Nhất thời sương mù tan ra, khiến người ta phải nheo mắt lại.
Thậm chí bạn có thể ngửi thấy mùi cỏ xanh trong hơi nước, cảm thấy sảng khoái lạ lùng.
“Anh không phải người địa phương đúng không?”
“Không phải, tôi chỉ nghe nói điêu khắc gỗ hồng mộc ở đây rất nổi tiếng, hơn nữa mỗi tấc đất nơi này đều rất đẹp.”
“Mì thịt dê ở đây cũng nổi tiếng lắm, có dịp anh đi nếm thử xem. Nếu không kiêng gì, tôi sẽ nấu một bát cho anh.”
Mẹ đã ninh xong nước dùng thịt dê từ sáng sớm.
Tôi chỉ cần đỡ tốn sức mượn nước dùng đó nấu mì cho tôi và ba là xong.
Tôi nhìn những sợi mì nhào lộn trong nồi canh dê, đột nhiên nghĩ đến cuộc đời mình.
Dường như còn chưa kịp sôi trào đã bắt đầu muốn bỏ cuộc rồi.
Ba bát mì thịt dê đã nấu xong, tôi gọi Ôn Ẩn Sơn lại cùng ăn.
Ba tôi phủi phủi bụi gỗ trên người, cuối cùng đứng dậy: “Bây giờ khách du lịch các cậu càng ngày càng đông, những thứ tôi có thể khắc cũng ngày càng nhiều, cũng coi như là giúp được tôi một tay.”
Đây là sự va chạm giữa người thợ thủ công lâu năm và thời đại mới.
Người thợ thủ công già cũng không trở thành phái thủ cựu bị đào thải, mà đã đón nhận sự hồi sinh trong sự sáng tạo.
Ôn Ẩn Sơn chọn trúng con thỏ nhỏ của tôi trong số hàng loạt thành phẩm:
“Thưa sư phụ Vệ, con rất thích con thỏ này, con muốn mua nó.”
07
Ba tôi cười ha hả: “Cái này thì không được rồi, đây là tôi tặng cho con gái tôi, nếu cậu thích cái khác thì có thể mua.”
Ba trông có vẻ không phải là một thương nhân đủ tiêu chuẩn.
But ông là một người ba tốt của tôi.
Tôi mỉm cười nhìn ông tiếp thị đủ loại món đồ gỗ nhỏ, cũng nghe đến nhập tâm.
Tác phẩm không chỉ là tình yêu của ba, mà còn chứa đựng tình yêu của người mua, rất nhiều người đặt hàng hình dáng mộc điêu, lặp đi lặp lại yêu cầu về hiệu quả mà mình mong muốn.
Đúng lúc này, nhân viên chuyển phát nhanh mang kiện hàng mới tới.
Là bi ve đã hẹn với cậu nhóc mập.
Tôi căn giờ, đợi mưa tạnh rồi vội vàng ôm túi bi ve ra gốc cây lớn bên cầu.
Cậu nhóc mập đang chổng mông đào đất ở đó.
“Ba mẹ em đâu? Để em ở đây chơi một mình à?”
Cậu nhóc mập thấy là tôi, liền lau mồ hôi trên trán: “Người ở đây ai cũng biết em cả, ba em bảo rồi, khắp nơi đều là camera di động.”
Tôi bị nó làm cho bật cười.
Xoay người đưa cái hộp cho nó: “Này, bi ve nợ em đấy, chị trả gấp đôi luôn.”
Cậu nhóc mập hớn hở nhận lấy: “Cảm ơn chị, à đúng rồi, chị nói xem nhà của kiến rốt cuộc lớn cỡ nào nhỉ?”
Nó nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Tôi lập tức xua tay: “Cái này lần sau em đi xem khoa học thường thức đi, nhà kiến có thể rất lớn, em không phải muốn chị đào lên cho em xem đấy chứ? Thế thì mấy con kiến nhỏ tội nghiệp lắm.”
Tôi móc từ trong túi ra một túi đồ ăn vặt: “Nhưng chị có thể cho em xem kiến tha đồ ăn về nhà như thế nào, bọn chúng còn có các binh chủng phân công khác nhau nữa đấy.”
Tôi ngồi xổm giảng giải cho nó một lúc lâu, sau đó mới hài lòng quay về tiệm.
Lúc này, Ôn Ẩn Sơn đang thương lượng: “Vậy cảm ơn sư phụ Vệ đã giúp con tìm phòng nhé.”
Tôi vào cửa cũng hỏi thăm theo: “Tìm phòng gì thế?”
Ba nhìn tôi: “Con về đúng lúc lắm, con đưa Ôn Ẩn Sơn sang nhà thím Vương ở phía Tây đi, nhà thím ấy đúng lúc Ôn Ẩn Sơn muốn thuê.”
“Anh định ở lại Sa Khê à?”
Tôi chấn động là vì tưởng Ôn Ẩn Sơn căn bản sẽ không ở lại lâu, tôi nghiêng về giả thuyết anh ấy là một du khách có tính hiếu kỳ rất cao hơn.
Anh ấy gật đầu: “Muốn học một cái nghề, thời gian ngắn sao mà đủ được?”
Anh ấy lại nói lời cảm ơn với tôi: “Làm phiền cô đưa tôi đi đặt phòng, tối nay tôi sẽ mời sư phụ Vệ uống một bữa thật đã.”
Vừa nghe đến uống rượu, mắt ba tôi sáng rực: “Tốt tốt tốt, cục cưng, con mau đưa cậu ấy đi xem phòng đi.”
Tôi dẫn Ôn Ẩn Sơn đi, tò mò hỏi: “Học cái này cực lắm đấy, trước đây cũng có sinh viên đại học giống anh đến học, kiên trì được mấy ngày đã chịu không nổi mà đi mất rồi.”
Anh ấy cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình: “Tôi cũng biết rất khó, nhưng nếu ngay từ đầu tôi đã đánh trống lui quân thì việc này chắc chắn làm không xong.
”
Cũng đúng thôi.
Tốt hay xấu cũng chỉ mình mình biết, nếu đã muốn từ bỏ thì ai cũng không ngăn cản nổi.
Mặc dù dựa vào việc tôi đi theo Địch Tự An bấy lâu, tôi có thể nhìn ra ngay những thứ trên người Ôn Ẩn Sơn không có cái nào là hàng rẻ tiền cả.
Tôi陪着 Ôn Ẩn Sơn xem phòng, đợi đến khi họ ký xong hợp đồng, tôi còn bận rộn đứng bên đường giới thiệu cho anh ấy những nơi mua đồ trong thị trấn.
Kết quả là cậu nhóc mập chơi bi ve đột nhiên lao đầu vào lòng tôi.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, con muốn mua một cây xúc xích nướng.”
08
Tôi sững người ngay lập tức.
Lập tức xua tay giải thích: “Chị không phải…”
Kết quả cậu nhóc mập càng gọi to hơn: “Mẹ ơi, con chỉ muốn một cây xúc xích nướng thôi mà.”
Tôi còn chẳng biết nhóc này họ gì, vừa định từ chối thì nghe thấy có bạn nhỏ khác nói: “Sa Mập, cậu đừng có lừa người nữa, cậu làm gì có mẹ.”
Hóa ra là như vậy, tôi không giải thích thêm nữa.
Tôi đột nhiên lại bắt đầu thấy thương hại cậu nhóc này.
Tôi xoa đầu nó, ngồi xổm xuống nói: “Đi, muốn ăn xúc xích nướng thì mẹ đưa con đi.”
Tôi nhìn nó với đôi mắt đỏ hoe: “Nhưng mẹ nói trước rồi nhé, chỉ được ăn một cây thôi, lúc nãy mẹ không mua cho con là vì con cần giảm cân rồi đấy.”
Cậu nhóc mập ôm lấy tôi: “Vâng, con chỉ ăn một cây thôi.”
Nó có vẻ rất ngoan, giống hệt tôi hồi nhỏ.
Đi tới sạp bán xúc xích bột, nó khẽ kéo tay tôi: “Chị ơi, em không ăn nữa đâu, chị đừng tốn tiền.”
Tôi nói với ông chủ: “Em không ăn thì chị phải ăn, Ôn Ẩn Sơn, anh có ăn không? Ba cây được giảm giá đấy.”
Ôn Ẩn Sơn cau mày, lúc này tôi mới sực nhớ ra, hạng người như bọn họ chắc là sẽ không ăn hàng quán lề đường thế này.
Tôi vừa định rút lại câu nói đó thì nghe thấy Ôn Ẩn Sơn mỉm cười nói: “Ăn chứ, tôi mời.”
Có mấy bạn nhỏ cũng sáp lại gần: “Sa Mập, sao ba mẹ cậu đẹp thế này mà cậu lại béo thế?”
Tôi lập tức truy đuổi nói: “Cô xem thử bạn nhỏ nhà nào nói bảo bối nhà cô đấy nhé, ngày mai cô sẽ đến trường tìm thầy cô giáo bảo ba mẹ các cháu lên trường, các cháu như thế là bắt nạt bạn học đấy.”
Mấy bạn nhỏ lập tức tản ra hết, sợ hãi vừa chạy vừa xin lỗi.
Tôi nhét xúc xích nướng vào tay nó: “Chỉ một cây này thôi nhé, đừng để ba em biết, không thì quay ra ông ấy mắng chị là xong đời đấy.”
Cậu nhóc cầm cây xúc xích trong tay, bàn tay nhỏ ghé sát tai tôi nói khẽ: “Chị ơi, em có thể gọi chị là mẹ nữa không? Em thỉnh thoảng chỉ muốn gọi mẹ thôi.”
Tôi cũng kiên nhẫn: “Được, em là bảo bối ngoan của mẹ, bây giờ về tìm ba đi, làm cho xong bài tập nhé.”
Ôn Ẩn Sơn nhìn cậu nhóc mập cầm cây xúc xích nướng nhảy nhót chạy đi, lúc này mới phản ứng lại hỏi tôi: “Cô kết hôn có con rồi à?”
Tôi suýt thì bị anh ấy làm cho bật cười.
Lập tức thuận miệng nói xạo: “Đúng thế, không phải anh thấy rồi sao, con lớn nhường này rồi, chỉ là con không theo tôi thôi.”
Vẻ mặt anh ấy lập tức nghiêm nghị: “Xin lỗi, tôi có lỡ lời không?”
Vẻ mặt nghiêm túc của Ôn Ẩn Sơn lại càng khiến người ta muốn nghiêm túc nói nhảm hơn.
Tôi vỗ vai anh ấy một cái: “Không sao đâu, anh cứ lo học cho tốt đi, ba tôi lâu lắm rồi mới nhận được đồ đệ đấy.”
Tôi về đến nhà, hai người này đã ngồi uống rượu ở mảnh sân nhỏ trước cửa nhà rồi.
Mẹ tôi còn lôi cái lò nướng than quanh năm không dùng tới ra nữa.
Tôi vì khẩu vị không tốt nên chỉ bận rộn ở một bên nhét thịt vào ốc bươu lớn cho mọi người: “Hai người uống từ từ thôi, món ốc bươu nhồi thịt này mẹ em nấu ngon lắm đấy, đừng có đứa nào say khướt rồi mà vẫn chưa được ăn.”
Một già một trẻ, cứ thế ngồi trên ghế đẩu thấp.
Khiến đôi chân dài của Ôn Ẩn Sơn chống ở đó trông thật dài.
Ba tôi còn nhất quyết kéo người ta: “Uống đi, lâu lắm rồi mới có người bồi tôi uống rượu, hôm nay phải uống cho thật đã.”
Ôn Ẩn Sơn cũng gật đầu: “Dạ được, sư phụ Vệ, hôm nay chúng ta uống cho thật đã.”
Họ có đã hay không thì tôi không biết, dẫu sao tôi cũng chẳng thấy đã chút nào.
Tôi khó khăn lắm mới gắp được miếng ốc bươu nhồi thịt ninh trên lò than nhỏ của mẹ thì tâm trạng đã bị phá hỏng bởi sự xuất hiện đột ngột của một vị khách.
Chaporia
Bình Luận (0)