Bảo Mẫu Siêu VIP/Chương 8C. 8
20px

Ánh mắt của Ngô Nhị phu nhân trượt dần từ khuôn mặt tôi xuống bộ đồng phục vú em, rồi lại trượt xuống đôi giày vải bệt tôi đang đi dưới chân, khóe miệng nhếch xuống.

“Bên nhà họ Thẩm thổi phồng cô như thần như thánh, bảo là cô chỉ cần nhìn là biết đứa bé bị làm sao. Đứa trẻ nhà chúng tôi không được như đám thiếu gia tiểu thư đỏm dáng bên ngoài đâu, nó khỏe re, chỉ là hơi gầy, ăn ít một chút thôi. Trẻ con mà, có đứa sinh ra dạ dày đã nhỏ, không cần làm quá lên.”

Bà ta nói cụm từ “hơi gầy” với giọng điệu nhẹ bẫng, giống như đang nhận xét một chậu hoa quên tưới nước mấy ngày.

Tôi không thèm đáp lời, quay người tiếp tục quan sát đứa bé. Thằng bé nằm trên giường, đôi mắt to thao láo nhìn về phía Ngô Nhị phu nhân, giọng nói trong đầu đột ngột trở nên yếu ớt hơn, mang theo một nỗi sợ hãi chùn bước theo bản năng.

“Bà ta đến rồi. Người đàn bà có mùi thơm nồng nặc đó. Bà ta cứ đến là dì đang đút sữa sẽ cất bình sữa đi. Lần trước bà ta đến, dì đang đút cho tôi bú, bà ta liếc mắt nhìn một cái là dì ấy liền cầm bình sữa mang đi, nói đủ rồi. Nhưng bảo bảo chưa bú xong mà. Còn nhiều lắm. Bảo bảo vẫn đói.”

Sau lưng tôi lạnh toát.

Không phải bảo mẫu tự ý cắt xén, mà là do Ngô Nhị phu nhân chỉ đạo. Bảo mẫu sợ Ngô Nhị phu nhân nên không dám đút nhiều.

“Ngô phu nhân,” Tôi đứng thẳng lưng lên, cố gắng giữ giọng bình ổn: “Đứa trẻ này có dấu hiệu mất nước nhẹ, cân nặng cũng thấp hơn mức tiêu chuẩn khá nhiều. Tôi cần biết lượng sữa bú hằng ngày và số cữ ăn của nó.”

Lông mày Ngô Nhị phu nhân nhướn lên: “Mất nước? Không đến mức đó đâu. Chúng tôi đã mời bác sĩ Trần ở khoa Nhi đến khám rồi, bác sĩ bảo chỉ là thể trạng hơi yếu, nuôi thêm là ổn.”

“Bác sĩ Trần khám lần gần nhất là khi nào?”

“Tháng trước.”

Tháng trước. Một đứa trẻ sơ sinh 4 tháng tuổi, rõ ràng bị suy dinh dưỡng, mà một tháng ròng rã không hề tái khám.

Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay bé xíu của đứa bé trong lòng bàn tay. Ngón tay của thằng bé lạnh buốt, móng tay hằn lên sắc xanh mờ mờ.

Âm thanh trong đầu lại vang lên, mỏng manh như sợi tơ.

“Lạnh. Căn phòng này lạnh quá. Ban ngày còn đỡ, ban đêm lạnh co ro. Chăn mỏng quá. Cái chăn dày mềm mại trước kia bị mang đi rồi, đổi thành cái chăn mỏng cứng ngắc này.”

Tháng mười một trời lạnh thế này, phòng phụ lại không có lò sưởi, chỉ có mỗi cái phích nước nóng. Đứa trẻ sơ sinh 4 tháng tuổi đắp một cái chăn mỏng tang.

Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào Ngô Nhị phu nhân.

Bà ta đang dựa lưng vào khung cửa, lơ đãng ngắm nhìn bộ móng tay, như thể đang đợi tôi khám xong rồi cút đi cho nhanh.

“Ngô phu nhân, nhiệt độ phòng này không đủ ấm, đứa trẻ cần chuyển sang phòng có máy sưởi. Hơn nữa, tôi cần xem nhật ký bú sữa tuần này của đứa bé.”

Ngón tay Ngô Nhị phu nhân khựng lại, bà ta ngước mắt nhìn tôi, bật cười.

Nụ cười đó làm tôi liên tưởng đến một từ: thiếu kiên nhẫn. Sự thiếu kiên nhẫn được bọc lót bởi lớp trang điểm cầu kỳ.

“Khương cô nương, cô là vú em, không phải quản gia của cái nhà này. Đứa trẻ ở đâu, ăn gì, sắp xếp thế nào, nhà họ Đào chúng tôi tự có chừng mực. Cô xem xong rồi, đưa ra gợi ý là được, những việc khác không phiền cô nhúng tay.”

Ông quản gia đứng bên cạnh cúi gằm mặt, không nói một lời, nhưng tôi để ý thấy tay ông đang run rẩy.

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Ngô phu nhân, gợi ý của tôi là: Đứa bé này cần lập tức tăng lượng sữa, mỗi ngày ít nhất sáu cữ, mỗi cữ không được ít hơn 120ml. Cần phải chuyển sang một căn phòng ấm áp hơn. Cần phải được khám tổng quát ngay trong vòng ba ngày. Nếu tiếp tục tình trạng nuôi dưỡng như hiện tại, đứa bé này sẽ gặp chuyện lớn.”

Tôi nói rất thẳng. Bởi vì có những lời nếu không nói thẳng, sẽ vĩnh viễn không bao giờ được lắng nghe.

Nụ cười của Ngô Nhị phu nhân tắt ngấm. Bà ta đứng thẳng người lên, nhìn tôi từ trên xuống, giọng nói chùng xuống, từng chữ nhấn mạnh rõ ràng:

“Khương cô nương, cô đang dạy tôi cách nuôi con đấy à?”

“Tôi đang nói cho phu nhân biết thực trạng của đứa bé.”

“Thực trạng thế nào tôi rất rõ. Đứa trẻ này từ nhỏ đã không thích ăn, ăn vào là nôn, bẩm sinh tỳ vị đã yếu. Bác sĩ Trần dặn rồi, chia nhỏ bữa, đừng để nó ăn no quá. Chúng tôi vẫn luôn làm theo y lệnh bác sĩ.”

Bà ta đang nói dối. Đứa bé trong đầu nói rành rành với tôi, nó đói, nó muốn ăn, lần nào nó cũng chưa no đã bị giật mất bình sữa.

Nhưng tôi không có chứng cứ. Tôi không thể nói với bà ta rằng “Con nhà bà tự mồm nó bảo với tôi là bà đang bỏ đói nó”.

“Ngô phu nhân, bất kể cách nuôi dưỡng trước đây thế nào, từ thể trạng hôm nay cho thấy, tình hình của đứa bé cần phải điều chỉnh. Gợi ý của tôi là vậy.

Ngô Nhị phu nhân nhìn chằm chằm vào tôi ba giây, rồi quay sang ông quản gia già: “Bác Triệu, tiễn khách.”

Ông quản gia già còng lưng: “Vâng.”

Ngô Nhị phu nhân liếc nhìn tôi lần cuối, ánh mắt phát đi một tín hiệu cực kỳ rõ ràng: cô quản quá nhiều rồi đấy.

Bà ta quay người bước đi. Tà áo sườn xám đỏ thẫm quẹt qua ngưỡng cửa, phát ra tiếng ma sát khe khẽ.

Hai cô bảo mẫu đi theo sau, trước khi đi một người quay lại nhìn tôi. Ánh mắt mang theo cả sự áy náy lẫn bất lực.

Ông quản gia tiễn tôi ra ngoài, lúc đi qua ba lớp sân vườn, ông đột nhiên dừng lại, nhỏ giọng nói một câu.

“Khương cô nương, lúc Đại phu nhân qua đời, đã gửi gắm thiếu gia cho lão gia. Lão gia đồng ý rồi. Nhưng lão gia bận, không đoái hoài chuyện nhà. Mọi chuyện trong nhà, đều do Nhị phu nhân quán xuyến.”

Ông không nói tiếp.

Nhưng tôi đã hiểu.

Đại phu nhân chết rồi, đứa bé trên danh nghĩa là có bố, nhưng bố không quản lý, quyền nuôi dưỡng thực tế rơi vào tay phòng hai. Phòng hai không có con, đứa con mồ côi mẹ của phòng lớn chính là dòng máu duy nhất còn lại của phòng lớn, cũng là biến số lớn nhất khi chia chác gia sản sau này.

Cứ để đứa trẻ này “hay ốm vặt, thể trạng yếu”, thậm chí để nó “không nuôi nổi”, đối với phòng hai mà nói, là cách giải quyết êm đẹp sạch sẽ nhất.

Không cần động thủ, chỉ cần bớt cho uống vài giọt sữa, bớt mặc thêm một bộ quần áo, bớt bật máy sưởi.

Trẻ sơ sinh không biết nói, bác sĩ không phải ngày nào cũng tới khám, ông quản gia không dám nói, bảo mẫu không dám cãi lời.

Mọi thứ đều diễn ra trong im lặng.

Lúc tôi bước ra khỏi cổng nhà họ Đào, bên ngoài trời đổ mưa rào lất phất.

Tôi đứng dưới mưa, gọi điện cho Phương phu nhân.

“Phương phu nhân, đứa bé nhà họ Đào, tình trạng nghiêm trọng hơn chị kể.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Cụ thể sao em?”

“Đứa trẻ đang bị phớt lờ có hệ thống. Không phải sơ suất, mà là cố tình. Thiếu hụt dinh dưỡng, môi trường sống không đạt chuẩn, không tái khám định kỳ. Nếu không can thiệp, đứa trẻ đó không chịu nổi lâu nữa đâu.”

Giọng Phương phu nhân căng thẳng hẳn: “Em chắc chứ?”

“Em chắc.”

“Em có bằng chứng không?”

Tôi im lặng. Tôi không có. Thứ tôi có chỉ là tiếng lòng của một đứa trẻ sơ sinh bốn tháng tuổi, cái thứ đem ra tòa nào người ta cũng chẳng thèm nghe.

“Chị sẽ nghĩ cách.” Phương phu nhân nói: “Em tạm thời đừng đến nhà họ Đào nữa, Ngô Nhị phu nhân người đó không dễ chọc đâu. Chị sẽ tìm cách tiếp cận từ kênh khác.”

Cúp máy, tôi đứng dưới mưa một lát.

Trong đầu, tiếng tiểu thiếu gia lại đột ngột nhảy lên, xuyên qua nửa thành phố, rõ như vang bên tai.

“Chị ơi? Chị đang buồn. Bảo bảo cảm nhận được. Nhịp tim chị chậm lại rồi. Chị đang ở đâu thế? Bên ngoài trời mưa à? Đừng dầm mưa, sẽ ốm đấy. Bảo bảo còn đang chờ chị về đút sữa cho bú đây. Dì bảo mẫu pha sữa dở tệ, nhiệt độ nước sai bét.”

Tôi khẽ cười dưới mưa, đưa tay quệt vội thứ nước trên mặt, chẳng rõ là nước mưa hay nước gì.

Trên đường về nhà họ Thẩm, tôi đưa ra một quyết định.

Chuyện nhà họ Đào, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng tôi không thể làm liều. Ngô Nhị phu nhân một tay che trời ở nhà họ Đào, một người ngoài như tôi xông vào chỉ trỏ, chỉ tổ bị chặn ngoài cửa, thậm chí có thể khiến bà ta đẩy nhanh quá trình “giải quyết” đứa bé.

Tôi cần tìm một người mà bà ta không thể cản nổi.

Đào tiên sinh. Bố ruột của đứa bé.

Phương phu nhân bảo Đào tiên sinh dồn hết tâm trí vào công ty, không mấy đoái hoài chuyện nhà. Nhưng “không mấy đoái hoài” và “không quan tâm” là hai chuyện khác nhau. Đứa bé đó là núm ruột duy nhất của ông ta và người vợ quá cố, tôi không tin ông ta thực sự có thể nhẫn tâm bỏ mặc.

Vấn đề là tôi không có cách nào tiếp cận Đào tiên sinh. Tôi chỉ là một vú em.

Về đến nhà họ Thẩm, tôi ngồi ngây người trong phòng trẻ rất lâu. Tiểu thiếu gia đã ngủ say, hơi thở đều đặn, cái miệng nhỏ há ra khép lại, trong đầu thỉnh thoảng xẹt qua vài mảnh ghép giấc mơ lộn xộn: “Bình sữa to bự, núm vú biết bay, trần nhà màu vàng.”

Những giấc mơ của thằng bé mãi mãi luôn liên quan đến đồ ăn.

Đang ngẩn ngơ thì điện thoại báo tin nhắn. WeChat.

Là Chu Nhiễm gửi tới.

“Chiều mai 3 giờ, tại phòng khách nhà họ Thẩm. Đào tiên sinh sẽ đến thăm lão gia tử.”

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.

Sao Chu Nhiễm biết tôi đi nhà họ Đào? Sao cô ta biết tôi cần gặp Đào tiên sinh? Lưới thông tin của người phụ nữ này còn dày đặc hơn tôi tưởng.

Cô ta đang giúp tôi? Hay đang lợi dụng tôi?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...