơm.

Cô ấy nấu bốn món.

Sườn kho, đậu que xào, canh cà chua trứng, mộc nhĩ trộn lạnh.

“Sao tự nhiên hôm nay em lại muốn nấu ăn?”

“Muốn trổ tài cho anh xem.”

Cô ấy buộc tạp dề, cười đặt món ăn lên bàn.

Tôi nhìn bốn món đó.

Thoạt nhìn không có gì đặc biệt.

Nhưng chiều nay Triệu Quốc Đống từng nói với tôi một câu:

“Cậu thử tra hồ sơ trong trại của Tống Nhã Cầm xem có ghi sở thích ăn uống không.”

Có ghi.

Món ăn gia đình bà ấy muốn ăn nhất là sườn kho, đậu que xào, canh cà chua trứng.

Món thứ tư… mộc nhĩ trộn lạnh… là món ăn kèm rất thường xuất hiện trong nhà ăn quân đội thời Tống Cẩn còn phục vụ.

Cô ấy không nấu cho tôi ăn.

Mà là nấu cho mẹ mình.

Ngày mai là ngày giỗ.

Cô ấy cúng trước một ngày.

Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói câu nào.

Cô ấy cũng im lặng rất lâu.

Sau đó đột nhiên đặt đũa xuống.

“Trần Thuật.”

Cô ấy gọi tên tôi.

Đầy đủ họ tên.

Chưa từng như vậy.

Trước giờ đều là “anh Trần” hoặc “anh yêu”.

“Sao vậy?”

“Mẹ anh… trước đây từng làm trong trại giam đúng không?”

Tới rồi.

Mẹ tôi đoán không sai chút nào.

Tôi đặt đũa xuống, nhìn cô ấy.

“Đúng.”

“Trại giam nữ tỉnh?”

“Đúng.”

“Khoa quản giáo?”

“Đúng.”

Ngón tay cô ấy khẽ run lên trên mặt bàn.

“Mẹ anh có từng…”

“Nhắc tới một phạm nhân họ Tống không?”

Tôi không trả lời ngay.

Không khí căng tới cực điểm.

“Người em muốn hỏi…”

“Là mẹ em đúng không, Tống Cẩn?”

Cơ thể cô ấy cứng đờ.

Hoàn toàn cứng đờ.

Mười giây.

Hai mươi giây.

Cô ấy chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.

Sự dịu dàng và ý cười trong mắt đều biến mất sạch sẽ.

Thay vào đó là vẻ lạnh lẽo mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Anh điều tra em.”

Không phải câu hỏi.

Mà là khẳng định.

“Mẹ anh vừa gặp em lần đầu đã nhìn ra rồi.”

“Ánh mắt của em, tư thế ngồi của em, cách em trả lời câu hỏi…”

“Bà ấy làm nghề hai mươi ba năm rồi, kiểu người nào mà chưa từng gặp.”

Lâm Vãn Tình… không, Tống Cẩn… chậm rãi tựa lưng vào ghế.

“Mẹ anh quả thật rất giỏi.”

Giọng cô ấy thay đổi rồi.

Không còn dịu dàng, không còn ngọt ngào nữa.

Trầm thấp, bình ổn, giống như một lưỡi dao đang nằm trong vỏ.

“Vậy anh định làm gì?”

“Báo cảnh sát?”

“Em phạm pháp gì mà anh phải báo cảnh sát?”

Cô ấy khựng lại một chút.

“Dùng tên giả quen anh suốt ba tháng…”

“Như vậy còn chưa tính à?”

“Em không lừa tiền anh.”

“Em lừa tình cảm của anh.”

“Cái đó còn phải xem…”

“Trong những lời em từng nói với anh, có bao nhiêu câu là thật.”

Cô ấy im lặng rất lâu.

“Nấu ăn là thật.”

Cô ấy cúi đầu nhìn bốn món trên bàn.

“Mỗi món em đều làm ba lần mới bưng ra.”

“Em sợ anh ăn ra hương vị không đúng.”

“Vì sao?”

“Bởi vì không phải em nấu cho anh ăn.”

Cô ấy nói đúng y như điều tôi đã đoán.

“Ngày mai là giỗ mẹ em.”

“Lúc còn ở trong trại, món bà muốn ăn nhất là sườn kho.”

“Mỗi lần đơn xin giảm án bị bác, bà đều nói với mẹ anh…”

“‘Quản giáo Lưu à, bao giờ tôi mới được ra ngoài ăn một đĩa sườn kho đây?’”

Nói tới đây, giọng cô ấy cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.

“Bà chưa kịp ăn.”

“Đã ch/ế/t trong trại rồi.”

“Nhồi máu cơ tim.”

“Điều kiện y tế trong trại thế nào anh cũng biết.

“Lúc đưa tới bệnh viện thì đã muộn.”

Tôi nhìn tay cô ấy.

Đã siết thành nắm đấm.

Khớp ngón tay trắng bệch.

“Tống Cẩn.”

“Đừng gọi em bằng cái tên đó.”

“Em không tới để báo đáp.”

“Em tới tìm Tần Đức Minh.”

Nắm tay cô ấy siết càng chặt hơn.

“Em định làm gì ông ta?”

“Anh không cần biết.”

“Nếu em muốn gi/ế/t ông ta…”

“Em chưa từng nói sẽ gi/ế/t ông ta.”

“Vậy em bỏ ra ba năm đổi thân phận, ngụy trang, tiếp cận anh…”

“Chỉ để tới uống trà với ông ta thôi sao?”

Cô ấy đứng dậy, đi tới bên cửa sổ.

Quay lưng về phía tôi.

“Mẹ anh có chứng cứ.”

“Sao em biết?”

“Mẹ em nói.”

“Trước khi ch/ế/t, bà gọi cho em một cuộc điện thoại.”

Giọng cô ấy rất khẽ.

“Bà nói trong trại có một quản giáo họ Lưu từng giúp bà.”

“Sau đó vì giúp bà mà bị điều đi.”

“Người quản giáo đó giữ nhược điểm của Tần Đức Minh.”

“Bà ấy bảo em tới tìm mẹ anh?”

“Bà bảo em lấy những tài liệu đó.”

“Giao cho người có thể sử dụng chúng.”

“Người nào?”

“Phóng viên dám nhận vụ này.”

“Hoặc kênh tố cáo của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương.”

“Cho nên kế hoạch của em là…”

“Lấy chứng cứ.”

“Tố cáo bằng tên thật.”

“Bắt Tần Đức Minh phải trả giá.”

“Chỉ vậy thôi?”

Cô ấy quay người lại, nhìn tôi.

“Anh cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ?”

“Tôi cảm thấy…”

“Nếu em chỉ muốn lấy chứng cứ, vậy trực tiếp tìm mẹ tôi là được rồi.”

“Không cần phải mất ba tháng giả làm bạn gái tôi.”

Cô ấy không nói gì.

“Em đang đợi cái gì?”

“Em đang xác nhận xem mẹ anh…”

“Có đáng để tin hay không.”

“Ý gì?”

“Tần Đức Minh có thể đứng vững trong hệ thống suốt hai mươi năm không ngã, dựa vào không chỉ là chống lưng.”

“Trong tay ông ta có nhược điểm của rất nhiều người.”

“Bao gồm cả không ít đồng nghiệp trong trại giam năm đó.”

“Sau khi mẹ em ch/ế/t, đã có rất nhiều người nhắn với em…”

“Đừng điều tra nữa.”

“Điều tra tiếp sẽ không có lợi cho em.”

“Em sợ mẹ tôi cũng bị ông ta lôi kéo?”

“Mẹ anh nói bà bị điều đi vì tố cáo ông ta.”

“Đó là lời kể một phía của bà.”

“Cũng có khả năng bà và Tần Đức Minh đã đạt được thỏa thuận nào đó.”

“Dùng im lặng để đổi lấy việc nghỉ hưu bình an.”

“Cho nên em tới khảo sát bà ấy?”

“Em tới xem bà ấy là kiểu người gì.”

“Xem suốt ba tháng rồi, kết luận thế nào?”

Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.

“Mẹ anh là người tốt.”

“Nhưng em vẫn dùng thân phận giả…”

“Nếu em trực tiếp tới gõ cửa rồi nói…”

“Dì à, cháu là con gái của Tống Nhã Cầm, xin dì đưa chứng cứ cho cháu.”

“Anh đoán xem bà ấy sẽ làm gì?”

Tôi nghĩ một chút.

Với tính cách của mẹ tôi…

Bà sẽ điều tra rõ thân phận đối phương trước tiên.

Giống hệt bây giờ.

“Đều như nhau thôi.”

“Chỉ khác là ai điều tra ai trước.”

“Nhưng có một điểm khác.”

Tống Cẩn nhìn tôi.

“Nếu em trực tiếp lật bài ngửa…”

“Tần Đức Minh sẽ biết chuyện còn nhanh hơn mẹ anh.”

“Ông ta đang theo dõi em?”

“Không phải từ bây giờ.”

“Mà từ ngày em xuất ngũ.”

Cô ấy lấy chiếc điện thoại Nokia cũ trong túi ra.

“Cái này dùng sim trả trước không thể truy vết.”

“Những kênh liên lạc an toàn của em đều dùng nó.”

“Còn toàn bộ quan hệ xã hội trên iPhone…”

“Chỉ là diễn cho người khác xem.”

“Cho ai xem?”

“Người của Tần Đức Minh.”

“Anh nghĩ em vào công ty startup đó là trùng hợp sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...